Bài viết

BÀI DỰ THI SỐ 7

  • PDF.InEmail

 

he

 

 

 

 

BÀI DỰ THI SÁNG TÁC  TRUYỆN NGẮN NĂM HỌC 2017-2018

 

                 MÙA HÈ NĂM ẤY

 

  1. vTruyện ngắn về tình bạn – Mùa hè năm ấy. Những mùa hè năm đó. Với sự xuất hiện của một người. Và sự ra đi của một người. Đã làm nên những năm tháng khó quên nhất trong cuộc đời.

 

Viết cho cấp 3 của em. Với những câu chữ không toan tính.

Tụi nó có hai cái tên gần giống nhau, đến nỗi người kể lại câu chuyện này đôi khi cũng gần như phát điên mỗi khi lẫn lộn. Gia Ân – Gia An. Cả hai đều có vẻ ngoài ưa nhìn. Chẳng phải chị em song sinh, cũng chẳng phải cặp bài trùng. Chỉ là cái tên giống nhau, luôn xếp sát nhau trong danh sách lớp, ngồi cạnh nhau trong phòng thi, bắt cặp với nhau trong tất cả mọi hoạt động.

Gia Ân – hát hay, năng động, nói nhiều như một con chim chích. Tóc đen mềm mượt búi thành bím hai bên. Khi Ân bước đi, tự động mái tóc cũng lúc lắc theo bàn chân sáo. Mọi thứ xung quanh Ân đều tràn đầy năng lượng và sự nhiệt thành. Cũng chính vì vậy mà Ân trở thành cái gai của đám con gái trong lớp. Chảnh chẹ, nổi bật quá sức cần thiết.

Gia An thì ngược lại. Trầm tính và xa cách, như bức tranh trừu tượng với gam màu tối. Nó có đôi mắt sâu. Nhiều người ngại nhìn thẳng vào đôi mắt ấy. Mái tóc luôn xù như đống rơm ấm. Vào một vài ngày đẹp trời hứng chí lên, nó cột cao tóc và cười nói với mọi người. Đám con gái luôn cảm thấy khó ở trong những ngày như vậy.

Hai người học chung một lớp, nhưng không tồn tại một mối quan hệ nào khác. Mọi việc chỉ thật sự bắt đầu vào ngày tổng kết năm học lớp 9. Gia Ân chính là học sinh được xướng tên nhiều nhất. Lên lên xuống xuống nhận phần thưởng đến chóng cả mặt. Ở hạng mục cuối cùng, ngay khi đi ngang qua bầy con gái đang tám chuyện rôm rả, tóc bím bỗng ngã ập về phía trước. Đứa con gái vừa ngáng chân khi nãy bật cười to thành tiếng đầy thỏa mãn. Tóc bím nhanh chóng đứng thẳng dậy, đưa mắt nhìn. Trước khi mọi người đoán được nó sẽ làm gì để trả đũa, thì chỉ còn nghe tiếng hú lên man rợ của thủ phạm. Bã kẹo cao su bay véo vào mặt con nhỏ đáng ghét một cách gọn gàng và chuẩn xác. Tóc bím hất hàm tiếp tục đường đi của mình. Dửng dưng. Kiêu kỳ. Bỏ mặc đám đông đang há hốc mồm kinh ngạc, còn tụi con trai thì hú hét một cách man rợ. Ở cuối hàng, Gia An cười lặng lẽ, mắt nhìn theo đuôi tóc lúc lắc không thôi.

Sau buổi lễ, ở cuối con hẻm nhỏ, Ân đứng khóc thút thít. Ngay khi cánh tay con bé cong cớn kia giơ lên chuẩn bị cho một cái tát, Gia An xuất hiện. Quắc mắt một phát và nói ngắn gọn: “Cuối cấp rồi, có muốn bị đình chỉ thi tốt nghiệp không?”. Đám đông nhanh chóng giải tán. Bằng tất cả mọi sự thản nhiên nhất trên đời, nó nắm tay Ân kéo đi, không quên cằn nhằn vì Ân khóc quá nhiều. Cứ tưởng sao, hóa ra là anh hùng giấy. Sao lúc nãy nhả bã kẹo vào mặt nó hùng hổ đến thế cơ mà? Tại vì nhục lắm. Chơi bẩn vậy mới hết nhục. Thở dài. Cười.

Từ hôm ấy trở đi, giữa đám đông, Ân chỉ chạy về phía An. Trước khi gặp Ân, An không biết được cảm giác bị một ai đó làm phiền là như thế nào. Nhất là đối với một đứa con gái có cái kiểu phớt tỉnh ăng lê ngộ nghĩnh. Trong lúc đám bạn đang bàn tán rôm rả ầm ĩ về việc sẽ đi đâu, ăn gì, Ân luôn quay sang An hỏi thẳng:” An muốn ăn gì ?” – ” KFC đi. Còn Ân” – “Vậy đi ăn KFC”. Khi An đang lẩm nhẩm lại bài luận tiếng Anh ở hành lang vắng người, Ân ở đâu chạy đến và léo nhéo một câu chuyện mới nghe được ở đâu đó. An “hắt hủi” bằng cách giả đò đeo phone vô tai. Nhưng cái cách Ân kể chuyện thì buồn cười và tự nhiên làm sao, đến mức An quên mất mình đang “giả điếc” mà phá lên cười như điên như dại. Trong giờ văn chán ngắt, sẽ luôn có Ân – cùng mẩu giấy nói chuyện có nét chữ xấu như cua bò của mình, đi kèm hình minh họa bà cô già khó tính – khiến An không thể nào ngủ gục trong giờ học được nữa. Đôi ba lần trong sân trường, An gắt lên: ” Trời ơi phiền quá, ra chơi cũng không được yên. Muốn gì nào?”. Ân sẽ đứng lúc lắc đuôi tóc, mè nheo như con mèo: ” Căn tin hôm nay mới về kem Wall loại mới”. Lát sau Ân đã có người mua kem cho ăn một cách ngon lành.

An từng nghĩ, cuộc đời là của mình. Các mối quan hệ sẽ càng làm cho mọi thứ phức tạp hơn thôi. Nhưng chẳng hiểu vì lẽ gì, An quý mến Ân. Dù rằng hay nhăn nhó vậy thôi. Từ khi có Ân, An nhận ra nó thôi muộn phiền và cô đơn. Bởi Ân tốt lành. Bởi Ân chân thành. Bởi lẽ gì đó, An nghĩ Ân luôn cần được bảo vệ, như cái ngày cuối cùng của cấp hai nó đã bảo vệ Ân vậy. Một lần, khi cả hai đang ngồi ở lan can, Ân chợt khẽ khàng:”Tụi mình có thể làm bạn thân mãi mãi không? Ân rất sợ phải một mình…” An buông thõng cây đàn đang cầm trên tay và cười lặng lẽ:” Đừng sợ. Dù sau này An không còn ở bên nữa, Ân vẫn sẽ luôn hạnh phúc. Bởi Ân là đứa con gái tốt lành nhất trên đời.” .” Đừng nói vậy. Ở đây chứ đi đâu. Bên Ân đi, lúc nào cũng được cười. ” Nói xong lại cười tít mắt, vẻ hân hoan và vui sướng hiện lên như mặt nước đang lan tỏa dần trên bờ cát đầy nắng.

Tụi nó bên nhau, mọi thứ thuộc về Ân đều được bộc lộ một cách tự nhiên và không giấu diếm. Nhưng An, lại rất khó để chạm vào. Ân từng cứng đầu đi theo An suốt một quãng đường dài, chỉ mong được vào nhà An, gặp gia đình An, vô phòng ngủ của An. Nhưng An luôn tìm mọi cách chối từ. Vào một ngày mưa , có một con điên ướt như chuột lột ở đâu xuất hiện trước cổng nhà. Khi An và mẹ chạy ra, mất hết cả hồn khi thấy Ân đang đứng cười toe toét dưới mưa. Mẹ của An thường ngày khó tính là thế, thấy nụ cười tươi như nắng của Ân, bỗng dưng trở nên dễ tính đến lạ.. Và Ân chính là người đầu tiên được vào nhà An, ăn cơm với nhà An,trò chuyện với mẹ An sau bao nhiêu năm qua. An cứ ngạc nhiên mãi không thôi. Ở căn phòng của An, nơi có khung cửa sổ khổng lồ đầy nắng, nó đã chỉ tay vào nụ cười của Ân và bảo:

– Có phải chỉ cần một nụ cười hồn nhiên và chân thành như thế này này, là có thể xua tan mọi đau khổ và bất hạnh trên đời hay không?

– Nói vậy hóa ra khác gì kêu Ân đi làm chủ tịch Liên hiệp quốc, để thế giới được hòa bình hơn? – Lại cười.

– Đôi lúc An cũng thử cười như vậy trong chính ngôi nhà này. Nhưng không có gì xảy ra cả.

Ân không bao giờ hỏi vì sao nhà An luôn có không khí buồn rầu, vì sao mắt mẹ An luôn ướt. Và vì sao, ở trong một ngôi nhà lớn thế này mà nụ cười lại thiếu vắng như chưa từng tồn tại bao giờ? Ân chỉ bảo, hãy cười bằng trái tim. Bởi bất kỳ điều gì xuất phát từ trái tim sẽ chạm đến trái tim. An nghe xong, bất giác bật cười. Dưới ánh nắng, bên khung cửa sổ, Ân đã thề đó là nụ cười đẹp nhất mà Ân từng thấy.

Năm 11, Duy xuất hiện. Có đôi mắt đẹp không thể tả. Có giọng nói trầm khàn và bình yên. Có sự sâu sắc không ai ngờ. Có cả nụ cười những tưởng có thể xóa hết mọi nỗi đau. Nhưng Duy rất ít cười. Duy ngồi bàn cuối, hay nhìn ra cửa sổ, thường xuyên ngủ gục trong giờ học. Một ngày nắng lá rơi nhiều, An xách cây guitar lên lớp và ngồi đàn cho Ân nghe, không biết rằng có Duy đang chăm chú nhìn cảnh tượng đẹp hơn tranh vẽ đó. Ngoài kia mùa thu kéo đến, gió thổi xào xạc qua ô cửa sổ, thổi bay cả mái tóc xù của An, thổi tới Duy mùi thơm dịu như cánh rừng sau mưa.

Duy chính thức bước vào mối quan hệ cả hai như thế.

Ân từng hỏi An:

– Nếu buộc phải lựa chọn vì một chàng trai?

– Đừng bao giờ bắt chúng ta phải lựa chọn. Nếu phải lựa chọn, hãy lựa chọn chính chúng ta, như cái cách An đã luôn chọn Ân.

Nhưng Ân không thể che giấu được sự phát điên của mình vì Duy. Nó tìm mọi cách để được xuống bàn cuối ngồi gần Duy và An. Không biết bằng cách nào, nó xin được một tờ giấy chứng minh mình bị viễn thị và sắm ngay một cặp kính cận cho đúng điệu nữa. Khi đã được an vị tại nơi mong muốn, chính nó – không ai khác – với những câu chuyện thì thầm, hài hước của mình, khiến Duy phải bật cười to không kìm chế ngay trong giờ giảng. Chưa từng có ai có thể khiến Duy trở nên như thế. Chỉ riêng An là ngồi im lặng, cười mỉm một mình rất lâu. Nghĩ rằng nếu một ngày Ân thôi cười, không biết cuộc sống này sẽ có màu gì nữa. Đó thật sự là điều kỳ diệu nhất An từng biết.

Duy bị cả hai ám ảnh. Cả hai, thấm đẫm cuộc sống của Duy theo cách không ngờ nhất. Như một sáng mưa, mở mắt dậy, xúc động biết bao khi không gian chứa đầy hình bóng của một người. Duy nghĩ về nụ cười của Ân luôn luôn, nhưng An – với sự cô độc và mái tóc thơm mùi mưa của chính mình – lại xuất hiện trong giấc mơ Duy nhiều nhất. Duy không hề che giấu điều đó. Khi cả ba ngồi với nhau trong quán nhỏ đầy mùi cà phê nồng ấm, ánh mắt Duy nhìn An lặng lẽ, nhiệt thành. Ân ngồi đó, mắt cười, miệng cười, long lanh. Nhưng lòng lại buồn rầu không nguôi.

An đến gặp Duy, vào một buổi chiều lộng gió. Tóc An bay che khuất cả mắt Duy, dậy lên trong không gian mùi hương nồng ấm.

– An ít thấy Duy cười.

– Có đâu. Dạo này cười nhiều rồi. Cười suốt thôi.

– Có lẽ là nhờ Gia Ân.

– Cũng một phần thôi. Với lại…Duy yêu mùa thu. Mùi vị của nó nữa. – Mắt sâu lãng đãng.

Tụi nó nói với nhau nhiều điều, nhưng An khép kín lòng mình, cố gắng không chia sẻ quá nhiều cảm xúc tận sâu bên trong nó cho người đối diện. Và rồi An kể. Mọi thứ về Ân. Về ngày đầu tiên Ân chạy đến bên An. Cả những buổi trưa nắng Ân mò lên nhà An cùng hộp kem khổng lồ. Là người đầu tiên làm mẹ An cười, làm không khí trong nhà An bớt căng thẳng. Là người đầu tiên được nghe An đàn bên lan can ngày mưa nơi góc trường. Là đứa con gái kiêu kỳ nhưng tốt bụng nhất trên đời.

– Tin An đi. Có một người như Ân trong đời, sẽ làm cho Duy thấy nhiều thứ ý nghĩa hơn nhiều. Sẽ mang đến cho Duy những điều hạnh phúc nhất.

Sau hôm ấy, ít ai biết An hay đứng khóc lặng lẽ một mình nơi lan can.

Tuổi trẻ trôi qua chân thành và giản đơn. Ngày ngày họ cùng nhau vùi đầu vào đống bài tập cao ngất ngưỡng. Đôi lúc, cả ba hứng chí lên và xách ba lô đi xa. Hoặc ngồi ở vệ đường, An đàn, Ân hát, Duy ngồi cười ngặt ngẽo. Mắt Duy nhìn cả hai long lanh và thương yêu. Thời gian trôi nhanh ngỡ ngàng. Mùa hè năm 12 bắt đầu . Giữa lúc Duy và Ân cuống lên cho những kỳ thi căng thẳng, thì An vẫn luôn bình thản. Mắt An đôi khi ướt không lý do. Không ai biết nó nghĩ gì, cảm thấy gì. Những cuộc đi chơi ba người dần biến mất. An thường xuyên nhốt mình trong nhà. Ân – vẫn vô tâm vô tư, quay cuồng với bài vở, những hoạt động cuối khóa. Và với Duy.

Có một vài buổi chiều đẹp trời, An tìm Duy. Đi dạo. Nói vu vơ chuyện trên trời dưới đất. Mái tóc An bỗng dưng đổi khác, mỏng manh và yếu ớt. Duy có ánh mắt vẫn ánh lên sự thông minh và điềm tĩnh – những điều ở An đã từng thu hút Duy. Họ đi bên cạnh nhau, không nói gì. Thỉnh thoảng bàn về kỳ thi căng thẳng phía trước. Giọng nói Duy nhuốm màu lo âu. Duy hỏi vì sao An luôn bình thản. Giọng An trầm khàn:” Đôi lúc An biết mình không giống như bao người khác. An hài lòng với sự cô độc của bản thân. Cuộc đời là của mình, là sống cho mình, chứ không phải cho người khác. Chẳng ai biết nó ngắn hay dài, hoặc ngày mai có tận thế hay không? Chỉ biết sống hết mình cho hiện tại, chơi những bản nhạc An thích, cùng Ân đi ăn kem, dạo phố phường nhận xét về người lạ, hoặc chỉ đơn giản là ngồi bên cửa sổ và nghe tiếng nó cười…là đủ. Cho nên…Duy đừng bao giờ bỏ rơi Ân nhé. Nếu một ngày nào đó An không còn bên cạnh Ân nữa, thì An vẫn yên tâm. Vì còn có Duy”

Ánh mắt An và cơn gió của buổi chiều hôm đó luôn trở lại trong ký ức của Duy sau này. Đến mức, Duy đã từng tin đó buổi chiều hôm đó như một giấc mơ – chưa bao giờ là thật. Từ hai cô gái bé nhỏ ấy, Duy nhận ra thêm nhiều ý nghĩa của cuộc đời, của tuổi trẻ, của sự tự do. Như cái ngày An nhập viện để bước vào cuộc điều trị lớn nhất của mình, Duy đứng nhìn cảnh Ân đang thất thần và buồn bã, đôi bàn tay nhất định không rời khỏi tay An, mặc cho bố mẹ An và bác sĩ năn nỉ đến thế nào. Lòng Duy đau nhói. Giờ thì Ân và Duy đã hiểu, vì lẽ gì An sống khép kín bản thân, vì lẽ gì An giấu nhẹm nỗi niềm thiết tha của mình với Duy vào sâu trong lồng ngực, và dành tất cả mọi điều đẹp đẽ nhất mà nó có cho Ân – người đầu tiên chạy về phía nó và đề nghị đi chung đường, khiến nó cảm thấy cuộc sống này đáng quý biết bao. Ân tự trách chính mình, vì đã quá vô tâm, chỉ biết cười và vui, chẳng bao giờ để ý vì sao tóc An hay rụng nhiều, vì sao mắt An và mẹ An luôn ướt, và vì sao – từ ngày có Duy, Ân viết được nhiều bản nhạc đượm màu vui tươi…Ở phòng chờ bệnh viện, Ân gục đầu lên vai Duy, rì rầm cầu nguyện. Nước mắt thấm ướt áo Duy. Chỉ có thể nói Cảm ơn Duy… Duy thì thầm:” Duy sẽ vì An, và vì chính Duy nữa, luôn là nơi để Ân có thể yên tâm mà tựa vào. Bất kể chuyện gì xảy ra”.

An mất vào mùa hè năm đó. Ân giữ đúng lời hứa của mình, thi đậu Đại Học. Có một cái rương gỗ nhỏ trong phòng của An cùng mảnh giấy đính kèm:” Cho Gia Ân. Cho tình bạn chúng ta”. Trong đó là một bó hoa khô, một xấp ảnh, một vài cuốn sách cả hai yêu thích, những cuốn vé xem phim và đủ thứ hầm bà lằng không tên khác. Có cả một tập giấy nói chuyện mà cả hai từng say sưa trong giờ học Văn chán ghét. An ngồi lần giở từng tờ, đọc không sót một chữ. Cười một mình mãi không thôi. Tất cả chứa đựng mọi điều tốt đẹp nhất mà Ân từng có: tình bạn, tình yêu, lòng nhiệt thành của tuổi trẻ. Nó ngồi lặng yên bên cửa sổ, nhìn đám lá cây xào xạc ngoài vườn, nỗi buồn vẫn căng đầy nơi lồng ngực. “Đừng bao giờ bắt chúng ta phải lựa chọn. Nếu phải lựa chọn, hãy lựa chọn chính chúng ta, như cái cách Ân luôn chọn An….”

Những mùa hè năm đó. Với sự xuất hiện của một người. Và sự ra đi của một người. Đã làm nên những năm tháng khó quên nhất trong cuộc đời.

----HẾT------

 

 

BÀI DỰ THI SỐ 6

  • PDF.InEmail

                                                     LÁ THƯ ĐẦU TIÊN

Mùa đông Hà Nội là những ngày lạnh giá phủ đầy sương xám. Những dải sương mỏng ấy tựa như những giấc mơ đang trôi đi chậm, bất giác và mơ hồ, kéo theo những nỗi buồn vào làn gió heo may.  Lang thang giữa nơi đất khách quê người, tôi nghe lòng lạnh buốt hơn, lạnh không phải vì cái rét của mùa đông khắc nghiệt, mà lạnh vì nỗi cô đơn, trống vắng. Giữa dòng người xô bồ trên phố đi bộ, chẳng có ai là thân thuộc. Tôi bất chợt ghé vào quán cà phê bên đường, chọn cho mình chổ ngồi vừa ý rồi gọi một tách cafe nâu nhâm nhi và hoàn thành bài phóng sự để gửi về tòa soạn ở Tam Kỳ. Đang loay hoay gõ máy tính cành cạnh thì từ đâu một chàng trai trẻ khoác trên mình bộ cảnh phục tiến về phía tôi:
- Ủa, Là Quỳnh đó hả? 

- Tôi, tôi... tôi đâu có vi phạm gì đâu mà anh bắt tôi...anh...anh lầm người rồi à nha.

- Ơ, tôi... tôi xin lỗi! - Anh cảnh sát đáp lại vẻ hối lỗi, sau đó anh ta lại ngồi xuống bàn của tôi. Giữa thủ đô lạnh giá, tôi bất chợt tìm ra ánh mắt thân thuộc nơi người quân nhân áo xanh kia. Tôi nhìn thấy người tôi đã từng quen trong cái tuổi mười tám đầy mơ hồ. Bất giác tôi chợt thốt lên: "Ủa, hóa ra cậu là..."

Tôi đặt tách cafe xuống bàn, hai đôi mắt rưng rưng,  bàn tay tôi xoa vào nhau lập cập. Nhìn ra ngoài phố, tôi nhìn thấy mình của năm năm về trước - một thiếu nữ mười tám ngây ngô đầy hoài bão, một trái tim lỗi nhịp dẫu bao lần sửa sai... Tất cả chỉ mới như ngày hôm qua...

***
          Sáng hôm đó là ngày tôi được phân công trực nhật. Đang loay hoay kê lại bàn ghế thì một phong thư rơi xuống. Tôi tò mò nhặt lên xem. Trong thư là những dòng chữ nắn nót kèm theo "tặng phẩm" là chiếc kẹp nơ xinh xắn : "Gửi Quỳnh thân mến, mình biết bạn đã lâu rồi nhưng hôm nay mới mạo muội viết thư xin làm quen. Mình học buổi chiều, cùng chổ với bạn đấy. Nếu bạn không nỡ từ chối thì hồi âm lại cho mình nha. Cảm ơn bạn. Ký tên: Quốc Anh." Tôi bất giác đỏ bừng mặt, tim như đập lô tô trong ngực, chả là mười mấy năm nay chẳng có ai dám gửi cho tôi mấy dòng thư tình đậm mùi sến súa như thế, vả lại sắp tới kỳ thi Đại học tôi không cho phép mình xao nhãng vào bất cứ việc gì khác. Tôi không biết xử lý như thế nào, bây giờ mà nói với nhỏ Vân nhỏ Cúc thì chắc chúng nó chọc quê tôi phát khóc mất, ai chứ nói cho hai nhỏ đó biết thì tôi có nước mà chui lỗ cống. Càng nghĩ tôi càng rùng mình.

Bỗng hai giọng nói quen thuộc ấy vang lên làm tôi giật bắn người:
- Ê, đang tương tư chàng nào vậy mày? - Con Cúc cười khoái chí

          Con Vân xuýt xoa:

- Chắc công chúa nhà ta đang nhớ anh Dũng đây mà.
- Ê, ê. Tụi mày đừng có mà nói bậy à nha. Ai thèm nhớ anh ta chứ. Hứ! - Tôi đỏ mặt cự nự.

Bỗng con Cúc giật tờ giấy trên tay tôi, nó ré lên:

- A con này giấu chị em nè, thư tình của thằng Dũng gửi cho nó nè Vân.

- Mày đừng có nói bậy! 

 Con Vân vội cầm tờ giấy, vừa lướt qua những dòng chữ sến súa đó nó hét toáng lên:

- Trời, tình tứ dữ mày. " Gửi Quỳnh thân mến" rồi còn " Cho mình làm quen" đúng là đậm mùi cải lương!. Mà thằng chả Quốc Anh là ai vậy? Tên nghe lạ hoắc à?

Tôi bực bội giật lại mảnh giấy:

- Thôi tụi mày tha cho tao nhờ. Học đi chớ yêu với chả đương chỉ tổ mệt óc. - Tôi thở một hơi dài rồi vội nhào tờ giấy định vứt vào sọt rác.
     Nhỏ Vân ngăn lại: 

- Ấy ấy, người ta nói như thế này thì mày phải viết thư đáp lại chứ, chỉ làm bạn thôi mà!

- Tụi mày muốn làm gì thì làm đừng quá mức là được. - Tôi vội úp mặt vào bàn, mặc cho hai con nhỏ nhí nhố ấy làm gì thì làm. 

            Tôi vừa nói dứt câu, lũ bạn tinh nghịch đã nhanh tay xé "rẹt" một tờ giấy trong tập, hí hửng viết : " Gửi bạn Quốc Anh, mình vô cùng ngạc nhiên vì bắt gặp một tâm hồn "thanh thản" giữa chiến trường thi "sinh tử" đầy cam go, nể tình làng nghĩa xóm, mình đồng ý thư làm quen của cậu. Nhưng chỉ lưu ý một điều là lần sau nhớ tặng cái gì ăn được một chút nha, mà ăn được vẫn chưa đủ, phải mỗi vật ba thứ mới được nha. Vì mình còn có hai đứa bạn thân "dễ thương" nữa. Gửi bạn chưa thân - Quỳnh"

Con Cúc viết tới đâu thì nhỏ Vân ôm bụng cười tới đó. Nó nhao nhao lên:

- Vậy là đợt này tụi mình bội thu rồi hen! 

- Chớ sao, có quà tiếp tế cho chị em mình ăn khuya rồi.
      Tôi nhìn Cúc vẻ ái ngại:

- Mày viết vậy có ác quá không?

- Ác gì mà ác! - Cúc quả quyết - Không chừng tao cắt được đuôi cho mày cũng nên!

Vừa cười hì hì, Cúc hí hửng đặt lá thư hồi âm vào ngăn bàn tôi hệt như vừa lập một chiến công gì đó hiển hách lắm. 

Ngày qua tháng lại, cái tên Quốc Anh đó vẫn gửi thư và quà kèm theo cho bọn tôi đều đặn: lúc thì ba trái ổi, lúc ba cây kẹo, lúc ba bịch bánh tráng... Tên đó tâm lý phết! Mỗi lần đọc thư hắn, tôi có cảm giác gần gũi khó tả, những bức thư hắn gửi chỉ ở giới hạn bạn bè, lúc thì hỏi bài tập, khi thì hỏi xin ý kiến về mấy vấn đề nan giải. Nói chung chỉ xoay quanh việc học nên tôi khá là an tâm. 

   Một hôm nhỏ Cúc nguýt tôi và nhỏ Vân lại với vẻ mặt nghiêm trọng:

- Không thể như thế được, chẳng lẽ tụi mình cứ viết thư qua lại mà không biết mặt " giám đốc cung cấp thực phẩm" cho hả?

- Hay là mình điều tra tên Quốc Anh đó đi. - Vân liếc tôi hỏi: Tìm anh chàng Quốc anh đó nha mày. 

- Ừ, tùy tụi mày. - Tôi đáp vẻ miễn cưỡng - Nhưng bằng cách nào cơ chứ? 
Con Cúc đưa ra một kế hoạch đã chuẩn bị từ trước:

- Thế này, chiều nay lúc 4h tụi mình đi học rồi nấp vào đâu đó xem tên nào là thủ phạm.

Chúng tôi tán thành với ý kiến của con Cúc. Quả thật, tôi cũng khá tò mò về chàng Quốc Anh này, tự dưng không thân không thiết lại cho bọn tôi những mớ quà, không biết dung mạo của cậu ta như thế nào? Có giống với trong trí tưởng tượng của tôi không? Chiều hôm đó, bọn tôi phục sẵn đằng sau bụi cây trước cửa lớp, đợi hết học sinh ra về. Bọn tôi chợt nhảy dựng lên, tim tôi đập thình thịch khi thấy một tên từ lớp bên cạnh vào đặt lá thư vào ngăn bàn tôi.  Con Cúc bỗng nhảy vào, hét toáng lên:

- Ái chà, hóa ra cậu là thủ phạm đằng sau những lá thư nhỉ? Quốc Anh.
     Tên đó giật bắn người, hai tay run run cầm lá thư, chưa kịp ú ớ tiếng nào thì nhỏ Vân chen ngang:

- Bọn này biết hết rồi ngen. Ông học lớp khác mà dám nói là cùng lớp nè, ông là ai, mau khai thiệt đi để được bọn này khoan hồng!

 Tên đó nhìn tôi như ra vẻ cầu cứu trước sự ranh mãnh của hai đứa bạn.
- Tôi... tôi sẽ giải thích. Tôi là Huy, học lớp bên cạnh, thực ra những lá thư này không phải tôi gửi Quỳnh mà là một người khác nhờ tôi...

      Con Cúc đập tay xuống bàn: 

- À, à... còn chủ mưu trong vụ này nữa à. Là ai, mau khai ra cho tôi!
- Là... là Dũng nhờ tôi gửi thư cho Quỳnh. Dũng viết, còn tôi chỉ là người đưa thư thôi. - Thằng Huy ấp úng - Các bạn đừng nói với thằng Dũng nha, không khéo nó không cho tôi xem bài kiểm tra mất!

Cuộc nói chuyện đang gay cấn thì bọn tôi bỗng hoàng hồn khi bác bảo vệ hắng giọng:

- Các anh chị làm gì mà giờ này còn chưa về nữa hả? 

                                                   ***

Nhỏ Cúc lảu tảu theo tôi: 

- Nhất mày rồi nha Quỳnh!

Con Vân phụ họa thêm:

- Anh chàng Dũng mà con Quỳnh tương tư nay tương tư lại nó rồi hen?
     Tim tôi như đập lô tô trong ngực, hai má nóng ran. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng có cảm giác với một đứa con trai nào nhưng với Dũng thì khác. Dũng là đứa con trai mà tôi mến mộ và nể phục nhất. Dũng vừa học giỏi, đẹp trai lại hát hay, chơi thể thao giỏi, đặc biệt là cái tính lạnh lùng khiến con gái phải sắp thành hàng theo hắn. Thế nên một đứa con gái tóc tai bù xù, cả ngày chỉ cắm vào mấy quyển sách như tôi càng không có cơ hội. Tôi đã từng nghĩ vậy. Nhưng giờ đây, cái tên Dũng "đáng thương" ấy lại lặng thầm gửi thư cho tôi suốt mấy tuần nay làm tôi bối rối đứng ngồi không yên.

  Sáng hôm sau và những sáng kế tiếp, con Cúc và con Vân đã chuyển nhượng quyền viết thư gửi độc giả lại cho tôi. Mấy dòng tôi viết cũng chẳng khác tụi nó là bao, nào là "Quốc Anh định thi khối gì, ngành gì, muốn vào trường nào" hay "ông đã ôn bài xong chưa". Nếu mọi chuyện vẫn xảy ra như Trái Đất vẫn quay xung quanh Mặt trời thì thanh xuân tuổi mười tám của tôi có lẽ sẽ không sóng gió và bấp bênh như thế.

Một hôm, tôi đang loay hoay đọc thư của Dũng gửi thì từ đằng sau thầy Nam đã đứng từ lúc nào không hay. Thầy giật tờ giấy ra khỏi tay tôi, đôi lông mày thầy nhíu lại: " Gửi Quỳnh, tối mai bạn rảnh không? Mình muốn hẹn bạn đi xem phim và nói chuyện, nếu bạn đồng ý thì 7h tối mai tại rạp Hòa Bình nhé!" Thầy Nam đọc to lên, cả lớp ôm bụng cười ngặt nghẽo, bọn họ nhìn chằm chằm về phía tôi tỏ ý giễu cợt, riêng chỉ có Cúc và Vân là lo lắng cho sự cố ngoài ý muốn của tôi. Thầy đập thước xuống bàn:

- Ra chơi xuống phòng giáo viên gặp thầy.

Đầu óc tôi như quay cuồng, tôi không tìm thấy một điểm tựa thăng bằng trên khoảng không lơ lửng. Thầy Nam vốn nổi tiếng khó nhất trường, lại cấm học sinh yêu đương nhăng nhít, càng nghĩ tôi càng thấy cuộc đời mình bế tắc từ đây. 

Đó là khoảng thời gian đầy khắc nghiệt của tôi, vừa về đến nhà đã thấy ba mẹ đón sẵn trước cổng trách mắng:

- Mới ngần ấy tuổi đầu mà yêu với chả đương. Có biết mẹ khổ công lo cho con ăn học không hả?

 Ba tôi thì vô cùng thất vọng:

- Đem điện thoại với máy tính ra đây, ba sẽ cất đến khi nào con thi đậu Đại học. 
     Tối hôm đó tôi đã khóc, khóc rất nhiều. Cuộn tròn tấm chăn tôi vừa khóc vừa nghĩ mình đã làm sai điều gì? Mình và cậu ta chỉ là mối quan hệ bạn bè bình thường, không, là do thầy Nam, thầy đã nghiêm trọng hóa vấn đề lên, tôi ghét ba mẹ, gét cả những ánh mắt giễu cợt nhìn tôi ban sáng, ghét cái người tên Dũng đó đã ở đâu khi mình gặp khó khăn? Mặc kệ cho hắn ta đừng đợi một mình ở rạp, ngày mai tôi sẽ nhắn lại với dòng chữ "Mình sẽ đi, cậu chờ tớ nhé" cho bỏ tức!

Ngày qua tháng lại, hôm thì mẹ tôi chở tôi đi học , lúc thì bố tôi. Nhỏ Cúc và nhỏ Vân củng hết lời chia sẻ, những lá thư gửi đến trong ngăn bàn tôi đều chẳng màng và cho chúng vào sọt rác. Tôi bắt đầu lao đầu vào sách vở đến cả quên ăn quên ngủ vì lý do muốn thể hiện cho ba mẹ, thầy Nam và lũ bạn thấy sự sai lầm của họ. Và kết quả cuối cùng cũng như mong đợi, năm đó tôi đậu Đại học nhân văn, nhỏ Vân thì đậu trường Y, con Cúc thì đậu trường Luật. Hôm chia tay, bọn tôi vừa mừng vừa vui cứ ôm chầm lấy nhau, nhỏ Cúc nói với tôi

- Mày biết gì chưa? Thằng Dũng đậu trường cảnh sát đó mày!

- Kệ hắn ta. Tớ không quan tâm! - Tôi gạt phắt lời thông báo của nhỏ Cúc, quả thật, trong lòng tôi vừa mừng vừa trách. Mừng vì cái tên lạnh lùng ấy đã thành anh học viên cảnh sát, khoác lên mình màu áo xanh mà tôi vẫn hằng ngưỡng mộ. Lại càng trách anh ta tại sao không gặp trực tiếp mình mà bày tỏ. Những câu hỏi ấy cứ khép lại mà chưa có lời giải đáp.

                                                                    ***

     Hôm nay, giữa Hà Nội lạnh giá, tôi bất chợt tìm ra hơi ấm của lòng mình. Nếu là tôi của năm năm về trước - một thiếu nữ ngây ngô hiếu thắng sẽ nhào tới anh ta mà níu lấy cổ áo đánh cho anh ta một trận và hỏi về những câu hỏi bâng quơ ngày ấy. Nhưng tôi hôm nay - cô gái trẻ hai mươi ba tuổi đã đủ trưởng thành để suy nghĩ về chuyện lúc còn thơ, biết kìm chế cảm xúc của mình, nghĩ lại chẳng có gì dám chắc là Dũng đã gửi thư cho tôi, lỡ nào là thằng Huy nói dối thì sao, càng nghĩ tôi càng buồn cười về sự ngây ngô, ngốc nghếch của mình.

- Dũng đó hả? Ông khác quá làm tôi nhận không ra luôn. Dạo này công tác ở đâu rồi?

Dũng mỉm cười, giọng ân cần

- Dũng đang công tác ở Hà Nội. Quỳnh cũng làm việc ở Hà Nội hả?

- Đâu. - Tôi lắc đầu nguầy nguậy - Quỳnh làm phóng viên ở Tam Kì á, đợt nay đi công tác ở Hà Nội

Bỗng từ đâu, một cô gái vẫn bộ cảnh phục màu xanh ấy lại ngồi gần Dũng: 

- Ủa, anh quen cô ấy hả?

          Dũng nhìn cô gái ấy với ánh mắt thân mật, giới thiệu với tôi:
          - Đây là Tuyết, vợ sắp cưới của Dũng. Còn đây là Quỳnh, bạn học cấp ba của anh.

          Tôi như khựng lại, hóa ra anh đã có bạn gái, anh chẳng hỏi tôi về bức thư ngày ấy,... sau khi trò chuyện vui vẻ một hồi. Hai người đó dắt tay nhau ra về. Tôi nhìn mãi, nhìn mãi về màu xanh ấy, quả thật rất đẹp đôi, bất giác tôi mỉm cười, tuổi mười tám hiện ra thật đẹp trong tâm trí tôi, cái tuổi không còn là con nít nhưng chưa chắc đã trưởng thành, cái tuổi giận ghét thất thường, sáng nắng chiều mưa. Đặc biệt, thanh xuân khi tôi mười tám lại rực cháy, tiếp sức mạnh cho bao hoài bão và ước mơ để tôi trở thành cô gái vững bước trên đời. Dẫu thanh xuân là sóng gió thì ta vẫn muốn một lần được hoà mình vào cơn sómg dữ ấy mà cháy hết niềm đam mê.
     Tôi lấy điện thoại ra và nhắn tin cho ba mẹ: "Con gái yêu ba mẹ nhiều lắm!"
     Tôi gửi mail cho thầy Nam : "Con vô cùng xin lỗi và cảm ơn thầy. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam con chúc thầy sức khỏe, hạnh phúc và luôn thành công trên con đường giảng dạy"

Sau đó, tôi gọi điện cho nhỏ Cúc và nhỏ Vân: "Tao tìm được câu trả lời rồi tụi mày ạ!"

Thanh xuân của tôi trôi qua thật đẹp, thế đấy! 

                                                                 -Hết-

 mua-dong4

BÀI DỰ THI SỐ 5

  • PDF.InEmail

hinh-anh-co-gai-khoc-8

GIỌT LỆ ĐẦU ĐỜI

Đêm nay trời bỗng đổ mưa, cơn mưa kéo dài mang theo cả hơi thở se se lạnh của mùa thu. Nó cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, lắng nghe những giai điệu du dương từ chiếc điện thoại smartphone để trên bàn. Tiếng ca sĩ Hương Tràm như đưa người ta vào giấc mơ, dẫn nó tìm về quá khứ, về cái thời thanh xuân ngông cuồng mà nó đã đánh mất. 

Bất chợt nó khóc, những giọt nước mắt nóng hổi, mặn mặn lăn dài xuống hai gò má. Nó đang khóc, tim nó như quặng thắt lại. Nhìn chiếc đồng hồ đang chậm chậm trôi qua, thời gian thật vô tình và nghiệt ngã, nó âm thầm lấy đi tất cả mọi thứ của con người, đặc biệt là thanh xuân. 

Nó nhắm mắt lại ngăn không cho những giọt nước mắt ấy rơi xuống, nó tự dặn lòng với bản thân không yếu đuối, nó tự hứa với bản thân nó, với người con trai cả đời nó yêu thương rằng nó sẽ mạnh mẽ. Nó càng kìm nén bao nhiêu nước mắt càng nhiều bấy nhiêu. Nỗi đau như đạt đến tột cùng. Nó che giấu đi sự yếu đuối của bản thân bằng một nụ cười giả tạo. Nó cười trong nước mắt, cười trong sự đau khổ của bản thân, cười trong những nỗi buồn đang dâng trào trong nó.

Nụ cười ấy không hề vui chút nào. 

Nó- Trâm Anh, một cô gái cung Bạch Dương, 17 tuổi, tính tình hoạt bát, vui vẻ, có điều hơi nói nhiều. Cuộc sống của nó vốn rất đơn giản. Một ngày của nó đơn giản chỉ là ăn - ngủ và học, bởi vậy nên nó hơi “thừa cân” một tí. Nó sống rất giản dị, không cầu kì, chỉ muốn tạo niềm vui cho người khác, lo lắng quan tâm cho người khác, mặc kệ người khác sống và nghĩ gì về nó. Nó đã là học sinh lớp 11 rồi mà cái tính tr con, ương bướng của nó vẫn chưa bỏ, hễ gặp chuyện gì là la toáng cả lên. Nhưng bù lại nó được cái dễ thương, hòa đồng vui vẻ nên nhiều bạn bè mến lắm, trai xếp đầy theo hàng nhưng nó chẳng thèm quan tâm. Với nó, quan trọng nhất bây giờ là việc học, chỉ có học mà thôi. Nó học tới quên ăn quên ngủ. Con người nó vô tư là thế, hồn nhiên là thế nhưng ít ai biết được ni đau trong lòng nó. Nó chẳng bao giờ san sẻ với ai điều gì, kể cả những đứa bạn thân của nó cũng thế, lúc nào nó cũng cười, riết rồi bạn thân nó không tìm ra nỗi một ngày buồn. Nó cười là vì điều gì ư? Chắc chắn là che giấu sự yếu đuối bản thân rồi, nó không muốn ai lo lắng cho nó, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào thì nó cũng cười. Nó có nụ cười thật đẹp, ai nhìn vào cũng phải mê mẫn, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. Mái tóc dài được đặt gọn gàng sau lưng trông mà không thương mới lạ

Nó có một người bạn thân chơi với nhau cũng đã được 11 năm rồi. Nhưng đến tận bây giờ, có lẽ người sẽ không bao giờ hay biết tình cảm nó dành cho người nhiều đến chừng nào. Cái tên Thanh Tuấn vẫn mãi mãi khắc sau trong tim nó, thật chặt và không bao giờ quên. 

Chơi thân học chung với nhau từ bé đến giờ, có điều gì cả hai cũng đều chia sẻ với nhau, tuyệt đối không có chuyện gọi là bí mật. Từ nhỏ đến lớn Anh luôn bên Tuấn, hai người cùng cố gắng phấn đấu trong học tập, cùng nhau đi ăn, chụp hình, nói chuyện trò đùa với nhau, thâm chí là nhắn tin cho nhau tới sáng. Nhớ khi xưa hai đứa cùng đèo nhau trên một chiếc xe đạp cũ kĩ của Tuấn, lên con dốc nhỏ không nổi, hai đứa đành phải dắt: 

-Ăn cho cố vào rồi mập như con heo, một con dốc nhỏ mà cũng lên không nổi, sau có đi ăn thì để tao ăn cho, mày ăn nhiều mập xấu lắm, chó nó thèm ưng mày. 

Anh chau mày tỏ ra khó chịu, nhưng cũng phải cười lớn: 

-Mập vậy mới dễ thương, haha . 

Những lúc đùa cợt nhau như thế, giờ nghĩ lại thấy vui vui. thầm ước thời gian quay trở lại để nó được về với con đường làng chật hẹp ngày xưa, được đi với Tuân mỗi ngày. Thế nhưng, mọi thứ không như mong đợi, tình cảm bạn bè không còn như xưa khi nó biết rằng bản thân nó đã thích người. 

Mùa thu năm ấy trời rất xanh, những đóm mây lơ lững trên bầu trời, có đôi lúc có một cơn gió thoảng qua khẽ làm đưa mái tóc Anh bay trong gió. Trên con đường đi học thêm về, Anh và Tun nói chuyện với nhau suốt, kể hết chuyện này đến chuyện kia, cười đùa hớn hở. 

-Tao thích Duyên lớp 11/5 rồi Anh, tao cũng đã thổ lộ tình cảm với nó. 

- Vậy à. Thế nó trả lời thế nào? 

-Tất nhiên là đồng ý rồi, một người đẹp trai học giỏi như tao gái theo đầy mày ơi. Mày đừng ganh tị vì tao có bồ nhá...haha. Tuấn vui vẻ đáp lại. 

-Làm gì có chứ, là bạn thân nên mày có bồ tao vui thôi, tao chỉ sợ mày bê đê nữa ấy chớ..hihi, may sao con đó vô phước ưng mày...há há 

- Tổ sư, có phước lắm đấy nhá, mày chẳng biết gì cả. 

- Tao hiểu mày quá mà..há há. Đùa thôi, mai dẫn chị mày đi xem mặt nhá. 

-Ok baby. 

Trên đường về nhà, Tuấn cứ cười mỉm mỉm hoài, lần đầu tiên Tuấn biết cảm nhận thế nào là yêu, là thích một người, chắc Tuấn đang rất hạnh phúc. 

Sáng hôm sau, Anh đi theo Tuấn qua xem mặt cô gái người thương của Tuấn. Cô ấy rất dễ thương, đẹp tự nhiên tựa như là một thiên thần bước ra từ cổ tích, cô ấy đẹp hơn mức tưởng tượng của Anh. 

-Duyệt!! Cô ấy đẹp lắm, đúng là có mắt nhìn người, good , good 

-Tao mà, mày cứ đùa. 

Từ ngày người có bồ mọi thứ thay đổi hẳn, mặc dù học trong lớp nhưng Tuấn và Anh đã dần bớt nói chuyện cùng nhau. Tuấn thay đổi rồi, đánh mất đi con người vô tư hồn nhiên lúc xưa. Tình yêu thật có sức ảnh hưởng mãnh liệt. Thời gian đi chơi, ăn cũng dần thưa dần, cũng không còn inbox cho nhau mỗi tối, trò chuyện với nhau tới tận khuya rồi mới ngủ. Lặng lẽ nhìn Tuấn đối xử tốt với cô bạn gái, lòng Anh đau như cắt, như có một lưỡi dao thật sắc đâm vào tim nó. Nó ganh tị với tình cảm Tuấn dành cho Duyên, nó tiếc nuối cho thời huy hoàng của một tình bạn đẹp. 

Có lúc, hai người giận nhau, không thèm nhìn mặt nhau. Tuấn mới tìm đến nó, nó là điểm dừng mỗi khi người mỏi mệt, mỗi khi người cãi vã bên ấy người lại tìm về bên này. Người đến cũng vội vàng và người đi cũng nhanh. Người giận cô bạn gái mình rồi đến bên nó, rồi giận luôn nó, người giận cá chém thớt nhưng nó chẳng hề phàn nàn gì, đôi lúc nó muốn tạo tiếng cười cho người, nhưng rồi nhận lấy một trận chửi xối xả. Nó hiểu nỗi lòng của người nên không muốn đùa dai: 

- Học hành không lo, ai biểu yêu với đương làm gì cho khổ thân. 

- Mày thì hiểu cái gì. 

Tim nó đau như thắt lại, ngần ấy thời gian bên nhau, người chưa bao giờ nói vậy với nó, nhưng bây giờ vì một người con gái mà nói với nó như vậy. Ừ thì nó không hiểu, nó không hiểu cảm giác khi yêu một người là như thế nào, nó không hiểu cảm giác mà người đang chịu. Thế nhưng, người hiểu được gì từ nó, người có thấu có hiểu tình cảm mà nó dành cho người không. Nó chưa bao giờ dám nghĩ sẽ cho phép bản thân yêu thương người, nó không cho phép bản thân mình vượt quá giới hạn của một tình bạn. Bởi nó biết, chỉ có tình bạn nó mới có thể bên người. Thậm chí là chp nhận im lặng mặc cho nỗi hờn ghen dâng lên tới óc. Tất cả đều vì chữ thương thôi, nó thương người mất rồi. 

Nó biết nó đã lỡ yêu một người không yêu nó. Mỗi lần gặp gỡ đi chơi bản thân nó phải chủ động rủ, lâu lâu được người rủ bữa nó vui mừng biết bao. Hóa ra lúc người cô đơn mới nhớ đến nó. Hóa ra người tìm đến nó bởi bên người thiếu cô ấy. Mà thôi cũng kệ, dù sao trong lòng người nó vẫn còn có một vị trí nhỏ trong lòng. Thấy vui lắm khi được gặp người, nhưng cũng thấy bực lắm vì người vẫn ngồi đó mà không hề quan tâm tới nó. Biết người buồn nhưng không thể chia s, an ủi. Nó buồn biết mấy, liệu rằng có ai hiểu được nỗi lòng của nó. Nó quan tâm người từng chút một, từng li từng tí, và để ý mọi điều không sót về họ. Dù bản thân nó không nói ra nhưng cũng không giấu giếm được. Nó chỉ muốn như trước đây, được cùng nhau đi đưa đón đến trường, được cùng đi ăn những món hai đứa thích, được gặp bạn bè chung của hai đứa. Nhưng có lẽ không thể rồi. Ừ thì học chung lớp đó, nhưng chẳng thể nói với nhau điều gì, nếu như trước đây Anh, Tuấn ngồi 7, thì bây giờ đứa bàn ba đứa bàn cuối rồi, có nhìn xuống cũng chỉ liếc trộm một tí rồi quay lên thôi. Ừ thì chẳng còn như xưa rồi, nó luôn tự mình đặt ra những khoảng cách với người, tự nhủ rằng đó chỉ là người bạn thân mà 10 năm trước đây nó từng gặp. Nó trách mình sao sớm trao tình cảm cho người, để bây giờ nó đau biết nhường nào. Ừ thì không thể, không thể như xưa nữa rồi- anh bạn à. 

Từ nhỏ đến bây giờ, Anh luôn là người hiểu rõ Tuấn nhất, biết Tuấn thích gì, muốn gì, tính cách như thế nào. Nhìn vậy thôi chớ người cũng yếu đuối lắm, lúc mệt mỏi Tuấn luôn tìm một nơi trông vắng thả hồn mình vào thiên nhiên, thở một hơi dài rồi trút bỏ nỗi buồn. Anh hiểu Tuấn tất tận tật. Anh luôn ép buộc bản thân phải thật lạnh lùng, phải tỏ ra mạnh mẽ và không cần chỗ dựa từ người, thế thì người mới an lòng bỏ nó ra đi, nó cũng có thể giấu mãi tình cảm ngần ấy thời gian. 

Nhưng sự đời, voi làm sao núp trong bãi cỏ. Cây kim trong túi có ngày lòi ra. Nó càng che đậy bao nhiêu, lòng càng buồn, trái tim càng rạo rực. Và nó cố che đi giọt lệ sầu.

... Bầu trời hôm nay lại xanh lắm, xanh tựa như ngày hai người gặp nhau, chỉ có điều, ngày trước lòng nó đầy nắng, bây giờ đầy giông bão. Cơn bão lòng. Hôm nay sinh nhật Anh, có lẽ là ngày nó buồn nhất, mọi thứ thay đổi rồi, không còn như xưa nữa. Mọi thứ đều dần tẻ nhạt kể từ khi vắng bóng người. Người nhớ gì không? Nhớ đã từng hứa sẽ bên nó, đón sinh nhật cùng nó không? Vậy mà giờ người ở đâu? Liệu rằng ở bên đó người có nhớ về nó không. Người đi rồi, đi xa mãi nơi đây rồi. Hôm nghe tin người đi, cả thế giới như sụp đỗ, ánh mắt ước nhòa rơi mãi không gì cầm cự lại được. Muốn giữ người lại lắm, nhưng làm cách nào giờ, nó không còn đủ sức mạnh, đủ quan trong để giữ bàn tay nhỏ bé ấm áp của người lại nữa rồi. Cứ thế, nhìn người ra đi mà đau biết mấy. Nụ cười vẫn nở trên môi, trong lòng thì đau như cắt, ngày ra đi chỉ biết chúc cho nhau đi mạnh khỏe mà không hẹn ngày trở về. Có lẽ sẽ không còn gặp nhau nữa rồi. Trời gió trở lạnh rồi, người ở bên đó nhớ mặc áo ấm rồi. Sẽ không còn ai nhắc nhở người như trước nữa đâu. Sau tất cả, nó vẫn ổn người cũng thế nhé. Nó trốn tránh mọi thứ, nhào đầu vào công việc học tập, bắt đầu học thêm nhiều môn, học đến nỗi quên ăn quên ngủ, 

Cả ngày, nó chỉ muốn lặng im. Không kêu gào, không than vãn, cũng không kể khổ nữa. Không muốn nói quá nhiều, cũng không muốn linh hoạt, năng động. Thấy lòng trống rỗng, trơ trọi giữa hàng tá suy nghĩ đan xen. Muốn đi hóng từng đợt gió thổi vào người, nhẹ nhõm tâm hồn. Muốn nghe tiếng mưa cho lòng lắng dịu lại. Sau tất cả mọi sự cố gắng nó luôn là người thất bại người thua cuộc và bị bỏ lại giữa thế giới này. Chỉ đáng tiếc là, đời này, chẳng được mấy tình yêu là lớn mãi. Cũng chẳng được mấy ai là đủ kiên nhẫn, hoài bao dung và cảm thông. Cuối cùng, kiểu người như vậy, mãi mãi cứ là những con người cô đơn..Và nó cũng vậy, nó đang cô đơn. Mấy ai hiểu được cảm giác đó. Người mãi mãi không bao giờ có thể nhìn thấy, hình ảnh một người con gái, giữa màn đêm tối đen, tĩnh lặng, ngồi ôm mình bó gối, run rẩy khóc nức nở lên rõ ràng từng tiếng một, nước mắt như mưa tuôn xuống. Vừa khóc, lại vừa tự lấy tay quệt đi, không muốn nhòa ướt, lấm lem mặt mình. 

Ngày đó người đi, nó vội vã chạy ù ra khỏi nhà, đến trước trạm xe buýt mà ngồi khóc nức nở một mình. Khóc cho vơi nhẹ đi những nỗi đau, những nỗi nhung nhớ. Ngày đó người đi, nó không cách nào níu giữ. Mặc cho chỉ cần người ở lại bên nó thôi, không cần là yêu thương cũng được. Ở lại để che chở, bảo vệ, để nó dẹp hết cho người những muộn phiền, mỏi mệt trong lòng. Thế mà người vẫn đi, nó bảo rằng mình ổn. Quả thật lúc ấy nó đã nghĩ mình ổn, khi mình rằng chuyện gì đến cũng phải đến, chuyện gì đã qua thì hãy để qua. Quả thật nó không ngờ rằng, phải đến tận rất lâu, rất lâu sau này, nó mới có thể thôi đau vì sự ra đi của người. 

Yêu một người ta không thuộc về, một người mà ta biết, mình vốn sẽ không thể nào được thuộc về, nên từ đầu có dám đến gần đâu. Đã cố gắng né tránh, chối bỏ, dằn nén mọi yêu thương. Vậy mà cuối cùng, lý trí vẫn chẳng thắng được con tim. Nỗi sỡ hãi vẫn thua nỗi cô đơn, chỉ cần đứng gần người một chút thôi là tim đã nhảy ra lòng ngực mất rồi. Dẫu biết là bạn thân nhưng không ngăn nỗi trái tim ngừng yêu thương. Thật sự, nó thua rồi. Thật sự rất đau. 

Đêm nay trời lại mưa, nó lại nhớ người nữa rồi, điện thoại vẫn ở trong nick người đó, nhưng không làm gì được.Mọi thứ người share, người đăng nó đu thấy hết nhưng không bấm like, không phải là không muốn mà là không thể. Nó sợ bản thân lại trót lần nữa thương người, sợ con tim không thể ngừng yêu thương người được, sợ những giọt nước vô tình lại rơi xuống cứa sâu vào tim nó. Đau lắm đấy người có biết không. Messenger một năm về trước vẫn còn đó, vẫn là lời tạm biệt vội, chưa kịp chúc gì cho nhau. Nó không muốn xóa, gọi đó là chút kỉ niệm còn giữ lại, mong một ngày nào đó, tin nhắn ấy sẽ được thay bằng tin nhắn khác. Nhưng chắc không bao giờ có đâu. 

Nơi đó người vẫn ổn chứ, nó nơi đây vẫn ổn, mọi thứ đều êm đềm cả rồi, trái tim nó cũng đã chịu ngủ yên sau những tháng ngày mệt mỏi, nó tìm cách quên bằng việc tập trung học tập. Giờ đây nó dã rất mạnh mẽ, tự giác, quen dần với việc không còn ai nhắc học bài, ăn mai hay uống thuốc. Tự nó làm được cả rồi. Cảm ơn người vì đã đến bên nó, cho nó một khoảng thanh xuân thật đẹp, nhiều kí ức cũng như nhiều niềm đau. Không ném trải sao gọi là thanh xuân được chớ người nhỉ. Thanh xuân nó vì người mà trở nên tươi đẹp, cũng vì người mà đau đớn đến tột cùng. Khoảnh khắc ấy nó sẽ mãi cất sâu vào nơi tận trái tim, không một ai có thể tìm thấy được.

 Chỉ có giọt lệ đầu đời thì không dễ gì nguôi ngoai

BÀI DỰ THI SỐ 4

  • PDF.InEmail

Trăng

CÕI SỐNG

 

Lần thứ ba tôi giật mình thức dậy. Ngoài trời mưa cứ rơi. Những cơn mưa thượng nguồn bất chợt trút ào ào rồi rỉ rả tạnh dần, sấm chớp dừng lại. Trời tạnh hẳn, mảnh trăng thượng huyền được rửa sạch như vàng hơn, trong hơn và sáng hơn.

Theo trăng, tôi mở cửa ra đi về hướng tây. Hướng này theo các cụ ngày xưa là đi vào cái u tịch của cõi đời. Cái kết thúc của cuộc đời nhiều khi cũng có hướng hẳn hoi. Tôi đi với tâm trạng bần thần như người đi trong cõi mộng. Mà mộng thật. Khóm chuối sau nhà làm như trêu chọc lấy sự dạn dĩ của tôi. Chúng ánh lên những vệt sáng long lanh, đưa qua, đưa lại, khẽ nghiêng mình rồi hất ngược, bỗng chốc lại tiêu tan. Để lại trước mắt tôi một thân chuối héo hon như thân một người đàn bà đã qua kì sinh nở. Nó tàn tạ, vô hồn. Bất giác người ta tưởng đó là bóng ma.

Ô! Ma thật. Trước mặt tôi là một bóng ma. Một bóng ma Bà. Thất thểu, lê thê. Mớ tóc dài xõa xuống trùm cả tấm thân tiều tụy. Hắn ngửa cổ lên trời, hai tay ôm mặt. Nó khóc, tiếng khóc ư hừ văng vẳng giữa trời khuya.

Tôi giụi mắt. Hai tay giần giật hai vầng thái dương như để trấn an mình và cũng để nhìn cho tận mắt con ma trêu người mà lũ trẻ hay gặp lúc đi chơi về khuya.

Chúng thường nói dưới gốc cây gạo phía Tây đầu làng có ma. Chúng quả quyết đã gặp ma. Con ma tóc dài, mặc đồ trắng, ngửa cổ lên trời, hay khóc. Vân vân và vân vân. Chúng thêu dệt câu chuyện ma khuya như một câu chuyện li kì làm người nghe thoáng chốc hơi rờn rợn. Ai nhút nhát qua cây gạo đầu làng là tăng tốc vượt nhanh. Bọn trai gái yêu nhau không dám hẹn hò phía tây làng như ngày trước. Chúng thường đưa nhau về vòng vèo phía đông làng trên những bờ ruộng gập gềnh nhưng được cái an thân.

Tôi cứ mãi đi, mãi nghĩ và rồi quên cả bóng ma chập choàng trước mắt lúc nảy. Đúng là ma thật rồi. Nếu là người sao bỗng chốc lại biến mất đi. Tôi lạnh toát sống lưng khi đứng một mình dước gốc cây gạo, cây thiêng nhất vùng này. Lại vừa trông thấy ma. Một mớ ý nghĩ như chen lấn vào đầu tôi. Đi đâu vào giờ này. Hay là mình bị ma dẫn. Tôi bần thần không hiểu mình chợt đi đâu. Bất giác nhớ lại thì thấy bụng mình hơi tưng tức. Đúng rồi vì trăng sáng quá và mãi nghĩ trong đầu tôi quên mất rằng mình muốn đi tè giữa đêm. Giờ thì an tâm, tôi kéo quần, đưa vòi. Nước từ trong thượng thận tha hồ tuôn chảy. không yên tâm, tôi định vốc nước của mình để rửa mặt như lời của dân gian thường làm mỗi khi bị ma dẫn. Bỗng nhiên nghe phía sau có bước chân người. Bước chân rón rén, lùi dần rồi bỗng nhiên vùng chạy. Tôi trợn mắt nhìn theo.

 Kìa! Ai như con Hạnh. Đúng là con Hạnh rồi. Con Hạnh nhà ông Phan. Thế mà nảy giờ cứ ngỡ là ma. Xấu hổ tôi vừa kéo quần lên vừa khẽ kêu: Hạnh! Con bé nghe tiếng kêu nó càng cố gân bỏ chạy. Tôi rượt đuổi theo.

Hạnh là đứa con gái ngoan nhất làng. Nó vừa đẹp lại vừa nết na. Bố mẹ Hạnh đều là giáo viên. Tuy đã nghỉ hưu nhưng ông Phan vẫn nổi tiếng là ông thầy đức độ. Con cái ông bây giờ thành đạt cả. Thằng lớn là sĩ quan công an đang công tác tận trên tỉnh. Thằng thứ học đại học bách khoa ra trường giờ làm kĩ sư bưu điện. Còn con út- con Hạnh đang theo học lớp 12. Nó học giỏi lại ngoan được nhiều người yêu mến. Nó đẹp nhất trường. Đã mấy lần thi nữ sinh thanh lịch đều đạt vương miện.

Vậy thì đêm nay sao nó lại ra đây. Nó không sợ ma hay nó là ma. Phen này phải làm cho ra nhẽ. Một chút nghi ngờ thoáng hiện qua óc tôi.

..., Mười sáu tuổi con bé đã yêu, theo lời con bé kể, phải cố lắm tôi mới giúp con bé bình tỉnh, rồi trong cơn nức nở nó vỡ òa. Tình yêu đầu đời bao giờ cũng đẹp. Nó đặt rất nhiều kì vọng vào “anh ấy”. “Anh ấy” hơn nó hai lớp, học giỏi, đẹp trai lại con nhà gia giáo. Lúc trước ba mẹ cũng là giáo viên nhưng gặp thế thời đành hưu sớm. Nó gặp “anh ấy” rất tình cờ. Không hiểu sao nó đã yêu. Nó cũng không ngờ tình yêu đến sớm thế. Rồi tình yêu cứ mãi được vun vén theo cấp số nhân mà mỗi ngày chúng thường hay gặp. Thằng ấy học giỏi toán lại hay thơ. Nó hay đọc thơ cho Hạnh nghe. Toàn là những bài thơ tình do nó viết. Giọng đọc trữ tình, lúc trầm, lúc bổng, lúc du dương. Con bé thích được nghe thơ và thèm được nghe hát. Cái lãng mạn đầu đời, con gái đứa nào chẳng thế.

Năm con bé học lớp 11, thằng ấy đi học xa. Đêm chia tay, nó khóc hết biết bao nhiêu là nước mắt. Và rồi đêm ấy …khôn ba năm dại một giờ. Có ăn năn thì đã muộn.

Những lá thư cứ bay đi, bay về như nuôi dưỡng một tâm hồn thơ dại. Nhưng rồi sự đời, tình yêu chân chính không phải lúc nào cũng được bảo vệ chính trên đôi chân.

...,Theo xúi dại của người đời, nó đã chôn cất giọt máu tình yêu tại gốc gạo đầu làng. Nơi mà hai năm trước đây nó đã bao lần hò hẹn. Còn bây giờ, đêm đêm con bé vẫn ra nơi này, một mình khấn vái giữa trời khuya.

Cuộc sống tự nó qua đi theo quy luật sinh tồn. Song trong cuộc đời, cái u tịch của cõi đời lại là nơi gặp gỡ của tình yêu. Gặp gỡ của những bóng ma lặng lờ trong cõi sống. Sống trong cõi tình, sống trong quy luật bảo toàn danh dự. Và sống trong bao nỗi thương tâm.

Mười mấy năm trôi qua, giờ con bé đã có gia đình riêng. Chồng của nó bây giờ cũng là giáo viên, nối theo nghề của ba mẹ nó. Hợp nhau cả tính, cả tình cả sự nghiệp riêng chung. Ngày tháng trôi đi theo dòng đời đã định sẵn. quá khứ rồi cũng khép lại theo qui luật của Nhớ và Quên. Nhớ để quên hay quên rồi để nhớ. Không biết hiện thời con Hạnh, nó có còn bần thần khi trở lại chốn xưa. Gốc gạo ma trơi giờ không còn, thay vào đó là con đường thênh thang chạy dài hàng trăm kilomet. Con đường của hiện tại, con đường của quá khứ, của tương lai. Nó chạy theo kí ức của thời gian, chạy trong lòng người để quên để nhớ.

Nhớ nhớ, quên quên đôi khi cũng là vị thần dược chữa bệnh cho con người khỏi nặng lòng với kiếp sống trần ai. Chuyện cháu bé NTN bị thú rừng ăn mất đôi chân và cả bộ phận duy trì nòi giống ấy biết đâu cũng là giọt lệ đời trong bể khổ trầm luân. Sự đời chua xót bao nỗi đắng cay, kẻ ăn không hết người mần không ra, rồi cũng có kẻ thờ ơ trước bao nỗi đau của người khác; cũng có kẻ nhẫn tâm sống trên mồ hôi nước mắt của đồng loại mà vẫn há miệng cười; kẻ giẫm trên vai người khác mà cứ ngỡ mình mạnh hơn người, nào có biết đâu người ta nâng đỡ mình trên đôi vai mà ai nào hay biết... Rồi có kẻ tham chức tham quyền đánh mất cả nhân tâm.

Chao ôi, sự đời!

Gốc gạo ngày xưa giờ không còn, song con ma vẫn còn, con ma của cõi sống. Tôi ngã đầu, cõi sống thật đa mang.

                                                   Tháng 9, mùa nước trôi.

 

BÀI DỰ THI SỐ 3

  • PDF.InEmail

Nhung-hinh-anh-20-11-ve-nguoi-thay-y-nghia-nhat- 5THẦY GIÁO CỦA CON

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

y-nghia-hoa-bat-tu-tinmoi2Hoa bất tử

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Đừng che giấu tình yêu và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời. Hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào. Hãy nói những lời nói thân thương khi bạn còn nghe được và khi tim bạn còn rung động.
Henry Beecher

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: thầy Bảo hát SVTT múa khai diễn

Hiện có 48 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 3
Nội dung : 106
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 84862

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS