Trang chủTin tứcBản tin trường

Bản tin trường

BÀI DỰ THI SỐ 2

  • PDF.InEmail

 

THƯ GỬI BỐ

alt

 

Hằng này, cậu có nhìn thấy gì không?

 

Gì đâu? Sao lại hỏi bâng quơ thế!

 

Theo cánh tay Hằng chỉ, tôi nhìn lên cành cây cao, một con chim Mẹ đang tập chuyền cho chú chim non.

 

Khổ! Loài chim sống có bao giờ biết thấy mặt cha. Thế rồi bất chợt nước mắt rưng rưng, Hằng đưa tôi xem lá thư còn nằm trong trang vở.

 

...

 

Bố kính yêu của con !

 

 Hôm nay, đứa bạn thân của con đã hỏi con rằng :

 

- Bố mày là ai vậy? Sao tau chưa bao giờ thấy mày nhắc đến hay nói gì về Bố của mày hết vậy?

 

Câu hỏi của bạn như khiến tim con đau nhói. Con chạnh lòng và chẳng thể nào thở nỗi. Tim con thắt lại, người con run lên bần bật, con chẳng biết phải trả lời như thế nào với bạn của con cả. Con biết Bố đang ở rất gần con, nhưng chưa bao giờ Bố đến thăm con và mẹ dù chỉ một lần. Chắc có lẽ vì Bố sợ ảnh hưởng đến gia đình mới của mình .....Nhưng Bố à? Cho dù sự lo sợ đó của Bố nó có lớn đến mức nào thì tình phụ tử vẫn cao cả và thiêng liêng hơn chứ ạ.Con vẫn  hay nghe các thầy cô dạy rằng: “Cha mẹ là những người có thể bất chấp mọi thứ vì con mình”. Con cũng không hiểu liệu điều đó có thật hay không? Khi Bố chẳng  bao giờ bất chấp sự khó chịu hay xỉa sói của dì mà đến thăm mẹ và con cả....Bố sẽ chẳng thể nào hiểu hết những gì mà con  phải trải qua khi mọi người, bạn bè của con, luôn miệng hỏi con về B. Con chỉ biết lãng đi và tìm một nơi nào đó khóc một mình. Con đau lắm bố ạ. Con chỉ muốn có được tình thương của B. Một điều ước tưởng chừng như rất đổi giản đơn nhưng với con thì chẳng bao giờ có được. Con chỉ mong một ngày nào đó Bố đứng đợi con ở ngoài cổng trường khi con tan học và Bố con mình sẽ cùng nhau trò chuyện, Bố xoa đầu con như cái kiểu mà con vẫn thường mơ trong giấc mơ mỗi tối của mình. Sự chờ đợi và thói quen chạy ra thật nhanh, một mình thờ thẩn đứng trước cổng trường ròng rã suốt 18 năm qua nhìn bạn bè có bao người đưa đón. Còn con thì... cứ mãi lẽ loi. Ước mơ ấy với con quá xa xôi có lẽ không thể thành sự thật, dù chỉ một lần!

 

Bố!

 

Nhiều đêm con không chợp mắt, cứ mãi oặn lòng, đôi lúc lỗi đạo trách người:  sao Bố tạo con ra mà chưa khi nào Bố cho con được nhìn thấy B. Ước sao Bố đến thăm con dù chỉ một lần trong đời. Con chẳng biết Mẹ con là người đến sau hay đến trước, nhưng Bố đã thương Mẹ thì Bố phải thương con mình chứ ạ. Họ nói đứa con chính là minh chứng cho tình yêu của cặp vợ chồng,và con tự hào khi con là minh chứng cho tình yêu của Bố và M. Nào ngờ sự minh chứng này không được thừa nhận từ đơn phía? Khi Bố đã bỏ mặc Mẹ lúc Mẹ đang mang trong mình dòng máu của Bố. Nào đâu phải lỗi tại con?

 

Giờ thì con đã là một cô thiếu nữ xinh đẹp. Con đủ trưởng thành để lắng nghe những lời chia sẻ của Mẹ và bên Mẹ quan tâm chăm sóc Mẹ những lúc Mẹ ốm đau thay cho B. Nhưng con nghĩ giá mà Bố bên cạnh Mẹ những lúc như thế này thì có lẽ mọi buồn phiền hay những cơn đau lúc trái gió trở trời sẽ chẳng là gì vì bên Mẹ luôn có một người đàn ông đầy yêu thương và ấm áp như B. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của con thôi....Đôi lúc vì nhớ và cũng vì sự trách móc Bố tại sao không đến thăm con và mẹ mà con lại luôn miệng hỏi mẹ về Bố...Mẹ ơi!! Bố ở đâu thế Mẹ! Bố là ai sao chưa lần nào Mẹ kể cho con nghe về Bố hết vậy !.Con nghe mấy cô chú hàng xóm nói Bố con là người cùng xã với mình có phải không M? Ông ấy là ai Mẹ nói cho con biết đi Mẹ?. Sự vô tình trong câu nói của con đã khiến mẹ như buồn hẳn đi và đôi mắt mẹ rưng rưng giọt lệ đời không bàn tay lau hộ. Mẹ xoay người về hướng khác vội lấy tay gạt nước mắt rồi quay lại quát “con không được hỏi những câu vớ vẫn đó nữa. Con không có B con chỉ có Mẹ thôi con hiểu chưa?” Mẹ! Con biết Mẹ kiên nhẫn lắm, Mẹ phải tỏ ra mạnh mẽ lắm thì Mẹ mới có thể nói với con những lời như vậy đó Bố ạ...Bố có thấy đau không ... khi nghe những lời mẹ nói với con như vậy....con biết mẹ đang rỉ máu đang thắt quặn lại trong ruột gan mình khi mỗi lần con gái nhắc về Bố. Mẹ cũng muốn kể cho con mình nghe về những điều tốt đẹp về Bố nó chứ? Sự im lặng của Mẹ, nỗi đau của đời con và Mẹ. Từ lúc chào đời con nào nhìn thấy mặt cha và suốt 18 năm trôi qua con chỉ biết có M. Mẹ là người giữ cả hai vai: vừa Mẹ vừa Cha  để lo cho cuộc sống của con từ lúc con mới lọt lòng. Mẹ đã phải gạt bỏ và dẫm đạp lên biết bao nhiêu lời th phi đàm tiếu của mọi người về người phụ nữ không chồng chửa. Họ xem Mẹ như một người phụ nữ không đáng được tôn trọng vì Mẹ không có chồng đấy Bố có biết không?... Kể cả gia đình ngoại cũng vậy bà ngoại và dì cũng hất hủi và ruồng bỏ mẹ vì mẹ không chồng mà chửa. Thời gian Mẹ mang thai là khoảng thi gian Mẹ đã phải đối diện với sự đay nghiến của gia đình và người thân. Nhưng thật may là vì tình yêu đối với thiên thần bé nh đang nằm trong bụng M. Mẹ đã âm thầm chịu đựng và vượt qua tất cả để có được cuộc sống ổn định như ngày hôm nay .... Đó chính là cuộc đời và tuổi thanh xuân của Mẹ đã dành cho B. Một người đàn ông đã nhẫn tâm phụ bạc Mẹ để chạy theo người khác.. Đôi lúc con muốn đến gặp Bố và nói hết tất cả cho Bnghe về những gì mà Mẹ đã chịu đựng. Nhưng rồi, nước mắt lại tuôn rơi, đạo làm con con đành phải nhịn. Con không muốn Mẹ buồn, con không phá hại đến hạnh phúc người ta. Mẹ đã từng dạy con những lời như thế. Để rồi giờ đây Bmãi là người tàng hình bí ẩn trong cuộc đời con. Con mường tượng cảnh gặp Bố con có đủ can đảm hờn trách Bố hay là chỉ biết khóc thét và chạy ôm chầm lấy Bố ... Sự thiếu thốn về tình cảm của người Bố bao năm làm trái tim con hằng ngày đang rỉ máu. Nhiều khi, con mặc cảm, tự trốn mình khoảng cách cuộc đời mỗi lúc một dần xa. Con hận, con oán trách cuộc đời. Mọi thứ đối với con chẳng có gì ý nghĩa nữa? Rồi tình yêu thương Mẹ giúp con có nghị lực vươn lên. Con hiểu được số phận của mình, con tự hoàn thiện mình, tự thay đổi mình ngày một trở nên tốt hơn, sống có nghĩa hơn. Vì bên con vẫn còn có Mẹ và con sẽ thêm vào trang sách một nửa cuộc đời còn lại của Mẹ là cả một niềm tự hào và niềm hãnh diện về đứa con gái thông minh thành đạt và yêu thương Mẹ như con... Con muốn chứng minh cuộc đời bất tử trong Mvà trong con .....

 

....

 

TB: Trang thư chưa tìm địa chỉ để gửi người Bố của con.

 

Chú chim non lại chuyền cành, con chim mẹ mớm mồi. Tình mẫu tử của loài chim cũng có đôi điều muốn nói. Ngoài kia, con chim trống vẫn khoe mã nô đùa với đàn chim mái. Hắn cứ vô tư. Sự đời nghiệt ngã. Bất chợt trời đổ mưa, chim Mẹ xòe cánh ấp ủ chim non. Con chim trống xòe cánh bay vù đi tìm nơi ẩn nấp. Nước mắt lại rơi tràn, chiếc lá vàng run rẩy lìa cành bay lơ lửng giữa trời xa. 

 

BÀI DỰ THI SÔ 1 - CUỘC THI SÁNG TÁC TRUYỆN NGẮN NĂM HỌC 2017-2018

  • PDF.InEmail

angry1102ut 2667

(Hình ảnh minh họa)

Có một dòng sông đã qua đời

   Sẽ như thế nào nếu bạn cứ thích một người, chân không thôi bước về phía người ấy, dù mỗi lần nhích thêm một bước, tim bạn lại nhói một cái thật đau.Mà người ấy chỉ hoài nhìn về một phía. Hoài ngóng trông những điều cũ rích. Từ mối quan hệ chưa bao giờ được đặt tên rõ ràng?

                                                           ***

 “ Hiện tại tớ… chưa sẵn sàng… Nhi hiểu, đúng không ? ’’

  Hải từ chối lời tỏ tình của tôi bằng một câu hỏi bật ngược như vậy, vào một chiều nắng lấp lánh khắp hiên thư viện trường. khi ngước mắt, cố nhìn chằm chằm vào hình ảnh vài chú chim sẽ lóc cóc chuyền cành, tôi đã kịp ngăn vệt nước mắt tuôn rơi lả chã. Ầm ừ gật đầu. Rồi Hải ngay tắp tự băng qua dãy phong lan trang trí quanh hiên, lẫn vào trong nắng, nhanh chóng mất hút, như chưa từng nghe thấy câu nói” Tớ thích cậu’’, thốt ra từ đứa bạn thân hơn chục năm. Là tôi, mái tóc Tomboy, quần  jean rách, giày thể thao và thẳng tính. Tôi hiểu mình chưa bao giờ có đủ diệu dàng mà một đứa con gái nên có. Vào đêm lan man, mất ngủ, tôi thường đan những ngón tay luôn được cắt gọn gàng và chẳng bao giờ sơn bất cứ màu gì vào nhau, tự nghi ngờ bản thân’’ Nếu tôi giống Hân, mọi chuyện có khác đi không ? ’’

      “ Giống Hân” có nghĩa là rất dịu dàng và thích mặc đầm. Những chiếc đầm trắng thướt tha, nhìn rất đổi tinh khiết. Hân có hơn hai mươi cái như thế. Xếp gọn gàng trong tủ quần áo. Chưa kể  đến những  đôi giày trắng, hồng, xanh đủ kiểu. Rồi thì, cùng với mái tóc đen tuyền tự  nhiên và nụ cười mềm, Hân luôn thu hút mọi ánh nhìn khi xuất hiện. Còn tôi, trang phục chẳng bao giờ thay đổi, dù các mùa nối tiếp nhau lần lượt trôi đi. Và, tuổi dậy thì dù không biết đến từ lúc nào, nhưng thực sự đã đến!.

        Rõ ràng là chính mình luôn tốt nhất, nhưng thật kỳ lạ khi sớm thức giấc, vò vò mái tóc, bỗng thấy mình đứng tần ngần trước gương. Tự dưng buồn đến nỗi muốn làm nổ tung mọi thứ xung quanh. Lúc mắt trở nên ươn ướt, chợt phát hiện ra bản thân đang muốn chạy theo một mẫu hình đối lập. Điều này xảy ra khi bạn thích một ai đó thật nhiều. Cảm xúc không nhất thời bộc phát mà cứ như dòng sông, mải miết êm ả nhưng chưa bao giờ ngừng chảy.

         Tôi  gặp Hải vào một ngày Hè của nhiều năm về trước, ấn tượng đầu tiên về cậu là một chàng trai có nụ cười tươi rói, và đẹp. Hải lúc nào cũng điềm tĩnh, luôn đi sau những câu chuyện luyên thuyên bất tiệt của tôi và Hân. Rồi có một khoảng thời gian, tôi luôn cố để Hải trong tầm mắt, mọi hành động, biểu cảm hay chỉ một cái nhíu mày nhẹ cũng làm tôi suy nghĩ. Tôi biết mình thích  Hải từ  đó. Tôi chưa bao giờ thổ lộ tình cảm đó với bất kì ai. Một phần vì tôi không đủ can đảm đánh đổi tình bạn của tôi để  nhận về một thứ tình cảm không có kết quả, phần là vì tôi biết trong tim Hải đã có hình bóng của một  người. Trước đây đã thế, hiện tại vẫn vậy và tương lai sẽ luôn là như vậy.

 “ Bài kiểm tra vừa nãy, Hải làm tốt không? ’’

          Sau vài tuần tỏ tình thất  bại, tôi quyết  định cắt đứt các nẽo rẽ im lặng, chủ động gọi Hải giữa sân trường. Dĩ  nhiên là Hải sẽ nhíu mày suy nghĩ  và bảo:

“ Cũng tạm”

          Dù kết quả có cực tốt hay cực xấu đi chăng nữa, thì mọi thứ với cậu dường  như chỉ luôn ở mức bình thường.  Và tôi tiếp tục  đoạn đối thoại bằng vài câu hỏi khác, không loại trừ câu hỏi:

“ Hải còn mơ về Hân nữa không ? ”

          Hải từng kể  tôi nghe về giấc mơ nắm tay Hân dắt vào giảng đường đại học, tốt nghiệp đại học. Nằm tắm nắng dưới các rặng dừa xanh  trên bãi biển của một quốc gia ôn đới. Vào nhà sách to đùng , chọn quyển sách dày cộp. Và thậm chí cả trong …đám cưới. Lúc nào Hân cũng mặc váy trắng, chỉ khác nhau về độ dài ngắn vài chất liệu vải. Hải thường kết thúc sự say sưa mô tả giấc mơ của mình bằng nụ cười hạnh phúc. Đến mức, tôi chẳng nở nào đập vai  cậu mà nói:

“ Hải này, Hân đã đi rồi!”

         Vụ tai nạn bất ngờ xảy ra hơn 3 năm trước. Mùa hè năm lớp chìn. Khiến nụ cười của Hân chỉ còn in dấu trên một ngôi sao nào đó, rất xa. Mà hễ im lặng, ngồi thừ nhìn lên bầu trời đen ngòm, tôi lại thấy lồng ngực đau nhói.

         Tôi chỉ đi  cùng Hân suốt quãng đường học sinh, từ tiểu học đến hết THCS, còn Hải thì đã dắt tay cô bạn hàng xóm thân thiết từ khi chập chững bước đi. Mất đi người mình thực sự yêu thương, cảm giác sẽ hỗn loạn và hụt hẫn. Nhưng có tốt không khi đã mãi vì về một điều đã cũ, rồi sau đó, chẳng cách nào ngăn mình thôi ngoái cổ?

         Tình cảm của Hải là một dòng sông trong vắt, chẳng bao giờ ngừng chảy. Tình  cảm của tôi, hẳn như một cơn mưa dai dẳng, ướt nhẹp và buồn.

          Chiều chủ nhật, sau những ngày mưa dầm dề, chúng tôi hẹn gặp nhau giữa các sợi nắng nhẹ, chúng tôi đứng ở trạm dừng xe buýt. Im lặng bên nhau. Đợi tuyến xe buýt số mười chín. Sau đó sẽ nhét tai nghe “ liebeskid”, ngồi lì đến trạm cuối. Và khi xuống xe, rẽ chân vào quán trà xanh quen thuộc “ Ta Thi ” của cô chủ người Nhật.  Quán này khai trương từ khi chúng tôi học lớp năm. Thời gian vùn vụt trôi, cây cốc trước sân đã vút lên cao ngồng, đơm hoa, kết trái. Vậy mà, quán chẳng  hề thay đổi, bất chấp việc màu sơn của gỗ đã sờn màu, cũ kĩ, hệt như được thết lớp vải bụi trên bề mặt.

          Nán lại quán một lúc thưởng thức vị trà thân quen, chúng tôi tạm biệt cô chủ quán, đi bộ tm năm cây số đến địa điểm tiếp theo. Về phía có tiếng nước róc rách. Chẳng ai nói với ai tiếng nào, lặng thinh để âm thanh hiền hòa xoa dịu đầu óc mỗi người.

          Dòng sông này đã chng kiến thật nhiều kỉ niệm vui của tôi, Hải và Hân. Sau những giờ tan học, hay trốn học. Hồi áy, ba đứa thi nhau hái nhưng ngọn cỏ lau đắng  muốt ven sông, rồi nằm duỗi dài trên mặt cỏ mát lạnh và bắt đầu nói chuyện huyên thuyên. V cảm xúc của mình, về chuyện học hành, bạn bè, về bộ phim đang xem dở… Nói chung, cái gì cũng có thể thành đề tài cho cuộc nói chuyện bất tận chúng tôi.

          Và dòng sông này cũng ôm vào lòng bao giọt nước mắt của tôi và Hải. Có thể cùng thời điểm, hoặc khác. Tôi biết Hải thường ra đây vào những chiều nhiều mây, đến khi mưa ngm lạnh vào da thịt tới mức run bần bậc mới chịu rời đi.

Nhìn bông cỏ lau trùm lên vai Hải giữa cảnh hoàng hôn buông xuống đỏ rực, không kiềm được, tôi quay sang giục:

“ Này , về thôi! ”

“Nhi chiếc váy cậu mặc…”

         Hải chợt ấp úng,trả lời bằng câu nhận xét tựa như không liên quan.

        Chiếc váy liền màu trắng, và đôi giày búp bê màu xanh lam, dù mái tóc vẫn cụt ngủn. Rốt cục, đến cuối buổi Hải cũng nhận ra, hôm nay  tôi thật khác. Hoặc cố tình giống ai đó….

“ Bộ nhìn buồn cười lắm hả? ”

Tôi cố gắng nặn ra nụ cười tươi rói.

Một lần nữa, lại là cậu trả lời không đúng trọng tâm:

“ Tôi sẽ quyết định đi du học.”

Mọi thứ tôi sầm ngay trước mắt tôi :

“ Cậu ghét tớ đến thế hả Hải?’’

       Hải khựng lại vài giây, rồi chậm rãi nói:

“ Chỉ là… tớ nghĩ minh cũng nên thay đổi môi trường sống, thay đổi cách nghĩ. Và quên đi những chuyện không vui.”

“………..”

“ Đừng thay đổi cá tính của mình,vì người khác”, Hải đặt tay lên bờ vai đang run run của tôi, ánh mắt chân thành ,  “ với tớ, Nhi luôn là người bạn tốt nhất”, rồi cậu ngửa sau, nằm dài trên mặt cỏ và tiếp tục như không thể dừng lại được, “ tớ luôn cố đi tìm một người thật giống Hân suốt ba năm qua, cho đến khi hiểu rằng,  vốn dĩ chẳng có ai như thế tồn tại. ” Tôi rưng nước mắt khóc nức nở. Ánh hoàng hôn rực rỡ, phủ khắp triền sông

       Từ ngày Hân mất, vào sinh nhật của Hân năm nào. Hải và tôi cũng đi cùng nhau, đến những địa điểm Hân yêu thích. Luôn mua ba chỗ ngồi, gọi ba tách trà, nằm cách nhau một vị trí trên mặt cỏ. Và hôm ấy,là sinh nhật thứ mười tám của Hân, cũng là lần hẹn hò cuối cùng của tôi và Hải.

       Một năm nữa lại sắp  trôi qua nhẹ bỗng.  Như một dòng sông, và một cơn mưa.

                                                         ****

       Những mảng màu kí ức hiện diện trong trí nhớ bao giờ cũng đẹp. Như những ánh nắng bình minh đầu hạ. Đặc biệt là kh nó chạy dọc miền tuổi thơ và lấn quấn tuổi dậy thì. Nhưng sau cùng, có lẽ, ai cũng cần phải bước về phía trước. Để những thương tổn củ trở thành kỉ niệm thực sự. Mãi mãi.

 

(Bài dự thi số 1 - BN-NH-BH)

LỜI TRI NGỘ

  • PDF.InEmail

LỜI TRI NGỘ

(Bài viết tổng kết hội thi sáng tác truyện ngắn tuổi học trò năm 2016 – 2017)

gioithieutruongdt

Oằn lưng gánh một bầu văn - Viết lên dòng chữ khắc vào nội tâm

Viết văn, thả văn là công việc của người nghệ sĩ – cái thú thanh tao chơi vui với đời nào đâu phải là trò đùa tạo hóa. Đó là công việc của các bậc tâm thành muốn chia sẻ với đời những triết lí nhân sinh. Người làm văn, làm thơ đâu phải để mua danh, mua nên vòng chức tước. Trang văn là trang đời, là khúc niệm tình của người đã từng ngày, từng giờ khắc khoải theo từng nhịp sống, để oặn lòng gieo nên từng câu chữ, thả hồn theo tiếng nói của con tim.

Biết thế, hiểu thế, nên khi phát động cuộc thi sáng tác truyện ngắn tuổi học trò và là người cầm chỉnh so đo từng giá trị của trang văn. Tôi – theo cái chữ của văn chương, cái bản ngã của con người chợt thấy mình đồng điệu, trân trọng từng tiếng lòng, dõi theo từng kịch tính, lúc hốt hoảng, lúc vui mừng học trò giờ đã là nghệ sĩ văn chương. Những tác giả không chuyên đã làm nên những điều kỳ diệu, thế mới bất ngờ, văn viết cho thầy chữ nghĩa không trôi, văn viết cho em dạt dào tuôn chảy. Khi bàn luận với đồng sự lúc chấm bài có người nói tác giả này lúc học văn thì, thì, thì khó nói, khó viết thành văn. Vậy mà hôm nay, sao viết lên những dòng văn chương hay thế. Cái lẽ mà tôi hiểu ra trong cuộc thi này, tôi không bắt ép các em vào một đề tài nhất thể - cứ ca ngợi thầy nhân ngày Nhà giáo Việt Nam. Không, niềm tôn kính thầy cô đâu phải là lời nói suông, hay là lời gượng ép. Tôi muốn các em giải bày theo suy nghĩ, theo cảm xúc riêng tư. Viết về tuổi của chúng em, viết về ước mơ, về những gì em muốn viết. Em viết rất nhiều. Tôi đọc ba ngày hơn cả trăm truyện ngắn, cả một khối tình, không kể hết lời tri ngộ, thân thương.

Trang văn em viết ra là mối tình đầu ngây ngô khờ dại “ Kí ức bao giờ cũng mang những màu hao hao năm tháng thi thoảng ghé ngang cuộc đời khiến trái tim thêm chạnh lòng giữa những nhớ nhớ thương thương” để rồi “ Hai đứa xoay lưng, chỉ nghe tiếng nấc khẽ của một người dưng đi ngược lối mình” rồi đưa ra lời oán trách “ Hãy để yên những thứ từng là của chung còn nguyên vẹn, làm ơn đừng đem bất kỳ quá khứ nào của hai đứa về riêng một phía chỉ có anh” trong truyện ngắn “Tình đầu” của Trần Thanh Kỳ Duyên – 10/1; hay sự thật rồi cũng lộ ra nhưng đã yêu rồi chỉ biết lau khô dòng nước mắt, oán hận giận hờn rồi chỉ để về không. Về với nỗi đau khi biết người mình yêu chỉ vì thách đố nhau, trò đùa của tình yêu, đâu là sự thật trong truyện “Người quan trọng” của Nguyễn Thị Hồng Nhung cũng ở lớp 10/1.

Vâng, văn em viết rất hay, giàu cảm xúc. Song, các em đã làm tôi, ông giáo già, thoáng khẽ giật mình, tuổi trẻ bây giờ lớn vậy sao. Chúng lớn theo giấc mơ hay là sự thật. Tôi quí và chúc mừng em có bố, có mẹ cũng là giáo viên, là người bạn tâm tình rất hiểu chúng em. Song sao tôi vẫn cứ lo, tình yêu phải chăng là quá sớm. Giấc mộng không thành hay bài học đau đớn của trường đời mà các em còn bé bỏng phải đeo mang.

Các em viết câu chuyện khá hay, tôi đọc từng trang mà lòng bồi hồi xúc động. Tiếng đàn ngân nga trong cái giá rét nàng Bân tháng ba trời trở gió, trở cả lòng người chờ đợi suốt cả đêm khuya. Cuộc thi khúc nhạc Piano, dẫu đã khuya, đã vắng người nghe, song vẫn còn Bà ngồi lại, ánh mắt bà mãi nhìn, mãi đắm đuối say sưa. Tôi cảm phục em, chọn nhan đề truyện ngắn khá hay giống như phần kết thúc vậy. Lắng nghe bằng đôi mắt, quả là khúc tự tình rất đậm chất nhân văn.

 “Một câu chuyện cổ tích” của bạn Trần Thị Thanh Tuyền lớp 12/2, làm tôi nhớ lại một nhà thơ đã từng đem thơ lên rao bán chợ trời để rồi cất lên một lời ca thán “văn chương hạ giới rẻ như bèo”. Có rẻ không em? Chắc là không em nhỉ? Giống bây giờ em vẫn cứ mơ, mơ được du học. Nhưng không phải mơ ở trời Âu hay ở một nơi xa xôi nào đó, mà mơ học ở trên trời ngộ quá phải không em. Chuyện kết thúc chưa hay, nhưng giấc mơ thì ai nào cấm được.Mơ mới là đời, mơ mới là tuổi trẻ. Có đúng vậy không?

Truyện “Mưa tình bạn” của bạn Doãn Thị Hiền lớp 12/1 lại đưa tôi vào lối rẻ khác. Phải là em mới học bài “Thông điệp phòng chống HIV” của Côphianan rồi nghĩ suy về cuộc đời mà viết lên những dòng văn tự sự giàu chất tự tình, giàu cảm xúc suy tư. Em kể cái miệt thị phân chia giữa người bị nhiễm HIV và người bình thường với nỗi niềm lo sợ. Song số phận mỗi một con người ai nào biết cho ai. Những đứa trẻ sinh ra nào có biết đâu phải mang cái bệnh nguy nan mang tầm thế kỉ. Chúng âm thầm nức nở giữa đường đời ngẵn lối không có ngày mai. Chúng khóc, chúng oán than vậy mà người đời còn coi khinh nhạo báng. Quả thật đau lòng cho số kiếp những nạn nhân.

Xin cảm ơn các em, cảm ơn các cây bút không chuyên đã cho tôi được ngược dòng “Lạc vào miền kí ức”, hiểu tâm trạng của “Người lái đò”, và cảm thông với bao “Lời chưa ngỏ” ...vân vân và vân vân.

Còn bao nhiêu là lời tâm sự khác. Trang văn các em đã trải lòng, dốc lên bao niềm tâm sự. Như đã nói lúc đầu: Oằn lưng gánh một bầu văn – Viết lên dòng chữ khắc vào nội tâm.

Lần nữa xin được cảm ơn các em. Cảm ơn các nghệ sĩ không chuyên đã gửi cho chúng tôi gần 400 tác phẩm. Có lớp tôi thật sự bất ngờ gần bốn mươi người, bốn mươi tác phẩm chẳng thiếu một ai. Như lớp 10/4, 12/1, chúng tôi đọc mệt lã cả người nhưng lòng vẫn ấm áp một niềm vui.

Xin cảm ơn thầy Hiệu trưởng cùng ban tổ chức đã tạo một sân chơi lịch lãm và thanh tao mở ra một dòng chảy của hội thi thật là bổ ích.

Xin kính chúc tất cả mọi người mạnh khỏe và vui tươi. 

THOÁNG XƯA...

  • PDF.InEmail

THOÁNG XƯA...

(Báo GD&TĐ số 117 thứ 2 ngày 16/5/2016)

InstagramCapture d1b32c8e-6650-40f5-80d9-6dcb4d373396 

            Nhận Giấy mời về dự Lễ kỉ niệm 20 năm Ngày thành lập trường, bỗng dưng những kí ức hôm qua cứ dội về ào ạt trong tim. Lòng chợt nhớ tới vần thơ Hai cư "Ao xưa/Con ếch nhảy vào/Vang tiếng nước xao"  mà tâm phục khẩu phục...

            Phải! Kí ức xưa vọng về trong suốt pha lê. Khó khăn lắm tôi vẫn không "điều khiển" được những dòng kí ức ấy. Nó cứ chảy dài miên man nối tiếp không ngừng. Có điều chung là trong dòng chảy ấy, hiện ra lớp lớp thế hệ học trò đã đi qua. Các em hồn nhiên, ríu rít quanh tôi. Có em tôi chẳng nhớ tên nhưng nhớ miết nụ cười, ánh mắt hay phút "nhí nhố" giòn tan trong từng lớp học... Nhớ ngày nào nơi trường cũ, sau giờ dạy, ra khỏi lớp học, ra tận cổng trường vẫn có học sinh lẽo đẽo theo sau, sẻ chia trong day dứt: "Cô ơi! Em thương nhân vật cô Đào quá!". Em thì "thích nhân vật Nguyệt lắm cô ơi! Tâm hồn cô ấy sao đẹp lạ lùng!". "Cô ơi! Em vừa giận vừa thương người đàn bà hàng chài"...Cô ơi, bày tụi em ngâm thơ cô nhé...Dàn đồng ca nhiều lúc bất chợt ngân vang ấm lòng đến lạ. Vẫn còn nhớ gương mặt các em rạng ngời khi giải tỏa được nỗi niềm trăn trở. Tôi thường quan niệm, trong tiết dạy nên tạo ra những cuộc đối thoại nhỏ để các em bày tỏ được quan điểm, suy nghĩ của mình trước vấn đề. Hãy giúp các em tìm đến chân lí để các em thấy niềm tin còn mình tìm được hạnh phúc với nghề. Rồi giới thiệu báo Văn học và tuổi trẻ, Thế giới trong ta ...để các em đọc và động viên các em tập tành viết lách. Chao ơi, có bạn nhảy cẫng lên vì "Cô ơi! Em có bài được đăng trên Văn học tuổi trẻ rồi...". Có thể là truyện ngắn, có thể chỉ là vài lời bình nho nhỏ thôi nhưng đủ để các em mừng cả tháng, cả năm dài...Thương lắm!

            Tôi vốn là người mà đồng nghiệp từng ví như bình chứa khổng lồ. Mọi người có thể trút bầu tâm sự riêng tư mà không hề lo lắng ngày mai có ai biết chuyện mình hay không. Tự nhủ chắc trong lòng mình có hàng trăm ngàn viên đá cuội. Mỗi viên ghi dấu chuyện một người, trong veo mát lạnh và thăm thẳm chân trời. Qủa thực "hạnh phúc là ở cách nhìn" và bản thân mình đừng chờ giông bão đi qua mà nhiều lúc cần học cách "khiêu vũ" trong mưa bão. Lăn lóc giữa cuộc đời dâu bể, cuội làm nên mình cứng cáp, từ tâm...

            Tôi vốn thích hay chính xác là mê đắm cái ngông của nhà văn Nguyễn Tuân, máu xê dịch của Nguyễn Tuân, tài hoa của Nguyễn Tuân...Mỗi tội là không quá say đắm trang viết của con người tài hoa lịch lãm ấy nhưng tôi luôn phục sát đất câu chữ của Nguyễn Tuân. Có một học trò đã tặng tôi một con tôm mỹ nghệ thật đẹp vì em biết rằng cô giáo mình rất quý cá tính, tài năng Nguyễn Tuân. Và chắc em từng nghe tôi kể chuyện Giáo sư, Nhà giáo nhân dân Hoàng Như Mai viết về Nguyễn Tuân, rằng: nhà thơ Bảo Định Giang từ thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội thăm Nguyễn Tuân, mang theo món quà biếu là con tôm treo tường để trang trí. "Con tôm này do một người chuyên chơi đồ mĩ nghệ làm ra từ một con tôm sống rất công phu. Mang một cái vỏ tôm rất bự mà hết sức mảnh mai lên máy bay, giữ cho không dập nát đã khó nhưng khó hơn nữa là làm sao bảo trì được hai cái râu cong vút như cần câu không bị gãy. Nhà thơ Bảo Định Giang làm công việc này thật vất vả không kém vượt biển, trèo non. Nhưng ông cố làm cho bằng được: nếu con tôm đem biếu Nguyễn Tuân mà cụt mất đoạn râu, dù chỉ nửa phân thôi, cũng mất hết giá trị dưới con mắt người lịch duyệt ấy!" (Trong cuốn Chân dung và tác phẩm, NXB Giáo dục, 1999)...Còn con tôm của em - tôi cứ hay gọi là con tôm hùm ấy, tôi chuyển nhà rồi vỡ vụn cùng thời gian. Và em chẳng biết vì cớ gì mà sinh nhật cô vẫn nhắn tin nhưng không chịu nhận là mình. Nghe nói em yêu văn mà không theo được, bởi ngã rẽ cuộc đời nên em tự học cách quên cô, để cô không còn kì vọng về em nữa. Bạn bè nói thế, cô chỉ biết thương em và lưu giữ lại những trang văn em gửi cô để bày tỏ nỗi lòng sau mỗi bài cô dạy. Nếu cô không nhầm thì em đã khóc, hay chính xác hơn là trừ ba cậu nhóc rơm rớm nước mắt còn ba mươi ba cô con gái thì sụt sùi lâu ơi là lâu trong một tiết văn cô dạy hồi lớp 10 em nhỉ"?

            Và rồi tình cờ tôi gặp em theo cái kiểu rất hiện đại - lên "phây" (facebook) vào ngày 20 tháng 11 năm trước. Những dòng thư em gửi cho tôi vẫn da diết như ngày nào "Đã lâu lắm rồi, cô học trò ấy vô tình quên đi cách gọi điện hỏi thăm cô, quên đi cách tỉ mẩn ngồi viết lời chúc đầy hoa lá gửi đến cô giáo của mình, thật tệ đúng không cô?? Thời gian, cuộc sống và thực tại đã vô tình lấy đi lòng đam mê văn chương mà ngày xưa cô đã truyền, đã nhen nhóm và thắp sáng cho em chừng nào không hay...Sáu năm xa cô, sáu năm có quá nhiều chuyện để nói và cũng có những cảm xúc...thật khác. Nói bao nhiêu cũng thấy thiếu, nói gì cũng thấy dư...Ngày xưa mê giọng văn của cô rồi chẳng biết yêu văn tự  bao giờ. Cảm ơn fecabook đã cho em gặp lại cô". Còn cô thì chưa bao giờ trách em mà cứ đau đáu nỗi niềm thương nhớ về em. Đúng là cảm ơn "phây" cho cô trò mình tái ngộ em nhỉ? Giờ em không theo nghiệp văn nhưng cũng đang là cô giáo...Cảm nhận về nghề thấm thía lắm phải không em?

            Trong mắt tôi lại là một cậu nhóc lớp 12 bán công năm ấy. Em tâm sự: "Cô ơi, trước đây em từng ghét văn và môn văn làm em buồn ngủ. Vậy mà từ khi cô vào lớp dạy đến giờ, cô làm em ...mất ngủ, em nuốt từng lời cô dạy đó..." Ấm áp trong lòng. Nghe nói em vào quân ngũ rồi theo nghiệp nhà binh. Lòng thấy mừng cho em...

            Cuộc đời chật hẹp mà lòng người đại dương em nhỉ? Đại dương lắm thôi! Có em học trò khuya lơ khuya lắc gõ cửa nhà: "Cô ơi! Em từng là học trò của cô, hôm nay xe em bị hết xăng, nhà em còn xa, cô cho em mượn ít tiền đi cô". Lật đật lấy tiền cho em khi mà vẫn chưa nhớ ra đó là học sinh khóa nào, lớp nào. Rồi lại "Ui chao! Tội nghiệp!". Kệ, coi như giúp em khi hoạn nạn, thế thôi!

            Có em học trò đang học đại học, mới chập tối gọi điện: "Cô ơi! Em chưa có tiền nộp học phí nên không được thi học kì cô à..." Thương em từ cái hồi làm công tác chủ nhiệm nên tôi biết, nhà em nghèo mà chị em ai cũng hiếu học. Lại vội vàng "Về đây cô cho mượn tạm nhé!". Dẫu đồng lương hồi đó chưa dư dả tí nào. Em lặn lội vượt gần năm chục cây số về thăm cô, mượn tiền đặng mai nộp kịp để thi học kì...Rồi em ra trường, may mắn thay không phải "bao bì" này nọ. Em trở thành giáo viên. Tôi mừng và tin rằng em sẽ trân quý những ngày qua để sống cho hôm nay trọn vẹn với nghề.

            Biết đâu, biết đâu đấy, tôi đã thổi vào một, hai, ba và nhiều hơn thế nữa ở các em tình yêu văn chương, tình yêu thương và lẽ sống chân thành, để hôm nay nhìn các em trưởng thành mà lòng bộn bề cảm xúc...

            Mười năm gắn bó trường xưa, tôi ra đi canh cánh nỗi niềm. Những gắn bó ân tình sâu nặng với trường lớp, anh em, bè bạn…. Mười năm, khoảng thời gian đủ để con người làm nên bao kỉ niệm vui buồn, đủ để tôi tự hào có những lớp lớp học trò trưởng thành giữa cuộc đời giông bão. Mười năm, tình yêu tôi lớn lên với bao thăng trầm đẩy đưa không nói hết. Tôi có nghĩ đến chuyện chia tay mảnh đất ba zan này nhưng đến lúc ra đi cứ bất ngờ đến lạ. Không gặp được nhiều bè bạn, người thân. Không chia tay nỗi một người quá cố, tôi thấy lòng mình cứ bất an, day dứt. Trong màn sương mờ của buổi sớm mai hôm ấy, tôi lặng lẽ thu vào tầm mắt hình ảnh những người thân đưa tiễn, căn nhà nhỏ ấm cúng, vườn cây xanh thăm thẳm…Không biết ngày nào trở lại, tôi chợt thấy nghẹn ngào, khóe mắt cay cay. Tất cả như thước phim chầm chậm đay vào lòng tôi...Chậm thôi, khẽ thôi để ngày mai trở lại, thêm một lần được cảm nhận yêu thương...Trường xưa ơi!

                                                                                                     Hoàng Thủy

 

            

THÔNG ĐIỆP Hưởng ứng Ngày thế giới tưởng niệm các nạn nhân tử vong do tai nạn giao thông năm 2016

  • PDF.InEmail

tuong niem

THÔNG ĐIỆP

Hưởng ứng “Ngày thế giới tưởng niệm các nạn nhân tử vong do tai nạn giao thông” năm 2016

Tưởng nhớ người đi – Vì người ở lại

Mỗi ngày trôi qua trên đất nước Việt Nam, tai nạn giao thông lại cướp đi sinh mạng của 24 người và làm cho gần 60 người lâm vào cảnh tàn phế suốt đời, mang đến sự đớn đau tột cùng cho hàng trăm gia đình. Thiệt hại to lớn về nhân mạng là không gì bù đắp được. Di chứng thương đau của tai nạn giao thông là nỗi ám ảnh không thể xoá nhoà trong ký ức của mỗi người thân, bạn bè những người bị nạn.

Đau lòng hơn là phía sau cái chết của những nạn nhân tử vong, trong ánh nhìn tuyệt vọng của những nạn nhân không còn khả năng lao động là những em nhỏ mất đi cơ hội đến trường, những bậc cha, mẹ già không còn nơi nương tựa. Phía sau những vụ tai nạn là nguy cơ đói nghèo của hàng chục ngàn gia đình, là sự xói mòn những thành quả phát triển kinh tế mà cả dân tộc đang gắng sức thực hiện, là sự sợ hãi lan toả trong cộng đồng, xã hội, làm tổn thương nghiêm trọng hình ảnh một đất nước Việt Nam yên bình, thân thiện trong mắt bạn bè, đối tác 

Đây là điều không thể chấp nhận được với một dân tộc đang sống trong hòa bình.

Vì vậy, từng người Việt Nam cần phải nhận thức sâu sắc về tác hại khôn lường của tai họa này đến sự phát triển của giống nòi và tiến trình vươn lên của dân tộc. Mỗi chúng ta phải thực sự dũng cảm và chân thành để đặt câu hỏi và trả lời cho được đâu là lỗi và trách nhiệm của mỗi cá nhân, tổ chức, cộng đồng và Nhà nước.

Bằng nhiều hành động mạnh mẽ, thông qua các chính sách quốc gia và những cam kết xã hội, chúng ta đã và đang chung tay hành động để giảm thiểu số vụ tai nạn giao thông, qua đó là giảm thiểu số người chết và bị thương, và sự thực là tai nạn giao thông ở Việt Nam đã liên tục được kéo giảm trong những năm qua. Nhưng chúng ta vẫn có thể và cần phải làm nhiều hơn nữa với quyết tâm sắt đá và khát vọng khôn nguôi về một xã hội yên bình, không còn nỗi đau do tai nạn giao thông.

Hoạt động tưởng niệm các nạn nhân mà Việt Nam cùng thế giới tổ chức là dịp để chúng ta tưởng nhớ và thương cảm với những người không may qua đời khi tham gia giao thông; cùng chia sẻ để phần nào xoa dịu nỗi đau đối với người thân của họ. Đây cũng là cơ hội để mỗi chúng ta nhắc nhở chính mình, người thân, bạn bè về sự trân quý không gì so sánh được của cuộc sống và sự cần thiết phải chấp hành luật giao thông, nhường nhịn, giúp đỡ nhau khi tham gia giao thông. Mỗi gia đình, nhà trường cần giáo dục con em mình từ khi còn bé về ý thức trách nhiệm khi tham gia giao thông, góp phần tạo ra một môi trường giao thông an toàn cho bản thân và cho cộng đồng.

Hãy vì niềm thương cảm những người đã mất mà hành động cho sự an toàn của những người đang sống!

Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia kêu gọi mỗi người Việt Nam, vì sự an toàn của bản thân, vì tương lai của con cháu, vì sự trường tồn của dân tộc, hãy làm tất cả những gì có thể để giao thông ở đất nước chúng ta ngày càng an toàn hơn./.

Theo http://antoangiaothong.gov.vn/

BÀI DỰ THI HÙNG BIỆN ĐẠO ĐỨC VÀ PHÁP LUẬT CUỐI CÙNG.

  • PDF.InEmail

IMG 1021

Kính thưa quí thầy giáo cô giáo!

Thưa tất cả các bạn học sinh thân mến!

Hôm nay, tôi rất vinh dự được là thí sinh cuối cùng dự thi hùng biện đạo đức và pháp luật. Vì là người đến sau, tôi biết chắc mình sẽ là người thất bại, song tôi vẫn muốn được dự thi. Bởi tôi hiểu rằng cái thành công lớn nhất trong hội thi lần này là tôi học được rất nhiều ở các bạn. Các bạn nói rất hay, nói rất nhiều, ai ai cũng đều thành tâm và nhiệt huyết.

Thưa quí thầy cô, thưa ban giám khảo!

Với tư cách là một thí sinh, cho phép tôi được nói lại những gì các thi sinh trước đã nói. Nói lại để ngẫm suy chứ hoàn toàn không nhại lại. Nói lại chuyện an toàn giao thông, chuyện  môi trường, chuyện đứa con hư không nghe lời mẹ, nói cả chuyện người thầy cô giáo đánh mất niềm tin…

Thưa quí thầy cô!

Ngày ngồi nghe, tối về ngẫm suy thấy các thí sinh trước nói rất nhiều mà lòng thầm mong các bạn học sinh chúng ta ai ai cũng làm được điều hay việc tốt. Tai nạn giao thông là “Quốc nạn” ai cũng biết, ai cũng dè chừng, luôn luôn lo sợ. Ấy vậy mà không hiểu sao, các bạn học sinh lại chở 4, chở 3 chạy băng băng trên đường đầu không đội mũ bảo hiểm. Các bạn đang đùa với tử thần, nhưng các bạn vẫn tự xưng tự đắc cho mình là “anh hùng xa lộ”. Không hiểu sao quí bậc phụ huynh có con ai ai cũng rất thương con, vậy mà họ lại can đảm trao cho con mình một hung thần đùa cợt với bóng ma hẹn chào gặp Diêm Vương mà họ không hề lo sợ.

Thưa các bạn học sinh!

Trong chiến tranh súng đạn không làm bạn với bất cứ ai, chính nó đã gây biết bao đau thương cho đến bây giờ hàng trăm mẹ già vẫn chưa lau khô dòng nước mắt. Vậy mà hiện thời nước mắt của mẹ già vẫn cứ mãi rơi. Súng đạn đã qua đi song tai họa vẫn còn nhiều. Đó là phương tiện giao thông, là những con ngựa bất kham, do kẻ bất tài mà cứ tự cho mình là tài ba lên lưng cưỡi ngựa. Ngựa ngã, người ngã theo và thế là những chiếc khăn tang lại bịt lên đầu những người thân cật.

Thưa quí thầy cô!

Học sinh nói về học sinh, mà lòng thầy cô phải đau, đau cho chính mình vì có những học trò mình chưa dạy được. Chúng  nghịch ngợm, quậy phá lung tung, đôi khi lỗi đạo với thầy, với cô, làm thầy cô phải trằn trọc suốt cả đêm khuya giấc ngủ không tròn, tóc thêm nhiều sợi bạc. Ngẫm lại trong đó có lỗi của mình, thất bại nào cũng là nỗi đau, thất bại trong sự nghiệp trồng người lại càng đau gấp mấy. Thôi thì cũng cố lấy hai chữ vị tha, lấy cái đức độ bao dung mà cảm hóa học trò để gọi là “phép thắng lợi tinh thần” của anh A. Q thời hiện đại.

Thưa tất cả các bạn !

Chuyện các bạn viết ra, kể lại làm người thầy rưng rưng nước mắt. Đôi lúc cũng phải biết khóc cho đời, khóc cho trăm sự bể dâu. Chuyện người mẹ mất con mà chiều chiều ra ngồi nhặt rác. Những cọng rác môi trường không xót xa bằng cọng rác trong lòng người đa nghi và ti tiện.  Chuyện một em gái dối mẹ, dối cha đi chơi khuya để mẹ phải lo ba phải ngồi hằng đêm trông ngóng. Em gái có biết đâu rằng lúc ba giận dữ đánh mình lòng ba lại oặn thắt niềm đau. Em bỏ nhà đi mà lòng mẹ cha tan nát. Không chỉ họ đau cho con họ mà còn đau cho chính mình bất hạnh có đứa con hư.

Các bạn có biết không?

Các bạn nghiện thuốc lá, nghiện game, rồi dần dần nghiện cả xì ke ma túy không chỉ làm cho cha mẹ buồn, thầy cô buồn, mà còn làm cho cả nhân loài ngày gần đi đến chỗ suy vong. Một làn khói trắng cong bay là đốt cháy đi bao nhiêu sự sống. Các bạn cứ vô tình tìm chút khoái cảm nhất thời để rồi làm lụi tàn hàng vạn giấc mơ. Người bán thuốc có biết đâu, trái tim họ đã nhuốm đen lòng lang dạ thú, vì nô lệ đồng tiền mà họ đánh mất cả lương tâm.

Các bạn có nghe chăng?

Tiếng gọi của trái tim, tiếng gọi của tình yêu đang bồi hồi theo nhịp thở. Vâng! Tình yêu là chuyện của ngàn đời mà thế gian không ai đưa ra được lời định nghĩa. Song yêu ai, yêu để làm gì, đâu là thấp hèn, đâu là cao thượng. Các bạn biết chưa? Cái rạo rực của thân xác, cái xúc cảm của tâm hồn đôi lúc làm lí trí u mê. Các bạn hãy ngẫm suy, tạo hóa sinh ra ta, cho ta đứng thẳng bằng hai đôi chân, bộ não bao giờ cũng là nơi cao nhất. Triết lý từ hai chữ CON NGƯỜI đâu phải giản đơn.

Các bạn có thấy không?

Phía trước là tương lai, là đường đời đang rộng mở. Các bạn đừng đổ lỗi cho đời mà hãy tự hỏi mình ta đã làm được gì, đã sống được gì và sống cho ai? Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai. Mà nói như lời Bác Hồ đã từng căn dặn: “Non sông Việt Nam có được vẻ vang hay không? Dân tộc Việt Nam có bước lên đài vinh quang sánh vai cùng các cường quốc năm châu hay không? Đó là nhờ phần lớn công lao học tập của các bạn”

Để khép lại bài thuyết trình, cho phép tôi, thí sinh cuối cùng dự thi xin gửi đến tất cả quí thầy giáo, cô giáo cùng toàn thể các bạn học sinh lời kêu gọi: “Hãy nâng cao nhận thức và hành động. Trăm lời nói hay không bằng một việc làm tốt”

Cuối cùng, kính chúc quí thầy cô cùng các bạn học sinh mạnh khỏe, dạy tốt và học tốt.

Xin chân thành cảm ơn!   

Tác giả: Võ Văn Vân

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Một ngày cho công việc cực nhọc, một giờ cho thể thao, cả cuộc đời cho bạn bè vẫn còn quá ngắn ngủi.
Emerson

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: TIẾT MỤC KHAI MAC VĂN NGHỆ 2015

Hiện có 85 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 3
Nội dung : 87
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 60477

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS