LỜI TRI NGỘ

  • PDF.InEmail

LỜI TRI NGỘ

(Bài viết tổng kết hội thi sáng tác truyện ngắn tuổi học trò năm 2016 – 2017)

gioithieutruongdt

Oằn lưng gánh một bầu văn - Viết lên dòng chữ khắc vào nội tâm

Viết văn, thả văn là công việc của người nghệ sĩ – cái thú thanh tao chơi vui với đời nào đâu phải là trò đùa tạo hóa. Đó là công việc của các bậc tâm thành muốn chia sẻ với đời những triết lí nhân sinh. Người làm văn, làm thơ đâu phải để mua danh, mua nên vòng chức tước. Trang văn là trang đời, là khúc niệm tình của người đã từng ngày, từng giờ khắc khoải theo từng nhịp sống, để oặn lòng gieo nên từng câu chữ, thả hồn theo tiếng nói của con tim.

Biết thế, hiểu thế, nên khi phát động cuộc thi sáng tác truyện ngắn tuổi học trò và là người cầm chỉnh so đo từng giá trị của trang văn. Tôi – theo cái chữ của văn chương, cái bản ngã của con người chợt thấy mình đồng điệu, trân trọng từng tiếng lòng, dõi theo từng kịch tính, lúc hốt hoảng, lúc vui mừng học trò giờ đã là nghệ sĩ văn chương. Những tác giả không chuyên đã làm nên những điều kỳ diệu, thế mới bất ngờ, văn viết cho thầy chữ nghĩa không trôi, văn viết cho em dạt dào tuôn chảy. Khi bàn luận với đồng sự lúc chấm bài có người nói tác giả này lúc học văn thì, thì, thì khó nói, khó viết thành văn. Vậy mà hôm nay, sao viết lên những dòng văn chương hay thế. Cái lẽ mà tôi hiểu ra trong cuộc thi này, tôi không bắt ép các em vào một đề tài nhất thể - cứ ca ngợi thầy nhân ngày Nhà giáo Việt Nam. Không, niềm tôn kính thầy cô đâu phải là lời nói suông, hay là lời gượng ép. Tôi muốn các em giải bày theo suy nghĩ, theo cảm xúc riêng tư. Viết về tuổi của chúng em, viết về ước mơ, về những gì em muốn viết. Em viết rất nhiều. Tôi đọc ba ngày hơn cả trăm truyện ngắn, cả một khối tình, không kể hết lời tri ngộ, thân thương.

Trang văn em viết ra là mối tình đầu ngây ngô khờ dại “ Kí ức bao giờ cũng mang những màu hao hao năm tháng thi thoảng ghé ngang cuộc đời khiến trái tim thêm chạnh lòng giữa những nhớ nhớ thương thương” để rồi “ Hai đứa xoay lưng, chỉ nghe tiếng nấc khẽ của một người dưng đi ngược lối mình” rồi đưa ra lời oán trách “ Hãy để yên những thứ từng là của chung còn nguyên vẹn, làm ơn đừng đem bất kỳ quá khứ nào của hai đứa về riêng một phía chỉ có anh” trong truyện ngắn “Tình đầu” của Trần Thanh Kỳ Duyên – 10/1; hay sự thật rồi cũng lộ ra nhưng đã yêu rồi chỉ biết lau khô dòng nước mắt, oán hận giận hờn rồi chỉ để về không. Về với nỗi đau khi biết người mình yêu chỉ vì thách đố nhau, trò đùa của tình yêu, đâu là sự thật trong truyện “Người quan trọng” của Nguyễn Thị Hồng Nhung cũng ở lớp 10/1.

Vâng, văn em viết rất hay, giàu cảm xúc. Song, các em đã làm tôi, ông giáo già, thoáng khẽ giật mình, tuổi trẻ bây giờ lớn vậy sao. Chúng lớn theo giấc mơ hay là sự thật. Tôi quí và chúc mừng em có bố, có mẹ cũng là giáo viên, là người bạn tâm tình rất hiểu chúng em. Song sao tôi vẫn cứ lo, tình yêu phải chăng là quá sớm. Giấc mộng không thành hay bài học đau đớn của trường đời mà các em còn bé bỏng phải đeo mang.

Các em viết câu chuyện khá hay, tôi đọc từng trang mà lòng bồi hồi xúc động. Tiếng đàn ngân nga trong cái giá rét nàng Bân tháng ba trời trở gió, trở cả lòng người chờ đợi suốt cả đêm khuya. Cuộc thi khúc nhạc Piano, dẫu đã khuya, đã vắng người nghe, song vẫn còn Bà ngồi lại, ánh mắt bà mãi nhìn, mãi đắm đuối say sưa. Tôi cảm phục em, chọn nhan đề truyện ngắn khá hay giống như phần kết thúc vậy. Lắng nghe bằng đôi mắt, quả là khúc tự tình rất đậm chất nhân văn.

 “Một câu chuyện cổ tích” của bạn Trần Thị Thanh Tuyền lớp 12/2, làm tôi nhớ lại một nhà thơ đã từng đem thơ lên rao bán chợ trời để rồi cất lên một lời ca thán “văn chương hạ giới rẻ như bèo”. Có rẻ không em? Chắc là không em nhỉ? Giống bây giờ em vẫn cứ mơ, mơ được du học. Nhưng không phải mơ ở trời Âu hay ở một nơi xa xôi nào đó, mà mơ học ở trên trời ngộ quá phải không em. Chuyện kết thúc chưa hay, nhưng giấc mơ thì ai nào cấm được.Mơ mới là đời, mơ mới là tuổi trẻ. Có đúng vậy không?

Truyện “Mưa tình bạn” của bạn Doãn Thị Hiền lớp 12/1 lại đưa tôi vào lối rẻ khác. Phải là em mới học bài “Thông điệp phòng chống HIV” của Côphianan rồi nghĩ suy về cuộc đời mà viết lên những dòng văn tự sự giàu chất tự tình, giàu cảm xúc suy tư. Em kể cái miệt thị phân chia giữa người bị nhiễm HIV và người bình thường với nỗi niềm lo sợ. Song số phận mỗi một con người ai nào biết cho ai. Những đứa trẻ sinh ra nào có biết đâu phải mang cái bệnh nguy nan mang tầm thế kỉ. Chúng âm thầm nức nở giữa đường đời ngẵn lối không có ngày mai. Chúng khóc, chúng oán than vậy mà người đời còn coi khinh nhạo báng. Quả thật đau lòng cho số kiếp những nạn nhân.

Xin cảm ơn các em, cảm ơn các cây bút không chuyên đã cho tôi được ngược dòng “Lạc vào miền kí ức”, hiểu tâm trạng của “Người lái đò”, và cảm thông với bao “Lời chưa ngỏ” ...vân vân và vân vân.

Còn bao nhiêu là lời tâm sự khác. Trang văn các em đã trải lòng, dốc lên bao niềm tâm sự. Như đã nói lúc đầu: Oằn lưng gánh một bầu văn – Viết lên dòng chữ khắc vào nội tâm.

Lần nữa xin được cảm ơn các em. Cảm ơn các nghệ sĩ không chuyên đã gửi cho chúng tôi gần 400 tác phẩm. Có lớp tôi thật sự bất ngờ gần bốn mươi người, bốn mươi tác phẩm chẳng thiếu một ai. Như lớp 10/4, 12/1, chúng tôi đọc mệt lã cả người nhưng lòng vẫn ấm áp một niềm vui.

Xin cảm ơn thầy Hiệu trưởng cùng ban tổ chức đã tạo một sân chơi lịch lãm và thanh tao mở ra một dòng chảy của hội thi thật là bổ ích.

Xin kính chúc tất cả mọi người mạnh khỏe và vui tươi. 

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Muốn có hạnh phúc với người đàn ông thì phải hiểu họ rất nhiều và yêu họ in ít cũng được. Muốn có hạnh phúc với người đàn bà thì phải yêu họ thật nhiều và…đừng tìm hiểu họ.
V.Hugo

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: Giải cầu lông chào mừng 20/11 của trường THPT Duy Tân

Hiện có 7 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 2
Nội dung : 49
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 49573

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS