Trang chủTin tứcBản tin trường

Bản tin trường

TỔNG KẾT HỘI THI GIỚI THIỆU SÁCH 2017-2018

  • PDF.InEmail

doc-sach-the-nao-cho-hieu-qua-1

BÀI TỔNG KẾT HỘI THI GIỚI THIỆU SÁCH NĂM HỌC : 2017 – 2018

Kính thưa quí thầy giáo, cô giáo!

Cùng toàn thể các em học sinh yêu quí!

Kể từ ngày phát động, tổ chức cuộc thi, đến nay đã hơn một tháng trời ròng rả, thầy trò ta nghe các độc giả bình văn, mở ra những trang sách, giới thiệu cùng ta những trang đời mới lạ.

Nhớ thuở nào còn là cậu bé tý hon, mới biết đọc ê a, tôi đã nghiền ngẫm cuộc phiêu lưu của Buratino, của Xuemienphin... bây giờ không nhớ nỗi tác giả là ai nhưng vẫn còn như thấy cái hấp dẫn diệu kì của cậu bé người gỗ Bura thông minh và hóm hỉnh. Đọc “Dế Mèn phiêu lưu kí” của Tô Hoài mà tưởng chừng cùng phiêu bạc trong một thế giới huyền diệu của loài vật rồi ngẫm lại triết lí sâu xa. Năm lên lớp 6, đọc tác phẩm “Tắt đèn” của nhà văn Ngô Tất Tố không cầm lòng trước lời van khóc của cái Tý: “Con van U, con lạy U. U đừng bán con đi, để con ở nhà chơi với em con”. Cám cảnh thương tâm trước hành động của Chị Dậu tay bưng ổ chó, tay cầm tay cái Tý, giữa trưa hè trời nắng chang chang băng qua trảng cát đến nhà Nghị Quế, lòng đau như cắt, nước mắt tuôn trào. Ôi, cuộc đời oan nghiệt biết đổ vào đâu...

Hôm nay, ngồi nghe các em giới thiệu lại “Bước đường cùng” của Nguyễn Công Hoan mà lòng dấy lên bao chua xót. Các em đã dẫn dắt chúng tôi đi từ tuổi ấu thơ đến “Không gia đình” mà thấy đời “Không gục ngã”. Các em đã đưa tôi về với một thuở xa xưa, cùng u bế, cùng bắn bi, cùng dạo chơi trên cánh đồng quê tươi mát; cùng đá bóng trên vỉa hè mà lòng hãnh diện cầu thủ xuất sắc nhất hoan hỉ vui mừng trước vòng chung kết giải bóng làng quê. Nguyễn Nhật Ánh quả là nhà văn luôn trẻ. Trẻ trong tâm hồn, trẻ trong giấc mộng tuổi thơ. Rồi các em lại cùng tôi ngẫm suy việc chọn lựa con đường tương lai qua bao dòng tâm sự của Roise Nguyễn. Biết quí giá lấy tuổi trẻ của chúng mình mà ngẫm lại câu nói của Adam Kho “Tôi tài giỏi – bạn cũng thế.” Có ai ngờ, cậu bé học kém nhất khối ngày xưa (vị thứ 156/160 ở một ngôi trường không danh tiếng mấy) đã trở thành triệu phú trẻ nhất Singapore. Nghị lực và niềm đam mê giúp ta vượt qua và vươn lên thành đạt. Đó cũng là những gì bạn muốn nói trong “Sẽ có cách đừng lo”.

Rồi các em lại đưa chúng tôi khám phá “Đất rừng phương Nam”, rồi ngây ngô nghe theo lời lão già lãng đãng trong “Nhà giã kim” mà thấy đời vô định. Cái vấp váp sa ngã trong cuộc đời cũng là lẽ thường tình, bởi ai mà chẳng có “Khát vọng tuổi xanh”. Các em lại cùng với Bảo Ninh, ngẫm lấy “Thân phận tình yêu” hay còn gọi là “Nỗi buồn chiến tranh” mà cảm thông với những người lính chiến. Lặn xuống đáy biển tìm đời mà thả hồn theo hương “Cà phê sáng cùng Tony”. Sách các em giới thiệu đủ sắc đủ màu, kinh điển có, đời thường có. Đêm gối đầu giường đọc lấy “Đắc nhân tâm”.

Cái thú vị nhất, có em giới thiệu sách mà giống quản trò, chính xác hơn là quảng cáo bán hàng vừa khôi hài vừa trang trọng. Nhan đề cuốn sách đã khôi hài, giọng em nói cũng khôi hài, cả điệu bộ dáng hình em cũng từa tựa vua hề, lúc đầu ngỡ em là “Thủ Thiệm”: “Ngày xưa có một con bò” – em đùa hay em thật. Em chớ giỡn theo kiểu Trạng Quỳnh làm thầy mất mặt chết như chơi. Sau một hồi ú tim, chúng tôi lại thở phào nhẹ nhõm. Em triết lí, cánh diều muốn được tung bay trên bầu trời lộng gió nhưng ngặt nỗi còn dùng dằng bởi một cái dây. Cũng như bạn Thảo Nguyên muốn mượn lấy một bờ vai, song không phải để dựa dẫm ngũ say mà chỉ muốn làm điểm tựa. Em dẫn lời AcsiMet “Nếu cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ bẫy quả đất lên”.

Vâng! Sách viết thì vô vàn, người đọc thì không thiếu. Chỉ thiếu một góc nhìn, một triết lí nhân văn. Hi vọng “Sách sẽ mở ra trước mắt chúng ta những chân trời mới lạ”, sách sẽ nối bắt nhịp cầu nâng bước chúng ta đi.

Cuối cùng kính chúc quí thầy cô, chúc tất cả chúng em hồn nhiên, vui tươi và thành đạt. Mãi mãi là người bạn đồng hành với những trang văn.

Xin chân thành cảm ơn!

KẾT QUẢ CUÔC THI "GIAO THÔNG HỌC ĐƯỜNG CẤP TRƯỜNG" 2018

  • PDF.InEmail

logo bakKẾT QUẢ " GIAO THÔNG HỌC ĐƯỜNG" 2018

LỊCH TRỰC TẾT MẬU TUẤT 2018

  • PDF.InEmail

hinh-anh-hoa-mai-dep-10LỊCH TRỰC TẾT

TỔNG KẾT HỘI THI TTVH CẤP TRƯỜNG 2017-2018

  • PDF.InEmail

BÀI TỔNG KẾT

HỘI THI THUYẾT TRÌNH VĂN HỌC NĂM HỌC 2017 – 2018

Kính thưa quí thầy giáo, cô giáo!

Các em học sinh yêu quí!

Một ngày đẹp trời, một ngày ấm cúng, thầy trò ta đã được nghe những lời đồng điệu tri âm của các bạn văn, ta được nghe những tâm hồn đang trỗi dậy, chia sẻ nỗi niềm, suy lắng tâm tư, mà bồi hồi ngẫm lại thế sự ngày nay...

Văn chính là đời. Văn chương bắt nguồn từ trong cuộc đời và rồi trả lại cho đời những triết lí nhân sinh mà người đời trông chờ đón nhận. Maxim Gorki nói “văn học là nhân học”.  Đọc văn, học văn để học làm người. Đó cũng chính là thành công lớn nhất trong hội thi thuyết trình văn học vừa qua.

Cùng với bao thầy cô khác cầm chỉnh cân đo giá trị của từng lời văn, tôi quên mất mình là thành viên ban giám khảo, lòng cứ mãi dõi theo sự trăn trở của các em, theo hơi thở của văn chương qua từng thời đại. Các em luận bàn về phép nước tình nhà trong truyện cổ tích, truyền thuyết xa xưa. Các em nhận thức rất sâu về luật trị quốc tề gia. Đồng tình với lưỡi kiếm của An Dương Vương chém rớt đầu một tên phản tặc, dẫu cho đó là con mình để rồi cảm thông sẻ chia với hành động rẻ nước theo rùa vàng xuống biển để lại bài học mất nước muôn đời cho đến hôm nay vẫn còn đau đáu. Các em luận suy trách nhiệm của trang nam nhi tráng sĩ ngày xưa trước vận mệnh quốc gia, trước hồn quốc túy. Người vung giáo gìn giữ non sông suốt cả mấy mùa thu mà không hề nghĩ đến cái tôi cá nhân, hết mình vì cái ta chung của thời đại. Các em lại luận bàn trách nhiệm của thế hệ trẻ ngày nay. Một chút lợi riêng đã giành giật lẫn nhau còn lợi ích quốc gia thì bàng quang hờ hững. Các em ngẫm chuyện an nhàn của Nguyễn Trãi, Nguyễn Bĩnh Khiêm mà đau cho các cụ. Người tâm huyết không gặp thời, lũ nịnh thần thì tung môi múa lưỡi. Đau lắm chứ, văn chương đâu phải để mua vui, văn chương nói lên bao nỗi đau đời, gửi gắm cho người đời luận suy thế sự. Người đời nói nhàn cư vi bất thiện.  Lã Vọng ngồi câu cá làm thịnh cho nhà Chu cả tám trăm năm, Gia Cát Lượng, Lưu Bị nhàn nào đâu bất thiện. Tuyết Giang Phu Tử, Tam Nguyên Yên Đỗ nhàn  mà chua xót cảnh nước non. Những người có lương tâm, có trách nhiệm với non sông, họ có nhàn đâu? Vậy mà thời nay, biết bao người tại quan sao lại nhàn dữ thế! Sáng vát ô đi, chiều vát ô về, bòn rút của dân lòng sao không xấu hổ. Văn chương đó, văn của các cụ ngày xưa, giờ được các em nhắc lại.

Các em đọc chuyện thế sự Chí Phèo, không ghét mà lại thương. Giọt nước mắt Chí Phèo nhỏ rơi, bàn tay run run bưng bát cháo hành mà lòng đau quặn thắt. Ước có mãnh đất cắm dùi, vợ dệt vải chồng cày thuê sống cuộc đời lương thiện. Quyền tối thiểu của con người muốn được sống, được bình yên mà cũng không có, để con quĩ dữ trong cái thằng người đành phải chết. Chết để được an thân. Chí Phèo cướp giật người ta khinh, Bá Kiến cướp ngầm ai nào có thấy. Bá Kiến còn không? Chí Phèo còn không? Nỗi đau không chỉ có xưa mà nay còn đang trăn trở.

Văn chương đã nối bắt nhịp cầu cho bạn đọc gần xa. Người nghệ sĩ Lorca hát nghêu ngao trên yên ngựa mỏi mòn bao năm rồi vẫn còn vang vọng. Người nghệ sĩ tự do, người chiến sĩ tự do để lại cho đời ngẫm suy đi tìm chân lí. Âm thanh tiếng đàn bỗng nhiên có sắc, có màu, có hình, có khối, nó cứ mãi lăn tròn trong tâm hồn bạn đọc nhờ vào thi bút tài hoa của nhà thơ Thanh Thảo.

Tiếng ghi ta nâu bầu trời cô gái ấy

Tiếng ghi ta lá xanh biết mấy

Tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan

Tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy

Văn chương bất chợt hóa hình, máu chảy ròng ròng lòng đau như cắt. Đời thật bất công, kẻ mang gông lại là con người chân chính. Lorca ra đi để lại tiếng đàn, Thanh Thảo gieo thanh bằng vần thơ tuyệt hảo.

Và rồi, cũng bước đi từ trên nhịp cầu ấy, các em lại dẫn tôi vào cái đẹp của con chữ rồng bay. Người tử tù họa bút vẽ chữ thay tranh mà khơi tâm giúp viên quan quay về hướng thiện. Nghệ thuật xóa đi ranh giới hận thù, cảm hóa con người, đưa con người về chốn thiên lương.

Theo trang viết của Nguyễn Tuân các em đưa người đọc, người nghe vào ma hồn trận, cái lược đồ bát quái dưới đáy sông tưởng chừng kìm hãm tất cả thế giới sinh linh, nhấn chìm bao kiếp đời trôi nỗi. Ấy vậy mà ông Đò đã phá thạch trận trùng vi. Tài thật, một người tiểu tốt vô danh làm nghề chèo đò trở thành một vị tướng quân trên con thuyền độc chiến, một nghệ sĩ chèo đò ngoạn mục vượt thác ngàn khơi.

Hai mươi thí sinh, hai mươi phong cách, mỗi em có một vẻ đẹp riêng nhưng cùng có chung một niềm đam mê văn học. Có em giỏi lý, có em giỏi toán, nằm trong đội bồi dưỡng lý, toán mà lại đi thuyết trình văn chương. Hỏi em sao lại thi văn, em hồn nhiên văn chương làm em suy ngẫm, cái sự đời bứt bách không nói không xong.

Cả một ngày ròng rả theo các em lạc vào vườn văn mà yêu văn, yêu người quả không chán. Dẫu đâu đó còn lạc lõng, còn vụng về trong cách nói, cách trả lời, nhưng đó âu cũng là lẽ thường tình. Các em là thí sinh chứ đâu phải thầy giáo cô giáo dạy văn mà bảo nói cho hay, lý cho suông, vấp váp ngượng ngùng là điều không tránh khỏi.

Cuộc thi khép lại bằng sự thắng lợi của tâm hồn mà có lẽ không dễ gì có được. Xin được chúc mừng tất cả thí sinh, cảm ơn tất cả quí thầy cô, đặc biệt cảm ơn thầy Hiệu Trưởng đã tạo sân chơi thanh tao và thiết thực, giúp cho thầy và trò có một dịp ngẫm suy.

Lần nữa, cảm ơn tất cả các em, cảm quí thầy cô chủ nhiệm. Chúc cho hội thi năm sau sẽ có nhiều sẻ chia, có nhiều nhân tài văn chương hẹn mùa nở rộ.

Cảm ơn các độc giả xa gần cùng đồng điệu với trang văn.

 

BÀI DỰ THI SỐ 2

  • PDF.InEmail

 

THƯ GỬI BỐ

alt

 

Hằng này, cậu có nhìn thấy gì không?

 

Gì đâu? Sao lại hỏi bâng quơ thế!

 

Theo cánh tay Hằng chỉ, tôi nhìn lên cành cây cao, một con chim Mẹ đang tập chuyền cho chú chim non.

 

Khổ! Loài chim sống có bao giờ biết thấy mặt cha. Thế rồi bất chợt nước mắt rưng rưng, Hằng đưa tôi xem lá thư còn nằm trong trang vở.

 

...

 

Bố kính yêu của con !

 

 Hôm nay, đứa bạn thân của con đã hỏi con rằng :

 

- Bố mày là ai vậy? Sao tau chưa bao giờ thấy mày nhắc đến hay nói gì về Bố của mày hết vậy?

 

Câu hỏi của bạn như khiến tim con đau nhói. Con chạnh lòng và chẳng thể nào thở nỗi. Tim con thắt lại, người con run lên bần bật, con chẳng biết phải trả lời như thế nào với bạn của con cả. Con biết Bố đang ở rất gần con, nhưng chưa bao giờ Bố đến thăm con và mẹ dù chỉ một lần. Chắc có lẽ vì Bố sợ ảnh hưởng đến gia đình mới của mình .....Nhưng Bố à? Cho dù sự lo sợ đó của Bố nó có lớn đến mức nào thì tình phụ tử vẫn cao cả và thiêng liêng hơn chứ ạ.Con vẫn  hay nghe các thầy cô dạy rằng: “Cha mẹ là những người có thể bất chấp mọi thứ vì con mình”. Con cũng không hiểu liệu điều đó có thật hay không? Khi Bố chẳng  bao giờ bất chấp sự khó chịu hay xỉa sói của dì mà đến thăm mẹ và con cả....Bố sẽ chẳng thể nào hiểu hết những gì mà con  phải trải qua khi mọi người, bạn bè của con, luôn miệng hỏi con về B. Con chỉ biết lãng đi và tìm một nơi nào đó khóc một mình. Con đau lắm bố ạ. Con chỉ muốn có được tình thương của B. Một điều ước tưởng chừng như rất đổi giản đơn nhưng với con thì chẳng bao giờ có được. Con chỉ mong một ngày nào đó Bố đứng đợi con ở ngoài cổng trường khi con tan học và Bố con mình sẽ cùng nhau trò chuyện, Bố xoa đầu con như cái kiểu mà con vẫn thường mơ trong giấc mơ mỗi tối của mình. Sự chờ đợi và thói quen chạy ra thật nhanh, một mình thờ thẩn đứng trước cổng trường ròng rã suốt 18 năm qua nhìn bạn bè có bao người đưa đón. Còn con thì... cứ mãi lẽ loi. Ước mơ ấy với con quá xa xôi có lẽ không thể thành sự thật, dù chỉ một lần!

 

Bố!

 

Nhiều đêm con không chợp mắt, cứ mãi oặn lòng, đôi lúc lỗi đạo trách người:  sao Bố tạo con ra mà chưa khi nào Bố cho con được nhìn thấy B. Ước sao Bố đến thăm con dù chỉ một lần trong đời. Con chẳng biết Mẹ con là người đến sau hay đến trước, nhưng Bố đã thương Mẹ thì Bố phải thương con mình chứ ạ. Họ nói đứa con chính là minh chứng cho tình yêu của cặp vợ chồng,và con tự hào khi con là minh chứng cho tình yêu của Bố và M. Nào ngờ sự minh chứng này không được thừa nhận từ đơn phía? Khi Bố đã bỏ mặc Mẹ lúc Mẹ đang mang trong mình dòng máu của Bố. Nào đâu phải lỗi tại con?

 

Giờ thì con đã là một cô thiếu nữ xinh đẹp. Con đủ trưởng thành để lắng nghe những lời chia sẻ của Mẹ và bên Mẹ quan tâm chăm sóc Mẹ những lúc Mẹ ốm đau thay cho B. Nhưng con nghĩ giá mà Bố bên cạnh Mẹ những lúc như thế này thì có lẽ mọi buồn phiền hay những cơn đau lúc trái gió trở trời sẽ chẳng là gì vì bên Mẹ luôn có một người đàn ông đầy yêu thương và ấm áp như B. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của con thôi....Đôi lúc vì nhớ và cũng vì sự trách móc Bố tại sao không đến thăm con và mẹ mà con lại luôn miệng hỏi mẹ về Bố...Mẹ ơi!! Bố ở đâu thế Mẹ! Bố là ai sao chưa lần nào Mẹ kể cho con nghe về Bố hết vậy !.Con nghe mấy cô chú hàng xóm nói Bố con là người cùng xã với mình có phải không M? Ông ấy là ai Mẹ nói cho con biết đi Mẹ?. Sự vô tình trong câu nói của con đã khiến mẹ như buồn hẳn đi và đôi mắt mẹ rưng rưng giọt lệ đời không bàn tay lau hộ. Mẹ xoay người về hướng khác vội lấy tay gạt nước mắt rồi quay lại quát “con không được hỏi những câu vớ vẫn đó nữa. Con không có B con chỉ có Mẹ thôi con hiểu chưa?” Mẹ! Con biết Mẹ kiên nhẫn lắm, Mẹ phải tỏ ra mạnh mẽ lắm thì Mẹ mới có thể nói với con những lời như vậy đó Bố ạ...Bố có thấy đau không ... khi nghe những lời mẹ nói với con như vậy....con biết mẹ đang rỉ máu đang thắt quặn lại trong ruột gan mình khi mỗi lần con gái nhắc về Bố. Mẹ cũng muốn kể cho con mình nghe về những điều tốt đẹp về Bố nó chứ? Sự im lặng của Mẹ, nỗi đau của đời con và Mẹ. Từ lúc chào đời con nào nhìn thấy mặt cha và suốt 18 năm trôi qua con chỉ biết có M. Mẹ là người giữ cả hai vai: vừa Mẹ vừa Cha  để lo cho cuộc sống của con từ lúc con mới lọt lòng. Mẹ đã phải gạt bỏ và dẫm đạp lên biết bao nhiêu lời th phi đàm tiếu của mọi người về người phụ nữ không chồng chửa. Họ xem Mẹ như một người phụ nữ không đáng được tôn trọng vì Mẹ không có chồng đấy Bố có biết không?... Kể cả gia đình ngoại cũng vậy bà ngoại và dì cũng hất hủi và ruồng bỏ mẹ vì mẹ không chồng mà chửa. Thời gian Mẹ mang thai là khoảng thi gian Mẹ đã phải đối diện với sự đay nghiến của gia đình và người thân. Nhưng thật may là vì tình yêu đối với thiên thần bé nh đang nằm trong bụng M. Mẹ đã âm thầm chịu đựng và vượt qua tất cả để có được cuộc sống ổn định như ngày hôm nay .... Đó chính là cuộc đời và tuổi thanh xuân của Mẹ đã dành cho B. Một người đàn ông đã nhẫn tâm phụ bạc Mẹ để chạy theo người khác.. Đôi lúc con muốn đến gặp Bố và nói hết tất cả cho Bnghe về những gì mà Mẹ đã chịu đựng. Nhưng rồi, nước mắt lại tuôn rơi, đạo làm con con đành phải nhịn. Con không muốn Mẹ buồn, con không phá hại đến hạnh phúc người ta. Mẹ đã từng dạy con những lời như thế. Để rồi giờ đây Bmãi là người tàng hình bí ẩn trong cuộc đời con. Con mường tượng cảnh gặp Bố con có đủ can đảm hờn trách Bố hay là chỉ biết khóc thét và chạy ôm chầm lấy Bố ... Sự thiếu thốn về tình cảm của người Bố bao năm làm trái tim con hằng ngày đang rỉ máu. Nhiều khi, con mặc cảm, tự trốn mình khoảng cách cuộc đời mỗi lúc một dần xa. Con hận, con oán trách cuộc đời. Mọi thứ đối với con chẳng có gì ý nghĩa nữa? Rồi tình yêu thương Mẹ giúp con có nghị lực vươn lên. Con hiểu được số phận của mình, con tự hoàn thiện mình, tự thay đổi mình ngày một trở nên tốt hơn, sống có nghĩa hơn. Vì bên con vẫn còn có Mẹ và con sẽ thêm vào trang sách một nửa cuộc đời còn lại của Mẹ là cả một niềm tự hào và niềm hãnh diện về đứa con gái thông minh thành đạt và yêu thương Mẹ như con... Con muốn chứng minh cuộc đời bất tử trong Mvà trong con .....

 

....

 

TB: Trang thư chưa tìm địa chỉ để gửi người Bố của con.

 

Chú chim non lại chuyền cành, con chim mẹ mớm mồi. Tình mẫu tử của loài chim cũng có đôi điều muốn nói. Ngoài kia, con chim trống vẫn khoe mã nô đùa với đàn chim mái. Hắn cứ vô tư. Sự đời nghiệt ngã. Bất chợt trời đổ mưa, chim Mẹ xòe cánh ấp ủ chim non. Con chim trống xòe cánh bay vù đi tìm nơi ẩn nấp. Nước mắt lại rơi tràn, chiếc lá vàng run rẩy lìa cành bay lơ lửng giữa trời xa. 

 

BÀI DỰ THI SÔ 1 - CUỘC THI SÁNG TÁC TRUYỆN NGẮN NĂM HỌC 2017-2018

  • PDF.InEmail

angry1102ut 2667

(Hình ảnh minh họa)

Có một dòng sông đã qua đời

   Sẽ như thế nào nếu bạn cứ thích một người, chân không thôi bước về phía người ấy, dù mỗi lần nhích thêm một bước, tim bạn lại nhói một cái thật đau.Mà người ấy chỉ hoài nhìn về một phía. Hoài ngóng trông những điều cũ rích. Từ mối quan hệ chưa bao giờ được đặt tên rõ ràng?

                                                           ***

 “ Hiện tại tớ… chưa sẵn sàng… Nhi hiểu, đúng không ? ’’

  Hải từ chối lời tỏ tình của tôi bằng một câu hỏi bật ngược như vậy, vào một chiều nắng lấp lánh khắp hiên thư viện trường. khi ngước mắt, cố nhìn chằm chằm vào hình ảnh vài chú chim sẽ lóc cóc chuyền cành, tôi đã kịp ngăn vệt nước mắt tuôn rơi lả chã. Ầm ừ gật đầu. Rồi Hải ngay tắp tự băng qua dãy phong lan trang trí quanh hiên, lẫn vào trong nắng, nhanh chóng mất hút, như chưa từng nghe thấy câu nói” Tớ thích cậu’’, thốt ra từ đứa bạn thân hơn chục năm. Là tôi, mái tóc Tomboy, quần  jean rách, giày thể thao và thẳng tính. Tôi hiểu mình chưa bao giờ có đủ diệu dàng mà một đứa con gái nên có. Vào đêm lan man, mất ngủ, tôi thường đan những ngón tay luôn được cắt gọn gàng và chẳng bao giờ sơn bất cứ màu gì vào nhau, tự nghi ngờ bản thân’’ Nếu tôi giống Hân, mọi chuyện có khác đi không ? ’’

      “ Giống Hân” có nghĩa là rất dịu dàng và thích mặc đầm. Những chiếc đầm trắng thướt tha, nhìn rất đổi tinh khiết. Hân có hơn hai mươi cái như thế. Xếp gọn gàng trong tủ quần áo. Chưa kể  đến những  đôi giày trắng, hồng, xanh đủ kiểu. Rồi thì, cùng với mái tóc đen tuyền tự  nhiên và nụ cười mềm, Hân luôn thu hút mọi ánh nhìn khi xuất hiện. Còn tôi, trang phục chẳng bao giờ thay đổi, dù các mùa nối tiếp nhau lần lượt trôi đi. Và, tuổi dậy thì dù không biết đến từ lúc nào, nhưng thực sự đã đến!.

        Rõ ràng là chính mình luôn tốt nhất, nhưng thật kỳ lạ khi sớm thức giấc, vò vò mái tóc, bỗng thấy mình đứng tần ngần trước gương. Tự dưng buồn đến nỗi muốn làm nổ tung mọi thứ xung quanh. Lúc mắt trở nên ươn ướt, chợt phát hiện ra bản thân đang muốn chạy theo một mẫu hình đối lập. Điều này xảy ra khi bạn thích một ai đó thật nhiều. Cảm xúc không nhất thời bộc phát mà cứ như dòng sông, mải miết êm ả nhưng chưa bao giờ ngừng chảy.

         Tôi  gặp Hải vào một ngày Hè của nhiều năm về trước, ấn tượng đầu tiên về cậu là một chàng trai có nụ cười tươi rói, và đẹp. Hải lúc nào cũng điềm tĩnh, luôn đi sau những câu chuyện luyên thuyên bất tiệt của tôi và Hân. Rồi có một khoảng thời gian, tôi luôn cố để Hải trong tầm mắt, mọi hành động, biểu cảm hay chỉ một cái nhíu mày nhẹ cũng làm tôi suy nghĩ. Tôi biết mình thích  Hải từ  đó. Tôi chưa bao giờ thổ lộ tình cảm đó với bất kì ai. Một phần vì tôi không đủ can đảm đánh đổi tình bạn của tôi để  nhận về một thứ tình cảm không có kết quả, phần là vì tôi biết trong tim Hải đã có hình bóng của một  người. Trước đây đã thế, hiện tại vẫn vậy và tương lai sẽ luôn là như vậy.

 “ Bài kiểm tra vừa nãy, Hải làm tốt không? ’’

          Sau vài tuần tỏ tình thất  bại, tôi quyết  định cắt đứt các nẽo rẽ im lặng, chủ động gọi Hải giữa sân trường. Dĩ  nhiên là Hải sẽ nhíu mày suy nghĩ  và bảo:

“ Cũng tạm”

          Dù kết quả có cực tốt hay cực xấu đi chăng nữa, thì mọi thứ với cậu dường  như chỉ luôn ở mức bình thường.  Và tôi tiếp tục  đoạn đối thoại bằng vài câu hỏi khác, không loại trừ câu hỏi:

“ Hải còn mơ về Hân nữa không ? ”

          Hải từng kể  tôi nghe về giấc mơ nắm tay Hân dắt vào giảng đường đại học, tốt nghiệp đại học. Nằm tắm nắng dưới các rặng dừa xanh  trên bãi biển của một quốc gia ôn đới. Vào nhà sách to đùng , chọn quyển sách dày cộp. Và thậm chí cả trong …đám cưới. Lúc nào Hân cũng mặc váy trắng, chỉ khác nhau về độ dài ngắn vài chất liệu vải. Hải thường kết thúc sự say sưa mô tả giấc mơ của mình bằng nụ cười hạnh phúc. Đến mức, tôi chẳng nở nào đập vai  cậu mà nói:

“ Hải này, Hân đã đi rồi!”

         Vụ tai nạn bất ngờ xảy ra hơn 3 năm trước. Mùa hè năm lớp chìn. Khiến nụ cười của Hân chỉ còn in dấu trên một ngôi sao nào đó, rất xa. Mà hễ im lặng, ngồi thừ nhìn lên bầu trời đen ngòm, tôi lại thấy lồng ngực đau nhói.

         Tôi chỉ đi  cùng Hân suốt quãng đường học sinh, từ tiểu học đến hết THCS, còn Hải thì đã dắt tay cô bạn hàng xóm thân thiết từ khi chập chững bước đi. Mất đi người mình thực sự yêu thương, cảm giác sẽ hỗn loạn và hụt hẫn. Nhưng có tốt không khi đã mãi vì về một điều đã cũ, rồi sau đó, chẳng cách nào ngăn mình thôi ngoái cổ?

         Tình cảm của Hải là một dòng sông trong vắt, chẳng bao giờ ngừng chảy. Tình  cảm của tôi, hẳn như một cơn mưa dai dẳng, ướt nhẹp và buồn.

          Chiều chủ nhật, sau những ngày mưa dầm dề, chúng tôi hẹn gặp nhau giữa các sợi nắng nhẹ, chúng tôi đứng ở trạm dừng xe buýt. Im lặng bên nhau. Đợi tuyến xe buýt số mười chín. Sau đó sẽ nhét tai nghe “ liebeskid”, ngồi lì đến trạm cuối. Và khi xuống xe, rẽ chân vào quán trà xanh quen thuộc “ Ta Thi ” của cô chủ người Nhật.  Quán này khai trương từ khi chúng tôi học lớp năm. Thời gian vùn vụt trôi, cây cốc trước sân đã vút lên cao ngồng, đơm hoa, kết trái. Vậy mà, quán chẳng  hề thay đổi, bất chấp việc màu sơn của gỗ đã sờn màu, cũ kĩ, hệt như được thết lớp vải bụi trên bề mặt.

          Nán lại quán một lúc thưởng thức vị trà thân quen, chúng tôi tạm biệt cô chủ quán, đi bộ tm năm cây số đến địa điểm tiếp theo. Về phía có tiếng nước róc rách. Chẳng ai nói với ai tiếng nào, lặng thinh để âm thanh hiền hòa xoa dịu đầu óc mỗi người.

          Dòng sông này đã chng kiến thật nhiều kỉ niệm vui của tôi, Hải và Hân. Sau những giờ tan học, hay trốn học. Hồi áy, ba đứa thi nhau hái nhưng ngọn cỏ lau đắng  muốt ven sông, rồi nằm duỗi dài trên mặt cỏ mát lạnh và bắt đầu nói chuyện huyên thuyên. V cảm xúc của mình, về chuyện học hành, bạn bè, về bộ phim đang xem dở… Nói chung, cái gì cũng có thể thành đề tài cho cuộc nói chuyện bất tận chúng tôi.

          Và dòng sông này cũng ôm vào lòng bao giọt nước mắt của tôi và Hải. Có thể cùng thời điểm, hoặc khác. Tôi biết Hải thường ra đây vào những chiều nhiều mây, đến khi mưa ngm lạnh vào da thịt tới mức run bần bậc mới chịu rời đi.

Nhìn bông cỏ lau trùm lên vai Hải giữa cảnh hoàng hôn buông xuống đỏ rực, không kiềm được, tôi quay sang giục:

“ Này , về thôi! ”

“Nhi chiếc váy cậu mặc…”

         Hải chợt ấp úng,trả lời bằng câu nhận xét tựa như không liên quan.

        Chiếc váy liền màu trắng, và đôi giày búp bê màu xanh lam, dù mái tóc vẫn cụt ngủn. Rốt cục, đến cuối buổi Hải cũng nhận ra, hôm nay  tôi thật khác. Hoặc cố tình giống ai đó….

“ Bộ nhìn buồn cười lắm hả? ”

Tôi cố gắng nặn ra nụ cười tươi rói.

Một lần nữa, lại là cậu trả lời không đúng trọng tâm:

“ Tôi sẽ quyết định đi du học.”

Mọi thứ tôi sầm ngay trước mắt tôi :

“ Cậu ghét tớ đến thế hả Hải?’’

       Hải khựng lại vài giây, rồi chậm rãi nói:

“ Chỉ là… tớ nghĩ minh cũng nên thay đổi môi trường sống, thay đổi cách nghĩ. Và quên đi những chuyện không vui.”

“………..”

“ Đừng thay đổi cá tính của mình,vì người khác”, Hải đặt tay lên bờ vai đang run run của tôi, ánh mắt chân thành ,  “ với tớ, Nhi luôn là người bạn tốt nhất”, rồi cậu ngửa sau, nằm dài trên mặt cỏ và tiếp tục như không thể dừng lại được, “ tớ luôn cố đi tìm một người thật giống Hân suốt ba năm qua, cho đến khi hiểu rằng,  vốn dĩ chẳng có ai như thế tồn tại. ” Tôi rưng nước mắt khóc nức nở. Ánh hoàng hôn rực rỡ, phủ khắp triền sông

       Từ ngày Hân mất, vào sinh nhật của Hân năm nào. Hải và tôi cũng đi cùng nhau, đến những địa điểm Hân yêu thích. Luôn mua ba chỗ ngồi, gọi ba tách trà, nằm cách nhau một vị trí trên mặt cỏ. Và hôm ấy,là sinh nhật thứ mười tám của Hân, cũng là lần hẹn hò cuối cùng của tôi và Hải.

       Một năm nữa lại sắp  trôi qua nhẹ bỗng.  Như một dòng sông, và một cơn mưa.

                                                         ****

       Những mảng màu kí ức hiện diện trong trí nhớ bao giờ cũng đẹp. Như những ánh nắng bình minh đầu hạ. Đặc biệt là kh nó chạy dọc miền tuổi thơ và lấn quấn tuổi dậy thì. Nhưng sau cùng, có lẽ, ai cũng cần phải bước về phía trước. Để những thương tổn củ trở thành kỉ niệm thực sự. Mãi mãi.

 

(Bài dự thi số 1 - BN-NH-BH)

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Hạnh phúc của tình yêu là ở trong hành động. Tình yêu được thử thách bằng tinh thần sẵn sàng hành động vì người mình yêu.
Wenlit

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: Ban hùng ca chim Lac lớp 11/7

Hiện có 16 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 3
Nội dung : 106
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 82522

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS