Trang chủTin tứcBản tin trườngBÀI DỰ THI SÔ 1 - CUỘC THI SÁNG TÁC TRUYỆN NGẮN NĂM HỌC 2017-2018

BÀI DỰ THI SÔ 1 - CUỘC THI SÁNG TÁC TRUYỆN NGẮN NĂM HỌC 2017-2018

  • PDF.InEmail

angry1102ut 2667

(Hình ảnh minh họa)

Có một dòng sông đã qua đời

   Sẽ như thế nào nếu bạn cứ thích một người, chân không thôi bước về phía người ấy, dù mỗi lần nhích thêm một bước, tim bạn lại nhói một cái thật đau.Mà người ấy chỉ hoài nhìn về một phía. Hoài ngóng trông những điều cũ rích. Từ mối quan hệ chưa bao giờ được đặt tên rõ ràng?

                                                           ***

 “ Hiện tại tớ… chưa sẵn sàng… Nhi hiểu, đúng không ? ’’

  Hải từ chối lời tỏ tình của tôi bằng một câu hỏi bật ngược như vậy, vào một chiều nắng lấp lánh khắp hiên thư viện trường. khi ngước mắt, cố nhìn chằm chằm vào hình ảnh vài chú chim sẽ lóc cóc chuyền cành, tôi đã kịp ngăn vệt nước mắt tuôn rơi lả chã. Ầm ừ gật đầu. Rồi Hải ngay tắp tự băng qua dãy phong lan trang trí quanh hiên, lẫn vào trong nắng, nhanh chóng mất hút, như chưa từng nghe thấy câu nói” Tớ thích cậu’’, thốt ra từ đứa bạn thân hơn chục năm. Là tôi, mái tóc Tomboy, quần  jean rách, giày thể thao và thẳng tính. Tôi hiểu mình chưa bao giờ có đủ diệu dàng mà một đứa con gái nên có. Vào đêm lan man, mất ngủ, tôi thường đan những ngón tay luôn được cắt gọn gàng và chẳng bao giờ sơn bất cứ màu gì vào nhau, tự nghi ngờ bản thân’’ Nếu tôi giống Hân, mọi chuyện có khác đi không ? ’’

      “ Giống Hân” có nghĩa là rất dịu dàng và thích mặc đầm. Những chiếc đầm trắng thướt tha, nhìn rất đổi tinh khiết. Hân có hơn hai mươi cái như thế. Xếp gọn gàng trong tủ quần áo. Chưa kể  đến những  đôi giày trắng, hồng, xanh đủ kiểu. Rồi thì, cùng với mái tóc đen tuyền tự  nhiên và nụ cười mềm, Hân luôn thu hút mọi ánh nhìn khi xuất hiện. Còn tôi, trang phục chẳng bao giờ thay đổi, dù các mùa nối tiếp nhau lần lượt trôi đi. Và, tuổi dậy thì dù không biết đến từ lúc nào, nhưng thực sự đã đến!.

        Rõ ràng là chính mình luôn tốt nhất, nhưng thật kỳ lạ khi sớm thức giấc, vò vò mái tóc, bỗng thấy mình đứng tần ngần trước gương. Tự dưng buồn đến nỗi muốn làm nổ tung mọi thứ xung quanh. Lúc mắt trở nên ươn ướt, chợt phát hiện ra bản thân đang muốn chạy theo một mẫu hình đối lập. Điều này xảy ra khi bạn thích một ai đó thật nhiều. Cảm xúc không nhất thời bộc phát mà cứ như dòng sông, mải miết êm ả nhưng chưa bao giờ ngừng chảy.

         Tôi  gặp Hải vào một ngày Hè của nhiều năm về trước, ấn tượng đầu tiên về cậu là một chàng trai có nụ cười tươi rói, và đẹp. Hải lúc nào cũng điềm tĩnh, luôn đi sau những câu chuyện luyên thuyên bất tiệt của tôi và Hân. Rồi có một khoảng thời gian, tôi luôn cố để Hải trong tầm mắt, mọi hành động, biểu cảm hay chỉ một cái nhíu mày nhẹ cũng làm tôi suy nghĩ. Tôi biết mình thích  Hải từ  đó. Tôi chưa bao giờ thổ lộ tình cảm đó với bất kì ai. Một phần vì tôi không đủ can đảm đánh đổi tình bạn của tôi để  nhận về một thứ tình cảm không có kết quả, phần là vì tôi biết trong tim Hải đã có hình bóng của một  người. Trước đây đã thế, hiện tại vẫn vậy và tương lai sẽ luôn là như vậy.

 “ Bài kiểm tra vừa nãy, Hải làm tốt không? ’’

          Sau vài tuần tỏ tình thất  bại, tôi quyết  định cắt đứt các nẽo rẽ im lặng, chủ động gọi Hải giữa sân trường. Dĩ  nhiên là Hải sẽ nhíu mày suy nghĩ  và bảo:

“ Cũng tạm”

          Dù kết quả có cực tốt hay cực xấu đi chăng nữa, thì mọi thứ với cậu dường  như chỉ luôn ở mức bình thường.  Và tôi tiếp tục  đoạn đối thoại bằng vài câu hỏi khác, không loại trừ câu hỏi:

“ Hải còn mơ về Hân nữa không ? ”

          Hải từng kể  tôi nghe về giấc mơ nắm tay Hân dắt vào giảng đường đại học, tốt nghiệp đại học. Nằm tắm nắng dưới các rặng dừa xanh  trên bãi biển của một quốc gia ôn đới. Vào nhà sách to đùng , chọn quyển sách dày cộp. Và thậm chí cả trong …đám cưới. Lúc nào Hân cũng mặc váy trắng, chỉ khác nhau về độ dài ngắn vài chất liệu vải. Hải thường kết thúc sự say sưa mô tả giấc mơ của mình bằng nụ cười hạnh phúc. Đến mức, tôi chẳng nở nào đập vai  cậu mà nói:

“ Hải này, Hân đã đi rồi!”

         Vụ tai nạn bất ngờ xảy ra hơn 3 năm trước. Mùa hè năm lớp chìn. Khiến nụ cười của Hân chỉ còn in dấu trên một ngôi sao nào đó, rất xa. Mà hễ im lặng, ngồi thừ nhìn lên bầu trời đen ngòm, tôi lại thấy lồng ngực đau nhói.

         Tôi chỉ đi  cùng Hân suốt quãng đường học sinh, từ tiểu học đến hết THCS, còn Hải thì đã dắt tay cô bạn hàng xóm thân thiết từ khi chập chững bước đi. Mất đi người mình thực sự yêu thương, cảm giác sẽ hỗn loạn và hụt hẫn. Nhưng có tốt không khi đã mãi vì về một điều đã cũ, rồi sau đó, chẳng cách nào ngăn mình thôi ngoái cổ?

         Tình cảm của Hải là một dòng sông trong vắt, chẳng bao giờ ngừng chảy. Tình  cảm của tôi, hẳn như một cơn mưa dai dẳng, ướt nhẹp và buồn.

          Chiều chủ nhật, sau những ngày mưa dầm dề, chúng tôi hẹn gặp nhau giữa các sợi nắng nhẹ, chúng tôi đứng ở trạm dừng xe buýt. Im lặng bên nhau. Đợi tuyến xe buýt số mười chín. Sau đó sẽ nhét tai nghe “ liebeskid”, ngồi lì đến trạm cuối. Và khi xuống xe, rẽ chân vào quán trà xanh quen thuộc “ Ta Thi ” của cô chủ người Nhật.  Quán này khai trương từ khi chúng tôi học lớp năm. Thời gian vùn vụt trôi, cây cốc trước sân đã vút lên cao ngồng, đơm hoa, kết trái. Vậy mà, quán chẳng  hề thay đổi, bất chấp việc màu sơn của gỗ đã sờn màu, cũ kĩ, hệt như được thết lớp vải bụi trên bề mặt.

          Nán lại quán một lúc thưởng thức vị trà thân quen, chúng tôi tạm biệt cô chủ quán, đi bộ tm năm cây số đến địa điểm tiếp theo. Về phía có tiếng nước róc rách. Chẳng ai nói với ai tiếng nào, lặng thinh để âm thanh hiền hòa xoa dịu đầu óc mỗi người.

          Dòng sông này đã chng kiến thật nhiều kỉ niệm vui của tôi, Hải và Hân. Sau những giờ tan học, hay trốn học. Hồi áy, ba đứa thi nhau hái nhưng ngọn cỏ lau đắng  muốt ven sông, rồi nằm duỗi dài trên mặt cỏ mát lạnh và bắt đầu nói chuyện huyên thuyên. V cảm xúc của mình, về chuyện học hành, bạn bè, về bộ phim đang xem dở… Nói chung, cái gì cũng có thể thành đề tài cho cuộc nói chuyện bất tận chúng tôi.

          Và dòng sông này cũng ôm vào lòng bao giọt nước mắt của tôi và Hải. Có thể cùng thời điểm, hoặc khác. Tôi biết Hải thường ra đây vào những chiều nhiều mây, đến khi mưa ngm lạnh vào da thịt tới mức run bần bậc mới chịu rời đi.

Nhìn bông cỏ lau trùm lên vai Hải giữa cảnh hoàng hôn buông xuống đỏ rực, không kiềm được, tôi quay sang giục:

“ Này , về thôi! ”

“Nhi chiếc váy cậu mặc…”

         Hải chợt ấp úng,trả lời bằng câu nhận xét tựa như không liên quan.

        Chiếc váy liền màu trắng, và đôi giày búp bê màu xanh lam, dù mái tóc vẫn cụt ngủn. Rốt cục, đến cuối buổi Hải cũng nhận ra, hôm nay  tôi thật khác. Hoặc cố tình giống ai đó….

“ Bộ nhìn buồn cười lắm hả? ”

Tôi cố gắng nặn ra nụ cười tươi rói.

Một lần nữa, lại là cậu trả lời không đúng trọng tâm:

“ Tôi sẽ quyết định đi du học.”

Mọi thứ tôi sầm ngay trước mắt tôi :

“ Cậu ghét tớ đến thế hả Hải?’’

       Hải khựng lại vài giây, rồi chậm rãi nói:

“ Chỉ là… tớ nghĩ minh cũng nên thay đổi môi trường sống, thay đổi cách nghĩ. Và quên đi những chuyện không vui.”

“………..”

“ Đừng thay đổi cá tính của mình,vì người khác”, Hải đặt tay lên bờ vai đang run run của tôi, ánh mắt chân thành ,  “ với tớ, Nhi luôn là người bạn tốt nhất”, rồi cậu ngửa sau, nằm dài trên mặt cỏ và tiếp tục như không thể dừng lại được, “ tớ luôn cố đi tìm một người thật giống Hân suốt ba năm qua, cho đến khi hiểu rằng,  vốn dĩ chẳng có ai như thế tồn tại. ” Tôi rưng nước mắt khóc nức nở. Ánh hoàng hôn rực rỡ, phủ khắp triền sông

       Từ ngày Hân mất, vào sinh nhật của Hân năm nào. Hải và tôi cũng đi cùng nhau, đến những địa điểm Hân yêu thích. Luôn mua ba chỗ ngồi, gọi ba tách trà, nằm cách nhau một vị trí trên mặt cỏ. Và hôm ấy,là sinh nhật thứ mười tám của Hân, cũng là lần hẹn hò cuối cùng của tôi và Hải.

       Một năm nữa lại sắp  trôi qua nhẹ bỗng.  Như một dòng sông, và một cơn mưa.

                                                         ****

       Những mảng màu kí ức hiện diện trong trí nhớ bao giờ cũng đẹp. Như những ánh nắng bình minh đầu hạ. Đặc biệt là kh nó chạy dọc miền tuổi thơ và lấn quấn tuổi dậy thì. Nhưng sau cùng, có lẽ, ai cũng cần phải bước về phía trước. Để những thương tổn củ trở thành kỉ niệm thực sự. Mãi mãi.

 

(Bài dự thi số 1 - BN-NH-BH)

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Sự dối trá sẽ giết chết tình yêu, song chính sự thẳng thắn sẽ giết chết nó trước
Hemingway

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: TIẾT MỤC KHAI MAC VĂN NGHỆ 2015

Hiện có 30 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 3
Nội dung : 87
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 60465

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS