Bài viết

BÀI DỰ THI SỐ 12

  • PDF.InEmail

DẤU CHẤM HỎI CHO CUỘC ĐỜI

 

Cuộc sống tấp nập.

Người đời nhiều vô kể. Nhiều đến nỗi họ gặp nhau,quen nhau biết nhau rồi không nhớ nhau,  lừa  nhau như vô tình chưa hề quen biết...

 TÔI và cái thằng TA trong tôi dường như biến mất. Từ lâu, tôi trùn mình vào cái vỏ mặc cảm, hoài nghi. Tôi chẳng tin ai. Làm gì có chúng ta. Bạn bè ư? Toàn những kẻ lợi dụng nhau. Người ta toàn nói cái chuyện xa xăm, còn thực tại thì bao nhiêu là bất công ngang trái. Tôi lơ đãng khi mỗi lần thầy cô giảng. Đại học để làm gì. Anh tôi đấy, chị tôi đấy. Tráu gì người học về rồi cũng như không. Cuộc sống tấp nập. Cuộc sống đa mang.  

Rồi một chiều thật may mắn cho đời tôi. Cánh chim én chao nghiêng tưởng chừng đổ xòa xuống mặt đường bê tông những lông và nắng. Ánh nắng mặt trời thoa dịu lên tóc tôi. Đương lúc đăm chiêu nghĩ ngợi về cành bèo trôi dạt, về cành củi hôm nào thầy giáo giảng một cách say sưa. Cành củi hay đời tôi. Như con thuyền không cập bến. Bóng chiều quay chụp cả gót bước phiêu du của người lãng tử. Để con Nai bị chiều đánh lưới, để hồn người trôi dạt ở trời xa. Bỗng đâu một cánh tay xoay gọn che lấy cặp nhãn tự của tôi. Như quen biết, như thân tình. Tôi chưa kịp nhận ra ai thì cánh tay buông thả, kèm theo đó là nụ cười khả ái. Cuộc sống đôi lúc cũng bất ngờ. Điều kì diệu xưa nay có ai biết trước bao giờ. Hạnh phúc chính là điều bí mật.

Tôi gặp người ấy trong một lần tình cờ như thế. Ông Trời đôi khi chơi ác, bắt người xưa nay chẳng muốn tin ai lại phải tin. Tin đến mức cuồng si, ngỡ mình là con chiên suốt đời ngoan đạo.

Tôi và cậu ấy quen nhau từ khi chúng tôi bước chân vào lớp 6. Khi ấy chúng tôi ngồi cùng bàn. Những ngày đầu làm quen, tôi cũng không có ấn tượng mấy đến cậu ấy và chắc cậu ấy cũng chẳng ấn tượng mấy đến tôi. Lâu dần chúng tôi cùng nô đùa, cùng học, cùng cười rúc rích trong những giờ chơi. Trong mắt tôi, cậu ấy là một người hoạt bát, năng động hay nói nhiều. Cậu ấy hay nói những chuyện vu vơ nhưng buồn cười lắm. Đến ni lắm lúc tôi phá ra cười như điên. Điều đặc biệt ở cậu ấy, trong trí nhớ tôi có lẽ là nụ cười. Nụ cười của cậu ấy rất tươi và tôi thường gọi nụ cười ấy là  nụ cười của nắng’’. Về phần tôi thì tôi có hơi trái ngược hơn cậu ấy. Tôi ít cười, sống trầm và khó hòa đồng với bạn bè, vậy nên rất ít bạn chơi với tôi ngoài Trí – tên của cậu ấy. Ngoài ra tôi còn có vẻ ngoài không được ưa nhìn giống như Trí. Thời gian đầu tôi cũng chỉ coi Trí như một người bạn bình thường như bao bạn bè khác. Nhưng sau một lần, một lần khiến tôi nhớ mãi. Đó là một buổi chiều mùa đông, gió khô và lạnh, khi tôi đang trên đường đi học về bỗng tôi nhìn thấy ai như thằng Trí bạn mình khi nhình kĩ lạ thì đúng là nó, mà sao nó lại bị bọn thằng Hải chặn đường thế nhỉ? - tôi tự hỏi. Sau đó tôi mới sực nhớ ra chuyện hồi sáng, chuyện thằng Trí với thằng Hải này có gây gổ với nhau chắc giờ tụi nó tới kiếm chuyện thằng Trí đây mà. Vừa nghĩ tôi vừa phân vân có nên quay lai giúp Trí hay không, vì tôi cũng nhát gan lắm. Nhưng rồi một suy nghĩ chợt vụt lên, tôi nghĩ  dù gì thằng Trí nó cũng là bạn mình với lại để nó một mình đối mặt với năm sáu thằng sao được. thế là tôi quay xe lại đập thật nhanh đến chỗ bọn thằng Hải, tôi dừng xe ngay chỗ Trí, nhìn Trí, mặt nó xanh như tàu lá chuối rồi nhìn bọn thằng Hải, thằng nào mặt trông cũng hằm hằm hè hè trông kinh thật. Tôi lấy hết can đảm quát lớn:

-  Có chuyện gì mà tụi bây chặn đường thằng bạn tao?

Quát xong tôi cảm thấy run run chẳng biết nó sẽ làm gì mình nữa. Thằng Hải nó cũng quát lại tôi:

-          Mày không có chuyện gì ở đây thì về đi nhiều chuyện coi chừng ăn đòn đấy.

 Tôi lớn tiếng:

-          Mày có ngon mày đánh tao đi chú tao là công an xã đấy có tin tao kêu ổng núm cổ tụi bây lên đấy đánh cho một trận không? Tao điện cho ổng rồi đấy chuẩn bị ổng kêu người đến giờ khôn hồn thì giải tán hết đi!

 Không ngờ tụi nó sợ thật, từng thằng lẳng lặng đi về mà không quên kèm theo một lời dọa nạt tôi. Tôi đưa Trí về đến nhà cậu ấy, nhà Trí cũng khá rộng nhưng cả nhà chỉ có Trí và nội cậu ấy ở. Tôi hỏi cha mẹ Trí đâu thì cậu ấy nói rằng cha mẹ cậu đi làm ăn xa tết mới về. Tôi chia tay cậu ấy khi trời đã chập tối, cậu ấy cảm ơn tôi rối rít. Từ sau hôm ấy , ngày nào cậu ấy cũng chủ đông tìm đến chơi với tôi, từng ngày trôi qua tình bạn của chúng tôi càng sâu đậm hơn. Chúng tôi thường hay chia sẻ những chuyện buồn vui hay những nỗi niềm của bản thân. Chúng tôi luôn giúp đỡ lẫn nhau trong hoc tập, đứa biết thì chỉ cho đứa chưa biết. Nhất là Trí, cậu ấy luôn chỉ cho tôi rất nhiệt tình. Chúng tôi thường hay học nhóm với nhau. Một hôm tôi sang nhà cậu ấy học nhóm, đang học thì bỗng điện thoại dưới nhà cậu ấy reo lên, Trí xuống nghe, một lúc sau cậu quay trở lại mặt cậu có vẻ buồn buồn và nói rằng cậu có việc phải ra ngoài một chút nếu tôi thích thì cứ ở lại chơi tự nhiên. Nói xong Trí đi không kịp cho hỏi chuyện gì. Tôi định về, vừa đứng dậy ngó qua bàn học của Trí, tôi vô tình nhìn thấy quyển nhật kí của cậu ấy. Bụng thì nói không được coi vì đó là nơi riêng tư của cậu ấy nhưng tay thì lại cứ cầm lấy. Tính ty máy tò mò của tôi nổi lên. Tôi cầm quyển nhật kí lên và bắt đầu đọc. Tôi đọc từng trang, rồi bỗng tôi đọc kĩ ở một trang được viết bằng bút bi đỏ với nội dung như sau:’’ Ngày 1/5, hôm nay là ngày tệ nhất của tôi, hôm nay tôi phải ra tòa với cha mẹ để chọn người nuôi dưỡng mình. Ôi, cha mẹ ơi sao hai người nỡ làm như vây để con phải khó xử chọn một trong hai, con sẽ biết chọn ai đây khi con đều yêu thương cả hai, bây giờ con chỉ ước sao gia đình mình lại hạnh phúc bên nhau như xưa’’. Đọc đến đây cổ họng tôi nghẹn ứ lại vì quá bất ngờ. Tôi thật không ngờ rằng một người lúc nào cũng tươi cười như Trí lại giấu trong mình một nỗi buồn cay đắng đến như vậy. Tôi rời khỏi nhà Trí với những câu hỏi quẩn quanh trong đầu. Tại sao ban nãy Trí lại rời đi nhanh như vậy? Tại sao mọi chuyện Trí đều tâm sự với mình, chỉ có một chuyện này là cậu ấy chưa bao giờ đề cập đến? Những câu hỏi về cậu bạn thân của tôi cứ ập đến mà không có câu trả lời. Tôi quyết định rằng sẽ im lặng như không biết gì về chuyện này. Vì tôi nghĩ rằng Trí không kể tôi nghe về chuyện của cha mẹ cậu ấy chắc cậu ấy cũng có lí do riêng của mình. Chắc do cậu ấy cảm thấy xấu hổ. Tôi vẫn đi chơi và học cùng trí như những ngày bình thường. Rồi đến dịp nghỉ Tết năm lớp 9 chúng tôi được nghỉ gần ba tuần liền. Do hay đi cùng gia đình trong dịp Tết nên tôi cũng chẳng qua nhà Trí chơi được. Không ngờ rằng trong quãng thời gian nghỉ ấy đã có nhiều thay đổi đến với Trí. Vì cậu ấy quyết định sống chung với mẹ nên cậu đã chuyển về quê mẹ sống và thôi học ở đây. Nhưng tôi chỉ biết được chuyện này sau khi đi học lai không thấy Trí đi học nên tôi hỏi thầy chủ nhiệm và được biết như thế. Câu ấy đi không một lời từ biệt thằng bạn thân là tôi. Có lẽ vì cậu ấy không dám gặp tôi lần cuối và không biết nói lời từ biệt tôi như thế nào. Tôi thấy thương cậu ấy quá. Cậu ấy đã phải chịu nhiều biến cố của cuộc sống và đặc biệt là sự chia tay của cha mẹ Trí. Kì nghỉ hè năm ấy tôi quyết tâm đi thăm Trí. Tôi hỏi thầy chủ nhiệm số điện thoại của mẹ Trí để liên lạc và tôi xin cha mẹ mình được đi thăm bạn mình. Được cha mẹ đồng ý tôi đi liền ngay hôm sau. Với hơn 700 cây số tôi phải đi tàu hỏa mất hơn 4 tiếng đồng hồ. Tôi xuống tàu lúc hai giờ chiều và bắt đầu đi tìm nhà Trí. Đến nơi trông thấy cậu ấy đang cho bò ăn, nước mắt tôi như muốn trào ra. Tôi chạy ngay lại bên cậu ấy, Trí nhìn thấy tôi, cậu ấy khóc, tôi cũng khóc theo. Chúng tôi gặp lại nhau tay bắt mặt mừng hỏi han nhau ríu rít. Tôi ở lai chơi với Trí mấy ngày trời. Lúc chia tay lòng ngậm ngùi không kém ngày gặp lại. Chúng tôi hứa với nhau rằng sẽ cố gắng giữ liên lạc với nhau dù xa cách đến mấy. Tôi bước lên tàu xúc động nhìn Trí, ccậu ấy mắt đỏ hoe nhìn tôi tiễn tôi mãi đến khi tàu rời hẳn

Tôi đã rất may mn khi gặp một người ban thân tốt như Trí. Cậu ấy đã giúp tôi gần gũi với mọi người hơn, giúp tôi lấy lại niềm tin vào mọi người. Từ khi gặp cậu ấy tôi đã trở nên hoạt bát hơn xưa, hay npói chuyện với mọi người hơn. Cảm ơn trời đã mang đến cho tôi một người bạn tốt như Trí. Tôi sẽ cố gắng hết sức để giữ vững tình bạn tốt đẹp ấy.

              ************************************************************

chimen

TRANG THƠ NHÀ GIÁO 2 : HUYỄN HOẶC PHÍA TRỜI ĐÊM

  • PDF.InEmail

bien trang

HUYỄN HOẶC PHÍA TRỜI ĐÊM

                  

Phía trời đêm

mặc nhiên

có người đàn bà đang vọc cát

sóng biển vô tình

khỏa lấp miền kí ức xa xăm.

 

Phía trời đêm

mặc nhiên

có người đàn ông đang cưỡi sóng

con thúng chòng chành

hụp lặn giữa ảo ảnh hư hao.

 

Nơi ấy đang nở ra những đóa buồn tĩnh lặng

những dấu ngắt cuộc đời

mộng mị

mong manh.

 

Thành cát đang xây

Sóng cuộn trào tan biến

Người đàn bà mỉm cươi

Sóng!

 Cát!

 Cặp tình nhân.

 

Bóng chị Hằng Nga

Nhô dần trên mặt nước

Mảnh tình đời ngờ nghệch

Xô lệch phía trời đêm…

 

              Biển Tam Thanh, mùa Vu Lan 2017.

 

(Võ Văn Vân - GV trường THPT Duy Tân, TP Tam Kỳ, Quảng Nam) 

BÀI DỰ THI SỐ 11

  • PDF.InEmail

ban1

THANH XUÂN CA TÔI CÓ BN

  Tuổi thanh xuân ai chẳng có những khát khao, những giấc mộng, những phút giây bồng bột, nông nổi, những mối tình thầm kín, những lời yêu đầu chưa dám ngỏ và cả những tiếc nuối mãi in dấu nơi trái tim. Đối với tôi, thanh xuân ấy là các bạn, là những con người không nần ngại cùng tôi nắm tay vượt qua mọi khó khăn thử thách của cuộc đời. 
   Tôi - Một đứa con gái cực kì bướng bỉnh, bốc đồng hay nói một cách hoa mĩ hơn đó là cá tính. Tôi chẳng bao giờ nghe theo sự sắp đặt của bất kì ai, theo quan điểm của tôi chuyện của tôi, tôi sẽ tự giải quyết không cần ai can thiệp hay giúp đỡ, ngay cả bố mẹ cũng thế. Tôi từ nhỏ đã bưởng bỉnh như vậy đến bố mẹ còn chịu thua chỉ biết khuyên tôi rằng:

-         “Con gái thì phải thuỳ mị nết na thì người ta mới thương.”

   Tôi biết bố mẹ chỉ lo cho tôi, sợ tôi bị người ta ghét bỏ rồi nói này nói nọ. Nhưng mà tại sao người ta lại cho rằng con gái ai cũng phải dịu dàng thuỳ mị, con gái không được thể hiện cá tính của mình ư??  Vô lí nếu đời đứa con gái nào cũng như vậy thì cuộc sống của con gái chúng tôi còn gì là thú vị. Suốt ngày chỉ biết đi học, hết trên lớp rồi đi học đàn này nọ, nghe thôi cũng đủ thấy nhàm chán rồi. Tôi sống như vậy cũng chẳng phải vì muốn nổi bật gì nhưng đó là bản chất của tôi và chẳng ai có thể thay đổi được.

   Bởi sở hữu một tính cách như vậy nên tôi rất khó kết bạn hay nói chuyện thân thiết với bất kì ai vì mỗi lần nói chuyện với người khác không quá hai, ba câu là cái tôi quá lớn của tôi lại dâng lên và phát ngôn những điều khiến họ phật lòng. Duy có Lan là khác, nó chẳng bao giờ tranh luận hay chấp khứ gì tôi cả vì nó biết rõ tính cách của tôi. Từ nhỏ hai đứa đã sống gần nhà, mỗi ngày đều đi học chung, chơi chung, thậm chí còn ôm gối qua nhà ngủ chung với nhau nữa. Đôi lúc tôi tự hỏi rằng không biết sao hai chúng tôi lại thân nhau được trong khi một đứa bốc đồng bướng bỉnh chẳng ưa ai và cũng chẳng ai ưa nổi còn một đứa lại trái ngược là chuẩn mực của xã hội, chuẩn mực của con gái, dịu dàng nết na thuỳ mị thích những câu chuyện ngôn tình sến sẫm, suốt ngày “treo mình trên những cành cây” mơ về những anh “soái ca” trong những cuốn truyện “quái dị” chưa bao giờ bước ra ngoài đời. Mỗi lần đi với tôi nó chỉ toàn đem những câu chuyện ngôn tình mà nó đã đọc kể cho tôi nghe và suốt ngày huyên thuyên trong miệng, nào là cô đó yêu anh đó nhưng bị gia đình ngăn cản nên phải chia tay, nào là anh hùng cứu mỹ nhân các kiểu,… vô số chuyện tình chốn thần tiên được nó kể ra đôi lúc làm tôi sởn cả gai ốc. Những câu chuyện đó được nó kể đi kể lại đến nỗi tôi chưa một lần cầm vào cuốn sách ngôn tình cũng thuộc làu nội dung. Trái ngược là vậy nhưng chúng tôi lại gắn bó với nhau như hình với bóng, chắc có lẽ vì chúng tôi đều quá hiểu nhau hơn hết chúng tôi sẵn sàng chia sẻ với nhau những lúc vui khi buồn. Đôi lúc chúng tôi còn đùa nhau rằng:

-“ Mày đó mày chính là cuốn nhật kí trọn đời của tao đó.”

   Hai đứa thân nhau đến mức tôi đã nghĩ rằng sau này hai đứa lớn lên sẽ sống chung trong một căn nhà, cùng nhau làm chung một công ty và chỉ có hai đứa cùng nhau sống tới già. Thân nhau đến mức chẳng bao giờ giận nhau được cho dù cãi nhau to đến thế nào thì cả hai chúng tôi, cũng có thể hoà lại chỉ bằng một ly trà sữa.

   Nhưng mọi chuyện đã khác khi cô bạn mới đến……

   6h30 phút sáng, giọng thánh thót của Lan cất lên từ dưới nhà:

-“Hiền ơi, dậy dậy, dậy đi học trễ rồi. Mày dậy nhanh cho tao chưa, giờ này là mấy giờ rồi mà mày còn ngủ hả heo, dậy mau…”

   Nghe tiếng Lan nhưng tôi không thể nào bật dậy được, mắt chẳng thể nào mở ra được, thôi thì cứ ngủ thêm tí nữa vậy. Lan gọi được một lúc thì không còn nghe thấy tiếng gọi nữa, im ắng đến lạ. Tôi cố gượng người dậy, cái gì đó lạnh lạnh bay thẳng vô mặt:

-“Ôi cái gì đấy, đứa nào chơi kì quá vậy.”

   Cầm cái khăn lạnh kéo ra khỏi, trước mặt tôi là Lan đang đứng với vẻ mặt nghiêm nghị:

-“ Lan, mày chơi gì kì vậy, khăn mày đem chôn ở Bắc cực rồi đem vứt vào mặt tao đấy à, lạnh muốn chết.” Tôi nói bằng giọng đang còn ngái ngủ

   -“ Mày biết tao gọi mày bao lâu rồi không mà mày còn ngủ được.”Lan nói

  -“ Thì đằng nào giờ tao cũng dậy rồi đó sao, mới sáng sớm mà để tao ngủ thêm tí làm gì mà mày vội thế.”

 -“Mày biết hôm nay là ngày đầu tiên vào lớp 9 không, ngày đầu tiên mà trễ kì lắm, với lại mình cũng là học sinh cuối cấp rồi, là anh chị lớn cả rồi mà đi trễ thì xấu hổ chết.”

 -“Bộ anh chị lớn là không được ngủ thêm hả, tao muốn ngủ thêm, mắt tao mở không ra sao lên trường được mày đợi tao ngủ 5 phút nữa nhé.”

 Nói rồi tôi ngã người xuống giường định ngủ tiếp nhưng Lan kéo tay tôi dậy, đẩy tôi ra khỏi phòng:

 -“Mày dậy hộ tao cái, dậy đi chiều tao dẫn đi uống trà sữa.”

 -“Mày hứa nhé, tao đi rửa mặt liền đây, hihi được đãi trà sữa.” Tôi mừng rỡ đáp.

 -“Mày nghe tới ăn một cái là tỉnh ngay, bởi vậy mày như con heo suốt ngày ăn với ngủ.”

 -“Mày nói hay nhỉ người sống để ăn với ngủ chứ làm gì.”

 -“Tao hết cách với mày đấy, thôi rửa mặt thay đồ rồi 2 đứa mình đi ăn sáng nhanh rồi còn tới trường nữa  trễ bây giờ.”

 Tôi chạy đi rửa mặt, lấy bộ quần xanh áo trắng mới tinh mà mẹ đã chuẩn bị sẵn mặc vội vào người rồi đưa tay vớ đại chiếc khen quàng để sẵn trên bàn. Chẳng cần sửa soạn gì, tôi kéo vội chiếc cặp chạy xuống dưới đến nỗi chưa kịp chỉnh sửa áo quần một cách ngay ngắn:

 -“Đi thôi Lan, đi ăn sáng thôi.” Tôi nói rồi nắm lấy tay Lan kéo vội.

 Lan níu tay tôi lại rồi nói:

 -“Mày nhìn quần áo với đầu tóc mày đi coi thử có giống một đứa con gái không, tóc tai thì chưa chải quần áo xộc xệch mày định đi đâu.”

 -“Hihi, tao quên mày ạ, mày cột hộ tao cái tóc để tao sửa lại quần áo.”

 -“Hết cách cho mày, nếu không có tao chắc mày định để bộ dạng đó đi ra ngoài luôn chắc.”

  Lan lại gần tủ, kéo từ trong hộc tủ lấy ra một chiếc lược, rồi nhẹ nhàng chải tóc cho tôi. Từ nhỏ dến giờ các “style” tóc tai của tôi đều do Lan làm cả, nhờ nó tôi giữ lại được một chút nữ tính chứ không thì…….

 -“ Lan này, mai mốt lớn tao thuê mày làm nhà tạo mẫu tóc cho tao nhé, mỗi bửa tao trả công bằng một ly trà sữa chịu không.”

 -“ Mày đừng có mơ, lớn lên tao sẽ thành nhà văn viết truyện ngôn tình nhé, rồi người ta sẽ đến xin chữ kí tao nườm nượp còn thời gian đâu đi tạo mẫu tóc cho mày.”

 -“Ảo tưởng vừa thôi…..”

  Tóc tai xong xuôi, quần áo gọn gàng hai chúng tôi cầm tay nhau bước ra khỏi nhà, đi đến chỗ ăn sáng, rồi cùng nhau chạy tới trường. Bởi vì trường cũng gần nhà nên chúng tôi thường đi bộ, trên đường đi chúng tôi không ngừng huyên thuyên với nhau về mọi chuyện trên đời.

 -“Hiền, vô năm tao ngồi với mày nhé!”

 -“Thôi mày tránh xa tao ra đi, mày lại định ngồi bên tao để ‘tru tréo’ những câu chuyện ngôn tình của mày chứ gì, đừng có mơ, để tao bình yên đi.”

 -“Hihi, sao mày biết hay vậy, nhưng mà kệ mày tao vẫn thích nói đấy tao sẽ cho mày hiểu thế nào là giá trị của truyện ngôn tình.”

 Nói rồi cười suốt cả con đường chẳng mấy chốc, chúng tôi đã tới trường. Trước mắt tôi hiện ra vẫn ngôi trường cũ kĩ đó, vẫn hàng cây rợp bóng che phủ khắp sân trường nhưng sao hôm nay cảm giác trong lòng tôi lại khác quá, vừa háo hức vừa lo lắng vừa buồn.

 -“Ê mày cuối cấp rồi đó, sắp phải xa nhau rồi.” Tôi nhìn Lan rồi nói bằng giọng có thấm chút buồn và hình như có gì đó hơi cay cay nơi sống mũi.

 -“Bậy, lên lớp 10 mình lại học chung tiếp mà.”Lan cười nhẹ nhàng rồi đáp

 -“ Lỡ mày đậu chuyên rồi sao. Tao đi học có mình biết tìm ai tâm sự, những lúc cãi nhau với tụi con trai ai sẽ đứng về phía tao.”

 -“Mày cứ lo xa, nếu mà tao đậu chuyên thật thì những lúc như vậy mày cứ gọi tao, tao sẽ tao sẽ chạy đến bên mày thôi lo gì.”

  Nói là nói vậy thôi nhưng tôi biết lòng Lan cũng đang rất lo lắng. Hai dứa nhìn nhau cười với nhau nụ cười miễn cưỡng chứa đựng biết bao nhiêu lo lắng, tôi biết bây giờ trong lòng Lan cũng giống như tôi đang hỗn độn lắm nhưng chẳng ai dám nói ra, điều chúng tôi làm được bây giờ chỉ có thể là nắm thật chặt tay nhau để bước vào năm học mới.

  Năm nay là năm cuối cấp rồi sao, sao năm nay tôi chẳng muốn bước vào trường nữa, tôi sợ một khi bước vào trường thời gian sẽ thoáng chốc trôi đi rồi sẽ đến lúc tôi phải rời xa Lan. Mặc dù biết hai chúng tôi rồi sẽ lớn, rồi sẽ đi những con đường khác nhau hướng đi khác nhau nhưng bây giờ tôi vẫn chưa đủ dũng cảm để chấp nhận điều đó.

  Đứng sững sờ một lúc, chợt Lan kéo tay tôi bước vào trường.

  -“Đi thôi, tới trường rồi sao phải đứng ngoài cổng, mình có còn là học sinh lớp 6 mới bước vào trường nữa đâu mà còn bỡ ngỡ.”

 Tôi cầm tay Lan bước vào trường, khung cảnh nhộn nhịp của buổi khai trường dần hiện ra trước mắt, nhìn những em lớp 6 non nớt, bỡ ngỡ bước vào trường dường như tôi thấy được hình ảnh mình của ba năm về trước. Thời gian đúng là chẳng chờ đợi một ai và thời gian 4 năm cũng không thể đủ để tôi trải nghiệm hết những điều thú vị của những năm cấp 2.

 Tôi đưa mắt tìm lớp tôi rồi nhanh chóng kéo tay Lan vào phòng học. Trước mắt tôi vẫn vậy, vẫn là 33 gương mặt quen thuộc đang ngồi quanh nhau kể về những câu chuyện thú vị trong 2 tháng nghĩ hè, chẳng ngần ngại gì tôi và Lan nhanh chóng nhập bọn ngồi kể những câu chuyện “trên trời dưới đất” mà chẳng quan tâm đến bất kì thứ gì xung quanh, chợt có đứa vỗ nhẹ vai tôi:

 -“ Chúng mày đã thấy bạn mới chuyển đến lớp mình chưa.”

 -“Đâu, đâu……” cả bọn nhốn nháo tìm bóng dáng của người bạn mới

 -“Trai hay gái, đẹp hay xấu, ốm hay mập, cao hay lùn…. Và hơn hết là có xinh hơn Lan không.” Lan hỏi dồn dập chẳng đợi ai trả lời.

 -“Mày bình tĩnh đi Lan, mày làm vậy bạn mới sợ chạy mất luôn đấy.” tôi nói với Lan

Có đứa chỉ tay về phiá bàn đầu tiên, một cô bé có vẻ trắng trẻo dễ thương, gương mặt bầu bĩnh với mái tóc ngắn xoả ngang vai đang cắm cúi đọc sách.

 -“Woa, bạn mới dễ thương quá….” Lan thốt lên.

  Chưa kịp nghe tôi nhận xét về cô bạn mới, Lan đã nhanh nhảu chạy tới ngồi cạnh rồi bắt chuyện với cô bạn mới mặc cho tôi đứng sửng sờ ở đó.

 -“Mày có cần phải háo hức vậy không Lan.” Tôi nghĩ thầm.

  Nhìn Lan nói chuyện thân mật với cô bạn mới thú thật tôi có chút không thích, đó là ganh tị ư, chắc là không đâu, sao tôi lại phải ganh tị với một đứa bạn mới chứ. Trong đầu tôi lúc đó tràn ngập những suy nghĩ hỗn độn.

  Thực chất tôi biết Lan là một đứa cực kì hoà đồng, tôi biết rất rõ chứ, nhưng sao khi thấy nó thân thiết với người khác tôi lại cảm thấy có chút chạnh lòng.

   Tôi cố gắng quay lại nói chuyện với lũ bạn lơ đi sự hiện diện của những tiếng cười nói giữa Lan và cô bạn mới nhưng không thể được. Thế là cả buổi học tôi mang tâm trạng buồn bực chẳng thèm nói chuyện hay cười nói với bất kì ai.

   Rồi cuối cùng sau buổi học cô xếp cho Lan ngồi cạnh bên cô bạn mới tên Thục Anh…Thục Ảnh gì gì đấy, nói chung là cô bạn mà tôi chẳng hề ưa gì.

   Trên đường đi học về tôi cũng chẳng vui lên nổi khi Lan luôn miệng nhắc về cô bạn mới, nào là nhà cô ấy rất giàu, cô ấy là thiên kim tiểu thư, Thục Anh cũng thích ngôn tình, Thục anh cũng định thi chuyên văn…. Vô số chuyện mà tôi chẳng hề muốn quan tâm. Lan hào hứng đến nỗi dường như quên mất sự hiện diện của tôi ngay bên cạnh.

-“ Thục Anh tốt đến vậy ư, tốt đến nỗi mày quên đến cảm nhận của tao luôn à, mày không biết là tao rất buồn sao, vậy mà mày chẳng hề hỏi thăm.” Tôi nghĩ mà lòng như thắt nghẹn.

  Cứ thế tôi cứ im lặng suốt chặng đường về nhà mặc cho Lan cứ luôn miệng luyên thuyên về cô bạn mới. Và có lẽ câu duy nhất Lan thật sự nghĩ đến tôi đó là:

 -“Tạm biệt!”

   Không hiểu tại sao từ khi về đến nhà lòng tôi lại nặng trĩu, những suy nghĩ rằng Lan có bạn mới tốt hơn sẽ chẳng còn quan tâm đến tôi nữa, tôi dần dần sẽ trở thành người vô dụng và rồi sẽ cũng bị bỏ rơi thôi cứ lãng vãng trong đầu tôi.Chắc có lẽ những điều đó là do tôi suy nghĩ quá nhiều, Thục Anh cũng chỉ mới gặp Lan thôi mà làm sao thay thế được tình bạn thanh mai trúc mã của chúng tôi cơ chứ. Biết là như vậy nhưng tôi không thể nào ngừng suy nghĩ được. Và không biết từ khi nào tôi trở nên có ác cảm với Thục Anh, trong đu tôi đã mặc định sẵn Thục Anh là một tiểu thư mang tính chạnh choẹ, điệu đà và là một cô nàng mắc bệnh công chúa. Những điều đó chắc có lẽ là do sự ganh tị trong tôi quá lớn, ganh tị vì Thục Anh tốt hơn tôi và cũng lo sợ một ngày Thục Anh sẽ dành mất luôn cô bạn thân của tôi. Thật sự tôi cũng chẳng hiểu mình đang nghĩ gì nữa, vì một cuộc nói chuyện thân mật của Lan và Thục anh mà tôi trở nên như vậy ư có phải là do tôi quá nhạy cảm. Cũng dễ hiểu thôi vì nếu một điều gì đó quá quan trọng đối với ta thì ta sẽ càng muốn níu chặt và giữu điều đó cho riêng mình.

  Buổi chiều hôm đó như lời đã hứa tôi đợi Lan ở quán trà sữa quen thuộc mà hai chúng tôi thường uống. Thông thường Lan luôn là người đến sớm hơn tôi sao hôm nay lại vậy. một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua, tôi ngồi một mình lặng người ở đó chờ Lan cả buổi chiều nhưng không hề thấy bóng dáng.

  -“Chẳng lẽ Lan quên là có hẹn với mình sao? Không đúng, Lan trước giờ chưa lỡ hẹn với mình cả, có việc bận như thế nào Lan cũng cố gắng thu xếp để đến với mình nhưng sao hôm nay Lan lại không đến, mà không có một cú điện thoại hay tin nhắn nào nữa, không lẽ Lan có chuyện gì sao?”

  Càng nghĩ tôi lại càng thấy lo lắng cho Lan, tôi vội vã lấy điện thoại gọi cho Lan nhưng Lan không bắt máy.

  -“Không lẽ Lan có chuyện thật sao?”

  Đầu óc tôi tràn ngập những suy nghĩ lo lắng, tôi vội vã gửi tiền nước và chạy ngay về nhà. Chưa kịp ghé vào nhà tôi , tôi đã chạy sang nhà Lan :

  -“Lan ơi Lan, mày có nhà không Lan.” Tôi tìm Lan khắp nhà

  -“Con Lan nó đi với bạn Thục Anh gì đó đi mua đồ dùng học tập rồi con ơi, nó không nói con hả?” giọng mẹ Lan vang lên

 -“Dạ, ….. không?”

 -“ Vậy chắc nó quên đó nó đi từ trưa đến giờ chưa về, con có chuyện gì nói cô, nó về rồi cô nhắn cho.”

 -“Dạ thôi, con qua định rủ Lan đi chơi mà Lan không có nhà, thôi thưa cô con về.”

 -“Ừ vậy thôi con về nha.”

  Lan đi chơi với bạn mới mà quên mất cuộc hẹn với tôi ư, lần đầu tiên tim tôi lại cảm thấy đau đớn như vậy. Vì một đứa bạn mới mà Lan quên mất tôi ư, đã vậy còn không có lấy một tin nhắn hay bất cứ một cuộc điện thoại nào báo cho tôi biết nữa chứ. Hay là bạn mới quá thú vị đến mức Lan quên mất đứa bạn tẻ nhạt như tôi.

  Bất giác những giọt nước mắt lăn dài trên má, lần đầu tiên tôi khóc vì bạn bè, lần đầu tiên tôi lại cảm thấy tim mình đau như vậy

  -“ Lan à cậu quên mất mình rồi ư, có lẽ cậu không cần một đứa bạn như mình nữa đúng chứ, bạn mới tốt lắm đúng chứ?”

  Không hiểu sao tôi lại có cảm giác như mình đã bị phản bội và đã đánh mất một thứ gì đó, là tình bạn ư tôi đã mất một tình bạn rồi ư. Không đâu! Chắc có lẽ mọi thứ chỉ do tôi suy diễn thôi đúng chứ? Đúng vậy mọi thứ chỉ là do tôi quá suy diễn mà thôi, Lan là bạn thân của tôi mà bạn thân thì sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi đâu đúng chứ.

  Nghĩ là nghĩ như vậy nhưng lòng tôi lại như cảm thấy hổn độn vô cùng. Tôi cố gắng gạt bỏ suy nghĩ tiêu cực sang một bên nhưng không tài nào làm được. Ngày hôm đó kết thúc buồn như vậy, không hề có một lời giải thích hay một tin nhắn hỏi thăm từ Lan có lẽ chơi với bạn mới nên Lan không cần một đứa bạn vô dụng như tôi nữa.

  Kể từ ngày hôm đó tôi tự gán cho mình cái mác là kẻ thừa thải vô dụng và chẳng ai cần tới. Hằng ngày tôi lủi thủi đi học một mình trên con đường mà trước đây từng là chốn vui đùa tâm sự giữa tôi và Lan.

 Còn Lan, Lan đã cố gắng giải thích cho tôi nghe lý do tại sao nó quên mất cuộc hẹn của chúng tôi. Đó là do điện thoại để trong cặp nên không nghe tôi gọi. Nhưng tôi thì không thể nào loại bỏ trong mình cái suy nghĩ Lan coi Thục Anh quan trọng hơn tôi. Thế là kể từ ngày hôm đó mối quan hệ giữa tôi và Lan dần trở nên có khoảng cách, chúng tôi không còn dành nhiều thời gian cho nhau nữa, không còn đi chung nhiều như trước nữa.Có lẽ là do tôi luôn né tránh Lan, đúng hơn là né tránh thực tại cái thực tại luôn cho tôi biết rằng Thục Anh dần dần thay thế vị trí của tôi bên cạnh Lan.

  Và cũng chính những suy nghĩ tiêu cực đã biến tôi từ một cô bé hoạt náo vui vẻ thành một người trầm tính, ít nói.Hằng ngày tôi chỉ thui thủi một mình ở góc bàn chẳng nói chẳng rằng với bất kì ai, nếu có thì đó cũng chỉ là miễn cưỡng. Đâu mất rồi mà cô bé hay cười hay nói….

  Những cánh bằng lăng bay bay trong gió vươn nhẹ lên vai tôi chút gì đó đượm buồn của những ngày cuối thu.Giờ ra chơi hôm ấy tôi lặng lẽ xuống sân trường bước lại chỗ chiếc ghế mà Lan và tôi hay ngồi trò chuyện nhưng….. hôm nay tại chiếc ghế này chỉ còn mình tôi, vắng lặng hẳn, Lan à sao cậu không hỏi lý do tại sao mình né tránh cậu tại sao cậu lại im lặng để tình bạn giữa chúng ta trở nên xa cách thế này. Càng nghĩ lòng tôi càng như thắt lại, khoé mắt cay cay. Tôi muốn khóc lắm nhưng mà không thể, tôi có lý do gì để khóc cơ chứ, tình bạn của tôi tan vỡ ư, bạn thân của tôi bị người khác giành mất ư,…. Tôi làm gì có tư cách để khóc tất cả là do tôi quá vô dụng mà thôi.

  Chợt có bước chân khẽ khẽ tiến lại gần, tôi quay lại nhìn, thì ra là Thục Anh cái người mà tôi chẳng ưa gì.

  -“Hiền, cậu làm gì ở đây vậy, sao không đi chơi với tớ và Lan.”

  Vẫn giọng nói ngọt ngào đó, cái giọng điệu ngọt ngào đến xiêu lòng đó của Thục anh càng làm tôi căm ghét.

 -“Thì tôi ngồi đây ngắm cảnh tý rồi lên, sao bộ điều này cậu cũng muốn cướp hay sao, muốn thì tôi nhường cho chẳng cần phải giở trò giành giật.”

  Tôi nói với Thục anh bằng giọng điệu cay cú, không biết từ bao giờ lời nói phát ra từ miệng tôi lại cay nghiệt đến vậy. Do cái sự ganh tỵ, căm ghét mà tôi dành cho Lan ư?

 -“ Sao cậu lại nói như vậy mình có bao giờ giành thứ gì từ cậu đâu.”

 -“ Không ư, cậu đã cướp mất của tôi thứ quan trọng nhất rồi cậu không biết sao?”

 -“ Mình không hiểu cậu đang nói gì đó Hiền.”

 -“ Cậu đừng có giở cái giọng điệu ngây thơ đó trước mặt tôi, không có tác dụng đâu, tôi nói cho cậu biết tôi không phải Lan mà dễ bị cậu dụ dỗ.”

 Nói rồi tôi một mạch chạy về lớp bỏ mặt phía sau sự ngơ ngác của cô bạn mới. Có lẽ ác cảm của tôi đối với Thục Anh là quá vô lí nhưng tôi không tài nào cư xử với cô ấy như bình thường được.

   Chiều hôm đó vẫn trên con đường đi học về tôi lại lặng lẽ đi về một mình mà không có Lan bên cạnh, Lan chắc giờ này đang đi bên cô bạn thân mới rồi đâu còn nhớ đến tôi. Chợt tôi nghe tiếng  nói quen thuộc vọng lại từ phía sau.

  -“Hiền đợi…. đợi … đợi tao.”

  Thì ra là Lan, đang nói với hơi thở hỗn hểnh phía sau.Không hiểu sao vừa nhìn thấy Lan là trong lòng tôi lại thấy vui như vậy, bất giác tôi nở nụ cười mà có lẽ mấy tuần nay chưa h xuất hiện trước mặt tôi.

  -“Làm gì mà mày thở hỗn hễn vậy Lan.”

  -“ Mày nên hỏi mày mới đúng. Làm gì mà đi nhanh thế làm tao chạy theo mệt muốn xỉu.”

 -“ Chẳng phải mày đã có bạn thân mới rồi sao chạy theo tao làm gì nữa, sao không đi cùng Thục Anh yêu quý của mày đi, đi theo một đứa vô dụng như tao làm gì.”

-“Mày nói gì kì vậy Hiền, Thục Anh với tao là bạn cùng bàn nên hay đi chung nhưng mày vẫn mãi là bạn thân của tao mà, tại sao mày lại nói mày vô dụng cơ chứ, mấy hôm vừa rồi mày toàn tránh mặt tao thôi.”

-“ Mày có Thục anh rồi còn nhớ gì đến tao nữa…”

-“ Tao thấy tất cả chỉ do mày ghen tỵ với Thục anh thôi Hiền à, Thục Anh lúc nào cũng quan tâm mày, hỏi những sở thích, tính cách của mày. Cậu ấy rất muốn làm bạn vơi mày đó mày biết không sao mày lại cư xử như vậy.”

-“Quan tâm ư, tao không cần sự quan tâm của đứa công chúa đó mày hiểu không.”

-“ Mày quá đáng rồi đấy, Thục Anh đâu có làm gì có lỗi với mày mà mày đói xử với cô ấy như vậy.”

-“Không làm gì có lỗi với tao ư, chẳng phải cậu ta đã cướp mất mày từ tao ư, cướp mất tình bạn 15 năm qua của chúng ta.”

-“ Không mày sai rồi Hiền ạ, lần này thì mày đã thật sự sai rồi, chính mày, mày mới là người đẩy tao ra xa mày đó, chính mày không cho Thục Anh cơ hội để giải thích.”

 Nói rồi Lan bỏ đi, bỏ mặc tôi ở lại với nỗi buồn đau đớn trong lòng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi giận nhau, vì….. Thục Anh ư hay vì sự ích kỉ của chính tôi.

 Sau trận cãi nhau đó khoảng cách giữa tôi với Lan đã lớn lại càng lớn hơn. Dù rất muốn làm hoà với Lan nhưng lòng tự tôn của tôi lại không cho phép. Tôi không sai và không có gì phải xin lỗi. Tôi vốn đã bị bạn bè bỏ mặc nhiều rồi nên thêm lần này nữa cũng đâu có sao.

  Tôi cố gắng trn an bản thân nhưng không thể, càng nghĩ tôi lại càng cảm thấy đau nhói. Thật sự, ngay bây giờ tôi muốn chạy tới chỗ Lan, ôm cậu ấy thật chặt và kèm theo lời nói “TỚ XIN LỖI” nhưng tôi không thể nào làm được.

  Giữa lúc tuyệt vọng ấy, thật sự tôi rất cần một bàn tay giúp đỡ từ ai đó nhưng ai có thể kéo tôi vựt dậy ngay lúc này chứ, bạn thân của tôi cũng bỏ tôi thì còn ai quan tâm tôi nữa. Tôi khóc…. khóc rất nhiều nhưng chẳng ai biết cả, tôi không muốn cho ai biết về việc đó.

  Ngày chủ nhật hôm đó tôi đang buồn rầu ngồi trong phòng với những cuốn truyện tranh để giải toả nỗi buồn, chợt có tiếng mẹ vang lên từ dưới nhà.

  -“ Hiền ơi, có bạn Thục Anh tìm con này.”

 Cô ta tìm mình làm gì chứ để cười nhạo mình ư hay là để nói với mình rằng, cô ấy đã thắng mình, đã thật sự cướp Lan khỏi mình.

 -“ Cậu tìm tôi có việc gì?” Tôi gằng giọng hỏi

 -“ Cậu có thể đưa mình lên phòng rồi nói chuyện được không?”

 -“ Tại sao phải lên phòng tôi cơ chứ cậu muốn gì?”

 -“ Cậu nghe mình đi mình có chuyện muốn nói.”

 -“Ừ thì……. thôi được rồi cậu đi theo tôi.”

 Tôi đưa Lan lên phòng mình với tâm trạng chẳng mấy hài lòng gì.

 -“ Rồi cậu nói gì thì nói đi, tôi không có nhiều thời gian dành cho cậu đâu.”

 -“ Cậu im lặng nghe mình nói nhé. Mình biết cậu với Lan đang giận nhau và lý do là vì mình đúng chứ? Và mình cũng biết là cậu không ưa gì mình, nhưng mà cậu nên biết là mình không có bất cứ sự ganh ghét hay muốn cướp bất cứ thứ gì từ cậu cả, mình chỉ muốn làm quen với tất cả mọi người và Lan chỉ đang giúp mình làm quen với bạn mới thôi. Và nếu cậu giận Lan vì cảm thấy Lan thân với tôi mà bỏ rơi cậu thì cậu sai rồi, lúc nào đi bên tôi Lan cũng kể về cậu, lúc nào cũng quan tâm tới cậu cả khi hai người giận nhau Lan cũng luôn dõi theo cậu, cậu biết không. Có được người bạn như vậy là rất đáng trân trọng tại sao cậu lại không nắm lấy, tại sao lại để mình xen vào mối quan hệ  giữa các cậu khi cậu hoàn toàn có khả năng kiểm soát nó chứ. Cậu hãy nghe lời mình một lần thôi hay đi xin lỗi và làm hoà với Lan đi.”

  Nghe những lời nói của Thục Anh tôi nhận ra rằng mình đã sai thật sự rồi, thật sự tôi đã làm quá vấn đề và nếu như lúc đó tôi chịu ngồi lại với Lan kể hết mọi tâm sự thì mọi chuyện sẽ đâu như bây giờ. Nhưng mà nói gì thì nói tôi cũng không thể xin lỗi Lan được lỗi hoàn toàn đâu phải do tôi.

  -“ Nhưng mà….. đâu phải lỗi hoàn toàn do tôi, tôi không thể xin lỗi Lan được.”

 -“ Cậu vì tôi một lần thôi được không, vì tôi một lần mà bỏ đi sự cứng đầu của cậu để làm hoà với Lan. Cậu hãy coi như là đây là lời thỉnh cầu cuối cùng trước khi tôi rời đi được chứ.”

 -“ Rời đi ư đi đâu….. tại sao lại đi, vì tôi ư.”

 -“ Không… không phải vì cậu, vì gia đình tôi phải chuyển vào Hà Nội sống lại, mới đầu định cho tôi học luôn ở đây nhưng do điều kiện công việc bố tôi không thể chạy đi chạy về lo cho tôi như trước được nữa nên tôi phải chuyển đi.”

 Không hiểu sao lúc này tôi lại cảm thấy có lỗi vô cùng, tại sao chứ người tôi ghét đi tôi đương nhiên phải vui chứ nhưng tại sao tôi lại cảm thấy buồn đến vậy. Lúc này tôi dường như cái ác cảm của tôi dành cho Thục anh đã tan biến đi, thay vào đó là cảm giác biết ơn.

  -“ Cậu đi đi, cậu chạy đến mà xin lỗi Lan đi, làm ơn đi mà.”

 -“ Tôi…..tôi…”

 -“ Đi đi cậu còn chờ gì nữa,….”

 -“ Cảm ơn cậu Thục Anh và xin lỗi cậu vì đã nói những lời cay nghiệt với cậu như vậy.”

-“ Không sao đâu cậu đi đi… nhanh lên.”

 Tôi chạy một mạch sang nhà Lan, lục lọi hết mọi ngóc ngách trong ngôi nhà để tìm Lan nhưng chẳng thấy bóng dáng Lan đâu cả. Lan cậu ấy đi đâu rồi…. chẳng lẽ…

 Tôi chạy ra phía sau góc vườn tìm đến ngôi nhà gỗ mà chúng tôi thường ngồi trò chuyện.

 -“ Lan thì ra mày ở đây mình tìm cậu mãi.”

 -“ Ủa Hiền sao mày lại ra đây……..”

 -“ Tao xin lỗi, xin lỗi mày nhiều lắm xin lỗi vì đã hiểu lầm mày, thật ra tao không muốn như vậy đâu nhưng khi thấy mày thân thiết với người khác tao sợ mày sẽ bỏ rơi tao, tao sợ nên mới tìm cách né tránh cái sự thật đó.”

-“ Mày hâm à, tao với mày đã thân nhau từ nhỏ đến giờ tính tao thế nào mày cũng hiểu mà, tao sẽ không bỏ mặc bất kì ai đâu. Tao cũng xin lỗi mày vì thời gian qua đã không quan tâm tới mày nhiều, xin lỗi mày.”

-“ Giờ mình làm hoà nhé, hứa là không giận nhau nữa nhé.”

-“ Tao hứa mà.”

 Buổi chiều hôm đó chúng tôi cứ lặng lẽ ngồi bên nhau kể cho nhau nghe những tâm sự đã giấu cho riêng mình bấy lâu nay. Lặng lẽ ngồi nhìn mặt trời khuất lặng sau luỹ tre làng.

 Ngày mới lại bắt đầu, tôi và Lan lại cùng nhau đi trên con đường đi học quen thuộc nhưng điều khác lạ là trên con đường đi học có thêm tiếng cười nói của Thục Anh. Kể từ ngày hôm đó chúng tôi trở nên thân nhau hơn, đi cùng nhau nhiều hơn. Tôi cố gắng giới thiệu cho Thục Anh hết những cảnh đẹp trong thành phố trước khi cô ấy trở về lại Hà Nội coi như là bù đắp lỗi lầm mà tôi đã gây ra đối với cô ấy.

 Sự thân thiết đến bất thường của tôi và Thục Anh làm bạn bè trong lớp khá bất ngờ ngay cả Lan cũng vậy, họ tò mò không biết tại sao chúng tôi thân nhau được. Đơn giản thôi vì chúng tôi đã hiểu nhau rồi.

 Cuối tuần đó tôi, Lan và bạn bè cùng lớp đưa Thục Anh ra sân bay để trở về Hà Nội, ngày hôm đó là một ngày mưa buồn, lòng tôi hôm đó cũng não nề như những cơn mưa vậy. Tôi cố níu kéo những phút giây ít ỏi còn lại để trò chuyện với Thục Anh. Nhưng bấy nhiêu thôi cũng không đủ để tôi nói hết lòng mình, tôi thật sự rất muốn giữ Thục Anh ở lại nhưng không thể.

  Thục Anh đi rồi, bóng dáng cô ấy khuất sao cánh cửa, tôi chỉ biết đứng đó nhìn mãi theo. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đã cho tôi biết thế nào là cảm giác trân trọng một thứ gì đó, cảm ơn cậu đã làm cho thanh xuân của tôi thêm đặc sắc, Thục Anh à tớ sẽ nhớ cậu.

 Sau ngày hôm đó, mọi thứ lại trở về thực trạng quen thuộc trước đó vẫn có một đứa bạn bị tôi phong cho cái danh hiệu đồng hồ báo thức kim luôn nhà tạo mẫu tóc mỗi sáng đi học. Và con đường đi học hôm ấy vẫn tràn ngập nụ cười của tôi và nó.

  Cảm ơn các cậu đã bước vào thanh xuân ấy để rồi cùng tôi tô điểm những màu sắc rực rỡ lên khoảng thời gian đẹp đẽ, chính các cậu đã làm cho thanh xuân của tôi thêm tươi đẹp. Các cậu à, dù mai này đi nhiều ngã rẽ khác nhau, những lối đi riêng biệt nhưng hãy nhớ rằng thanh xuân của chúng ta đã có nụ cười, có nước mắt và đã từng có hình bóng của nhau.

---HẾT----

  

 

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

 

 

 

 

BÀI DỰ THI SỐ 10

  • PDF.InEmail

MÙA HOA LAU TRẮNG

 

Vượt qua những dãy núi trập trùng của dải đồi, về bên thác nước ồ ồ ngàn lau trắng, lòng bồi hồi nhớ lại người Thầy năm xưa.

Thầy ơi! Vẫn một mùa lau trắng, vẫn một màu lịch sử năm xưa  ...

 

Bài học đầu tiên em học ở Thầy là bài giảng về lịch sử về Đinh Tiên Hoàng - vị vua tài giỏi đã dẹp loạn 12 sứ quân, đặt nền móng xây dựng độc lập chủ quyền cho đất nước.

Thầy đã kể rất sinh động việc thời nhỏ, Đinh Bộ Lĩnh cùng các bạn chăn trâu lấy bông lau làm cờ bày trận đánh nhau với trẻ con thôn khác, đánh đâu thắng đó, tất cả đều hàng phục tôn làm "chủ tướng", chéo tay làm kiệu khiêng và cầm hoa lau đi hai bên để rước như vua.

Hình ảnh những cành lau trắng đã được Thầy minh họa rất xúc động và trở thành dấu ấn không bao giờ phai nhạt trong em và nhiều lứa học trò chúng em ngày ấy. Thầy đã giảng cho chúng em biết bao bài học về lịch sử, về tình yêu đất nước và tinh thần kiên cường bất khuất của dân tộc... nhưng có một điều, Thầy chưa bao giờ kể về mình, về cuộc đời quân ngũ của Thầy. Thầy là thương binh, Thầy trở về từ chiến trường và đã để lại nơi ấy một cánh tay. Em nhớ những dòng chữ bằng phấn trắng Thầy viết lên bảng bằng tay trái xiên xiên, chợt thấy cay cay sống mũi...

 

Hồi đó, món quà mà em và các bạn trong nhóm học sinh giỏi Văn đã tặng Thầy nhân ngày 20-11 là một bó hoa lau trắng. Thầy đã xúc động đến lặng người. Thầy cẩn thận cắm "bó hoa đặc biệt" ấy của chúng em vào một bình hoa được làm bằng gốc tre ngà ở phòng làm việc của Thầy. Rồi Thầy quay lại nói với chúng em giọng xúc động: hoa lau trắng nhắc Thầy nhớ mẹ, nhớ những người đồng đội cũ. Thầy kể, chữ đầu tiên hồi đó Thầy học là chữ 0.

Để thầy dễ nhớ, mẹ Thầy nói nếu khi con nhìn thấy nắng xuyên qua mái nhà của mình, thấy những chấm tròn, đó là chữ 0. Nhà Thầy hồi đó lợp bằng tranh mây. Những gánh tranh mây mà cha Thầy đã lặn lội mang về từ trong rừng sâu, kiên nhẫn gánh đến mấy tháng trời mới đủ làm mái nhà. Người thầy đầu tiên trong cuộc đời Thầy chính là mẹ Thầy. Những con số đầu tiên Thầy biết cũng từ mẹ. Học đếm từ số 1 đến số 10, rồi cả phép cộng, trừ, nhân, chia cũng bằng những củ khoai, những phần quà của mẹ mỗi buổi chợ chiều cho chị và mấy đứa em.

Bài học làm người mẹ cũng dạy Thầy bằng những câu ca dao "Lá lành đùm lá rách", "Ăn xem nồi ngồi xem hướng", "Học ăn học nói học gói học mở",... Chỉ đơn giản là những lời dạy thường ngày, không có cuốn giáo án nào ngoài cuốn giáo án trái tim, tấm lòng yêu thương con hết mực... Câu chuyện kể của Thầy cũng là một bài học Thầy muốn dạy lại cho em, về tình yêu và lòng nhân ái. Có lẽ em nhớ và kính trọng Thầy hơn bởi những điều thật giản dị như thế.

 

Trong giấc mơ ngập trắng hoa lau, em thấy tuổi thơ mình trở về bình yên, trong trẻo. Em nhớ Thầy nói là mỗi loài hoa đều có một hồn cốt riêng, đều có những giá trị mà chưa có ai viết hết, nói hết.

Giờ đây đứng trước triền sông bạt ngàn hoa lau trắng - loài hoa giản dị đã trở thành ký ức thiêng liêng trong em khi nhớ về Thầy, về bài học đầu tiên của Thầy. Trong trái tim em, hình ảnh của Thầy giống như một ngọn núi với những tán cây đủ chở che cho em suốt mùa nắng gắt, cũng là nơi bình yên em muốn trở về mỗi khi lòng mệt nhoài nơi đất khách.

Mùa đông đã về hun hút gió. Ngoài triền sông hoa lau trắng lại bời bời trong gió. "Cây lau có một sức sống bền bỉ và diệu kỳ, dù gió mưa có quất bao nhiêu thì hoa vẫn nở đúng mùa và vẫn trắng đến chênh chao. Con người cần phải kiên trì hơn loài hoa lau ấy..."

- Thầy đã dạy em như thế. Đến bây giờ em vẫn luôn mang theo bên mình hình ảnh của một màu hoa - trắng tinh khiết như những tình cảm mến thương của những cô cậu học trò dành tặng thầy cô giáo...

...

Màu hoa trắng. Màu hoa tinh khôi như ước nguyện của tuổi học trò. Không vấy bẩn lớp bụi mờ của thời gian, không xóa nhòa bởi dòng đời phủ mờ theo kí ức. Có bao giờ ai tự hỏi có khoảng đời nào bình lặng sáng trong hơn? Hãy để cho những giấc mơ mãi là một bông lau trắng; Hãy để cho đời mãi mãi đẹp xinh.

                              

                                *****************************                         

lau

BÀI DỰ THI SỐ 9

  • PDF.InEmail

MỘT LẦN LẦM LỠ KHÓ QUÊN

 “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”

Tuổi học trò có những phút giây rất hồn nhiên và tinh nghịch, nhưng thật ngây thơ và vô cùng đáng yêu. Nhắc đến tuổi học trò ai ai cũng sẽ có những kĩ niệm vui, buồn khác nhau.Và riêng  đối với tôi, có một kỉ niệm mà tôi khó có thể nào quên, mặc dù tôi đã cố gắng, cố gắng quên rất nhiều.

Câu chuyện ấy bắt đầu khi tôi còn là một cô học sinh lớp 9.

 Là một học sinh luôn luôn được sự tin tưởng và yêu quý của thầy cô, bạn bè và đặc biệt là cô giáo chủ nhiệm, tôi luôn phấn đấu để đạt được danh hiệu học sinh xuất sắc và là người tiên phong trong các hoạt phong trào của trường. Trái ngược lại hoàn toàn so với tôi là đứa bạn trai vô cùng tinh nghịch và cứ hay chọc ghẹo tôi, nó tên là Dũng và ngồi dưới tôi.

Ngày hôm ấy là kiểm tra một tiết môn Văn và đó cũng chính là tiết của cô giáo chủ nhiệm.Cả lớp ai nấy cũng chăm chú làm bài, trong đó có tôi.Tôi đang tập trung để làm bài thì bỗng thấy đầu hơi bị đau, tôi quay đầu lại phía sau thì ra là Dũng, nó đã kéo tóc của tôi. Thực sự lúc đó tôi rất bực mình nhưng tôi chỉ quay đầu lại phía sau và nói nhẹ với nó rằng:

   -“Lần sau đừng lung như vậy nữa nhé”. Nói xong tôi quay mặt lên làm bài tiếp, thế nhưng trò nghịch ngợm của nó vẫn chưa dừng ở đấy. Nó tiếp tục dùng một mẩu kẹo xu bôi vào mái tóc của tôi khiến cho tóc dính cứng lại và không thể nào gỡ ra được. Vì không thể kiềm nổi lòng tức giận nên tôi liền đứng dậy quay xuống và đấm thật mạnh, thẳng vào mặt nó và hét lên:

  -“Sau mi cứ dai thế, ta đã bảo là không được lung nữa cơ mà”.

Sau khi đánh mạnh vào mặt Dũng cơn giận của tôi dường như đã lắng xuống nhưng tôi đã vừa đánh bạn thật sao? “không thể tin nỗi! tôi đã tự tayđánh Dũng ư?.Tôi đã không coi trọng sự có mặt của cô giáo trong lớp ư? Tôi đã tự ý đánh bạn mà không hỏi ý kiến cô giáo sao? ”.Và bây giờ đây cả lớp và cô giáo ai nấy cũng nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.Tôi không biết lúc ấy mình nên làm gì cả.Tôi nên xin lỗi cô chăng hay là ngồi xuống tiếp tục làm bài?. Suy nghĩ một lúc lâu rồi tôi quyết định ngồi xuống và làm bài tiếp vì tôi biết rõ mình sẽ không đủ can đảm để nói “lời xin lỗi” cô trước mặt cả lớp và Dũng.                                                                                                                                                 

Cô giáo chẳng nói gì mà chỉ lặng yên. Cô chỉ xuống bên tôi và nói nhỏ vào tai tôi rằng:

  -“Cuối giờ em và Dũng hãy ở lại gặp cô”

Cuối giờ các bạn ai nấy cũng ra về hết. Trong gian phòng lúc này chỉ có ba người đó là tôi, cô và Dũng. Tôi cứ nghĩ cô sẽ rất giận và sẽ mắng tôi rằng: “Lẽ ra lúc đó em không nên đánh bạn, có nhiều cách để giải quyết nhưng tại sao em lại làm như vậy, tại sao em lại trở nên hung hẳn như thế hả Ha?” Nhưng cô đã không làm như vậy mà cô chỉ nói với với chúng tôi rằng:

   -“Các em về viết bảng kiểm điểm để ngày mai nộp cho cô và cô mong rằng sự việc này sẽ không bao giờ tái phạm thêm một lần nào nữa”

Khóe mắt cô hơi cay cay, mặc dù cô đang cố để che giấu cảm xúc của mình nhưng tôi biết chắc là cô đang rất buồn và thất vọng vì tôi. Cô chẳng trách móc gì tôi cả nhưng tôi đã có lỗi với cô.Và cô lại bên tôi nói khẽ qua tai tôi rằng: “Cô thật thất vọng về em”

Lạ thật! Sao chỉ một câu nói của cô thôi nhưng tôi lại đắng tận đáy lòng. Tôi muốn xin lỗi cô lắm nhưng tôi không đủ tự tin và can đảm để nhận lỗi sai của mình và xin lỗi trước mặt cô, tôi chỉ biết ngồi khóc, khóc thật nhiều. Bây giờ trong mắt cô một học sinh hiền lành và luôn được sự tin tưởng của cô đã không còn, thay vào đó là một đứa học sinh hung hãn và khó tin tưởng.

Khi về đến nhà tôi cứ suy nghĩ mãi và tự hứa với lòng dù cho có thế nào đi chăng nữa tôi cũng sẽ xin lỗi cô dù lời xin lỗi đó hơi muộn màng. Sáng hôm sau tôi đã cố gắng đi sớm hơn mọi khi để xin lỗi với cô và nộp bảng kiểm điểm. Nhưng tôi đã không có cơ hội để làm được điều đó bi lẽ lúc ấy cũng là lúc tôi nhận được tin “vì một số lí do khách quan nên cô được trường chuyển công tác đi nơi khác và lớp tôi sẽ có giáo viên mới thay cô chủ nhiệm lớp. Vậy là bây giờ tôi sẽ không bao giờ được có cơ hội nào để gặp lại cô nữa”. Nhận được tin đó, tôi như đứng hình và không thốt thành lời. Tại sao? Tại sao lại như vậy được?Tại sao cô lại không cho tôi một cơ hội để xin lỗi cô chứ?.Trời ơi! Thế là lời xin lỗi của tôi sẽ không bao giờ đến tai cô được rồi. Lúc trước tôi rất ghét những đứa bạn hay làm cô buồn nhưng giờ đây chính tôi, là chính tôi đã làm cho cô buồn rồi. Tôi tự hứa sẽ không bao giờ tái phạm thêm một lần nào nữa và mong rằng ở một nơi nào đó cô sẽ hiểu cho mà tha thứ cho   đứa học trò như tôi.

“Thầy cô ơi! Những người lái đò đời đưa chúng em đến bến bờ tương lai gần nhất”. Vậy mà giờ đây tôi lại phụ lòng những người lái đò. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn luôn luôn ân hận về lỗi lầm của mình, lẽ ra lúc ấy tôi nên xin lỗi cô, thì chắc chắn cô sẽ tha lỗi cho tôi nhưng tôi đã không làm được điều đó và từ bây giờ tôi sẽ quyết tâm không bao giờ phạm lại lỗi lầm một lần nào nữa. Kỉ niệm về cô tôi sẽ giữ mãi trong lòng và làm bài học kinh nghiệm cho chính tôi và các bạn.Tôi mong rằng các bạn sẽ không bao giờ phạm lỗi sai như tôi.

 “Cô à! Em biết cô luôn tỏ ra mạnh mẽ và nghiêm khắc trước mặt tụi em nhưng bên trong cô là một người yếu đuối và dễ xúc cảm. Cô luôn giúp em phấn đấu trong học tập và luôn là “kim chỉ nam” để em noi theo. Vậy mà giờ đây là em, là chính em đã làm cho cô phải buồn em xin lỗi cô! Xin lỗi cô nhiều. Mong rằng khi cô đọc được bài văn này của em cô sẽ hiểu và thông cảm cho em cô nhé”.

 “ Ai trong mỗi chúng ta cũng có lúc phải phạm lỗi lầm nhưng điều quan trọng là chúng ta phải biết nhận lỗi và sa chữa lỗi lầm đó. Đừng bao giờ nhút nhát, rụt rè trước lỗi lầm của mình để rồi có lúc không có cơ hội thực hiện nữa vì tất cả đã quá muộn màng, rồi phải ân hận suốt đời như tôi. Tốt nhất là đừng bao giờ làm cho những người xung quanh của ta, đặc biệt là thầy cô và cha mẹ phải buồn dù chỉ một lần”.

...

Vòng thời chỉ có một chiều nhưng kí ức cuộc đời thì cứ mãi trở về quá khứ xa xăm. Cánh chim én bay đi rồi bất thần chao lại, nghiêng ngã giữa dòng đời rồi vụt cánh bay lên. Kỉ niệm là cái khó quên, ai ai cũng mang theo mình làm hành trang cuộc sống, Để nhớ, để suy, để tiếp bước trên đường đời.

                                  ********************

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

     

 

 

 

 

cotro

BÀI DỰ THI SỐ 8

  • PDF.InEmail

GỬI THANH XUÂN VẮNG BÓNG ANH

Thanh xuân là những năm tháng có hạn mà một khi qua đi rồi, chúng ta không còn cách nào để tìm lại được nữa. Thế nhưng lãng phí hay không lãng phí thì điều cuối cùng mà chúng ta sợ nhất không phải là ở bên hay không ở bên, có được hay không có được, mà là một lúc nào đó khi chúng ta nghĩ lại sẽ cảm thấy hối hận vì đã không nắm bắt khi còn có thể.

            Có những buổi chiều buồn, tôi lang thang ra phố, cũng đã lâu rồi tôi không đi dưới cơn mưa như chiều nay.Những hạt mưa vẫn đan xen hòa lẫn trong từng cơn gió lạnh buốt da, âm thanh của gió của mưa, và tiếng xào xạc của những chiếc lá khô ven đường dường như hợp lại thành một bản hòa tấu lúc như tiếng khóc nhẹ nhàng, lúc như lời trách móc thở than, hờn tủi. Khi trong tôi nỗi buồn khe khẽ tìm về, tôi cứ lầm lũi dưới cơn mưa.

          Quá khứ là thứ gì đó đẹp đẽ mà xa vắng. Những người bạn thuở thiếu thời, những người thầy mình hằng yêu quý, có bao giờ ta muốn quên đi? Tất cả những điều đó, tôi sẽ không lưu giữ nó trong kí ức đâu!Tôi sẽ cất giữ trong trái tim mình. Để dù bao năm tháng có trôi qua đi nữa, dù tuổi già có làm tôi lú lẫn thì chúng vẫn ở đó, vẫn nguyên vẹn như thuở nào. Trong lành và ấm áp. 

 Và có những cuộc gặp gỡ tình cờ đều thật vô giá, đúng như thế gặp cậu là một bất ngờ cho tâm hồn tẻ nhạt này. Chúng ta cũng  gặp nhau vào một ngày mưa buồn kèm theo những cơn gió hơi se lạnh của năm cuối cấp  và cậu trở thành người bạn cùng lớp , hơn hết chúng ta trở thành  bạn cùng bàn. Lúc đó mình hoang mang vì năm cuối cấp với chủ nghĩa bản thân ai nấy lo mà giờ đây mình còn đèo bồng thêm cậu. Mình với cái suy nghĩ ích kỷ lạnh nhạt đấy mà cậu lại nở nụ cười tinh nghịch đầy triều mếm và nói:

“ - Giúp đỡ mình với  nhé!”. Ánh mắt, nụ cười lúc đó làm mình lúng túng và xấu hổ với cái suy nghĩ trước đó

-“ Ừm! “Kèm theo nụ cười nhẹ.

Từ đó chúng tôi trở thành bạn dù tính cách cả hai như hai thái cực nhưng chúng tôi điều có chung sở thích là âm nhạc  và cậu hẳn là đam mê nhiều hơn tôi vì cậu muốn trở thành ca sĩ, nhiều lúc tôi suy nghĩ giấc mơ của cậu có lẽ hơi viễn vong nhưng ngày hôm đó tôi biết mình đã sai, giấc mơ đấy sẽ thành hiện thực.

Cậu ấy là người hướng ngoại, năng động nên suốt giờ học cứ kiếm chuyện để nói với tôi  và có lẽ do đứng trên cương vị là một lớp trưởng mẫu mực nên  trong giờ học  tôi không bao giờ nói chuyện riêng và cậu ấy cụt hứng, im lặng với vẻ mặt lạnh như tiền. Tôi ngó qua nhiều lần xem sắc mặt cậu ấy thế nào nhưng nó vẫn ở trạng thái đấy,thấy không ổn và bản thân có chút quá đáng tôi viết tờ giấy lặng lẽ đút dưới cuốn tập cậu đang viết :

– Xin lỗi !

- Vì chuyện gì?

- Bơ bạn.

- Bạn ghét mình sao?

- Không hẳn.

- "Không hẳn" là ý gì?

- Lúc trước có chút không cảm tình.

- Thế à! Vậy bây giờ?

- Bây giờ vì dù sao bây giờ chúng ta cũng phải sống chung dưới mái nhà 94 này và cùng chung thần tượng nên không có lí do gì để ghét nhau.-  Cậu ấy hướng mắt về balo ngạc nhiên. Tôi mm cười nhìn cậu ấy rồi nhún vai. Mấy phút sau dường như cậu ấy đã định thần lại rồi mm cười.

Kể từ đó chung tôi nói chuyện với nhau rất nhiều ở trường, trên facebook nội dung điều xoay quanh thần tượng của chúng tôi. Sau buổi học  tôi điều phụ đạo thêm cho cậu ấy nhưng cậu ấy thì không bao giờ tập trung.

- Cậu thích học đến thế sao?- cậu ấy nằm dài ra bàn đầy chán nản.

- Không. –tôi dừng bút và nói chuyện với cậu ấy và lần này sẽ làm công tác tư tưởng cho cậu ấy luôn.

- Cậu có biết lời nói và hành động của mình mâu thuẫn nhau không? – cậu ấy hướng mắt về đóng tập sách trên bàn.

- Mình không có thích học nhưng học được xem như nghĩa vụ vốn có của chúng ta.

- Biết ngay cậu sẽ nói thế.- cậu ấy thở dài ngao ngán.

- Cậu hãy tìm lấy một động lực giúp cậu có hứng với việc học một chút.

Cậu ấy lắc đầu rồi lại nằm dài ra.

Mấy ngày sau

- Tớ đã tìm thấy cái động lực để học rồi. – cậu ấy nói với biểu cảm đầy hứng thú và hơi gian tà.

- Gì thế?

- Cậu thực hiện cho mình 2 điều mình mong muốn. – Sau đó là nụ cười thiên thần nhưng đắc thắng.

- Biết ngay chẳng có gì hay ho mà, lại muốn giở trò gì đây.

- Thì ai là người bảo tớ tìm lấy động lực để học, tớ tìm thấy rồi đây.

- Đó được xem là động lực sao?

- Ừm!

- Tớ thừa biết cậu có ý định gì? Hai điều mong muốn đó: bao che cho cậu trong mọi trường hợp và làm những gì cậu muốn?

- Cậu thông minh ghê, vip lắm ! – cậu ấy giơ ngón trở lên đầy tán thưởng.

- Bớt nhây dùm mình cái đi.

Sau đó cậu ấy lại chạy đi chơi bỏ mặc tôi cô dơn ngồi suy nghĩ

- Trẻ con thật!- tôi lắc đầu ngao ngán nhưng lại nhận thấy sự dễ thương trong suy nghĩ của cậu ta.

Từ ngày làm bạn với cậu ấy tôi cười nhiều hơn vì tính trẻ con, hài hước, nghịch nhưng là nghịch yêu.

Thời gian dần dần trôi qua 2 tháng đầu chúng tôi trở nên thân nhau hơn.

Rồi đột nhiên một tuần sau cậu ấy không tới lớp, tôi lại lo lắng cho cậu ấy, lo lắng vì trách nhiệm và bổn phận của người lớp trưởng và cái tình của đứa bạn cùng bàn. Mặc dù tôi  liên lạc với cậu ấy rất nhiều lần nhưng vẫn không trả lời. Cô chủ nhiệm thông báo với tình trạng như thế thì không đủ điều kiện để thi tốt nghiệp. Hôm đó, sau giờ học tôi đi tìm nhà cậu ấy với trí nhớ mường tượng của tôi trong một lần cậu ấy vô tình kể về gia đình , đứng ngoài cửa rất lâu mà tay không thể nhấn chuông, trong lòng rất lo lắng và hiện hình nổi sợ không thể gọi tên như có linh cảm không lành, do dự một hồi tôi liều nhắm mắt bấm chuông.  Sau vài hồi chuông một người phụ nữ đứng trước mặt tôi, khuôn mặt bà rất hiền hậu , toát lên vẻ quý phái của một người phụ nữ.

- Dạ! Cháu chào cô ạ! Cháu là bạn của Nin ạ!

- À! Mời cháu vào nhà. – Khuôn mặt cô có chút ngạc nhiên.

Nhà cậu ấy rất rộng và to, mọi thứ điều trang trí rất tao nhã và đẹp mắt.

- Mời cháu uống nước.- cô nở nụ cười hiền hòa thân thiện với tôi, nụ cười đó tôi đã thấy rất nhiều lần ở Nin

- Dạ! Cháu cám ơn ạ!

- Thật ra đây là lần đầu tiên có bạn nữ đến nhà Nin chơi- Cô vừa uống trà vừa nói có vẻ đăm chiêu.

Nghe câu nói đấy tôi nhém bị sặc, lòng như chột dạ " lần đầu tiên...bạn nữ...gì đây" tôi đặt ly nước xuống đầy lúng túng,không biết cô có ý gì.

- Dạ không phải như cô nghĩ đâu ạ!- tôi xua xua tay

Cô cười lớn – Cô xin lỗi vì làm cháu lúng túng thế này. – ánh mắt hiệu hiền nhìn tôi.

- Dạ không sao đâu ạ. Thật ra hôm nay cháu đến đây là vì Nin nghỉ học hơn cả tuần rồi , cô chủ nhiệm bảo nếu bạn không đi học trở lại thì  không được dự thi tốt nghiệp ạ. Cháu được cô bảo kèm cặp phụ đạo cho Nin. Nên cháu mong Nin hãy trở về lớp ạ!

- À! Chuyện phụ đạo cô có nghe cô giáo chủ nhiệm nói. Cô cám ơn cháu đã giúp đỡ thằng Nin nhà cô. Nhưng thằng Nin nó bỏ nhà đi cả tuần rồi cháu.- Cô buông ly trà xuống khuôn mặt đầy trĩu nặng.

- Sao ạ?- tôi sốc đến không nói lên lời.

- Nó với bố nó cãi nhau một trận. Nó muốn trở thành ca sĩ nên toàn đắm chìm vào âm nhạc. Còn bố nó muốn nó học nghành y kế thừa tổ tiên.

Tôi cứ ngỡ cậu ấy muốn thành ca sĩ chỉ là đùa cho vui không ngờ...

Tôi ra về mà tâm trạng hỗn độn, hết suy nghĩ này đến suy nghĩ khác mâu thuẫn trong đầu tôi. Hôm sau tôi nghỉ học đi tìm Nin , tôi đi hết những chỗ mẹ Nin liệt kê nhưng chẳng thấy bóng dáng cậu ấy, bất lực giữa biển người mênh mông tôi ngồi  xuống ghê đá ở công viên bên đường, nơi mà 2 đứa hay cùng ngồi hát hay kể về thần tượng những lúc học phù đạo xong và thở dài mệt mỏi. Uống hết một chai coca tâm trạng khá lên hẳn tưởng chừng bất lực ngồi nhìn dòng xe cộ ngược xuôi bên đường, bất chợt tôi nhớ một chỗ mà Nin từng nói tới. Tôi lấy diện thoại tra địa điểm rồi phóng xe chạy đi. Trước mặt tôi là mộttrung tâm luyện thanh" Happy " tôi nhìn xung quanh rồi đứng chờ ngoài cửa. Từng nhóm từng nhóm người dần bước ra tôi đưa mắt tìm kiếm Nin nhưng không thấy hình dáng ấy, tôi hỏi một bạn xem còn có lớp nào chưa tan không bạn ấy bảo lớp cuối cùng vừa ra. Tâm trạng tôi không nói nên lời sự tuyệt vọng chiếm lấy cơ thể tôi. Và rồi...bóng dáng ấy hiện lên trên vai là chiếc ghita.

-KD sao cậu lại ở đây?

Tôi quay đầu lại tìm giọng nói quen thuộc đó, nhìn thấy cậu ấy không hiểu sao nước mắt muốn dâng trào nhưng tôi là người kiểm nén khá tốt nên để nó không rơi.

- Cậu nghĩ xem sao mình lại ở đây?

Chúng tôi đến một quán nước  gần  cạnh một hồ nước có cây cổ thụ lớn. Một cơn gió thổi đến làm mặt hồ gợi sóng , những chiếc lá theo gió bay xuống lướt nhẹ trên mặt hồ. Cơn gió bất chợt đó làm phá tan sự yên tĩnh ban đầu của nó.

- Mình...- Nin ngập ngừng

- Vậy từ trước giờ cậu không đến lớp là đến đó sao?

- Ừm!

- Mình xin lỗi!

Nin ngạc nhiên nhin tôi đầy khó hiểu. Tôi mỉn cười và nói

- Vì từng xem ước mơ của cậu là trò đùa, là viễn vông.

Cậu ấy bật cười :- Nó viển vông thật mà!

- Hoàn toàn không- Nếu viễn vong vô nghĩa thì cậu đã không cố gắng  theo đuổi đến cùng.

- Theo đuổi đến cùng thì cũng đâu được chấp nhận- khóe miệng cậu ấy cong lên và nở nụ cười mỉa mai.

- Vì cha cậu sao?

Cậu ấy nhìn tôi càng bất ngờ hơn lúc nãy

- Cậu định từ bỏ à?- tôi nhìn thẳng vào mắt Đăng.

- Không- âm vang lên dứt khoát, chắc chắn.

- Vậy thì tốt. – tôi mỉm cười đánh mạnh vào vai Nin

- Đau- mặt cậu ấy nhăn nhó nhưng lại nở nụ cười tỏa nắng.

- Mà cậu là trẻ trâu à! đụng chuyện là bỏ nhà ra đi !

- “Trẻ trâu" cậu không thể dùng từ dễ nghe hơn sao?

- Còn tùy xem người đối diện là ai.

Cậu ấy bĩu môi

- Về nhà đi.

- Vì không muốn cãi nhau nên mình mới bỏ đi.

- Trốn tránh không giải quyết được vấn đề, nếu muốn ba cậu chấp nhận thì cậu nên đối diện thẳng thắng

Cậu ấy không nói gì chỉ nhìn xa xăm một hướng nào đó, lôi chiếc ghita ra và giai điệu quên thuộc vang lên, bài hát mà chúng tôi cùng yêu thích. Còn tôi cũng không nói gì chỉ tận hưởng không khí trong lành và giọng ca ấm áp đấy như thỏa nổi lòng mình. Ngồi với nhau đến lúc trời chập choạng tối thì tôi lên tiếng

-Thôi mình về ha.- Nhớ về nhà đó, mai đi học lại.

- Mình biết rồi, cứ tưởng cậu là người ít nói không ngờ lại nhây nhây nhiều thế!

- Gì chứ? –tôi dùng ánh mắt phóng cho cậu ấy một tia laze

- Bye bye- không quên ban tặng tôi nụ cười thiên thần.

Nin trở lại lớp mọi thứ quay về quỹ đạo của nó , chúng tôi vẫn cùng nhau học  sau giờ học đên 5 giờ cậu ấy đến lớp luyện thanh , tối về nói chuyện facebook , cậu ấy gửi tôi những bài hát cậu cover rồi cho ý kiến,...dần dần , từng mãnh, từng mãnh thời gian điều chính là cậu. Nụ cười đó, dáng người đó, giọng nói đó, tất cả đều làm mình loạn nhịp và một tình cảm thầm lặng đang bùng cháy trong tim mình. Còn cậu nào có hay vì lẽ chúng ta chỉ là bạn nhưng cậu lại gieo giắc sự quan tâm, hành động, cử chỉ khiến cho mình ngộ nhận rồi tự đau thay bản thân .

Tôi đang gục  xuống bàn vì cơn buồn ngủ còn cố níu kéo thì trên bàn là ổ bánh mì và hộp sữa. Tôi ngước lên nhìn Nin.

- Nhịn ăn sáng không tốt cho sức khỏe. – nói xong tôi chưa kịp phản ứng gì cậu ấy lao ra ngoài cùng đám bạn nhanh như tia chớp , dù biết cậu ấy quan tâm tôi như một người bạn nhưng tôi vẫn cảm thấy vui. Xung quanh cậu ấy có nhiều bạn nữ ái mộ và cậu ấy là người thân thiện, hòa đồng nên cứ hồn nhiên đón nhận , hồn nhiên đùa nghịch. Còn đối với tôi một người bình thường không nổi trội ở bên cậu ấy chỉ có học và học, la mắng , cần nhằn,...thoát khỏi còn không kịp thì đừng nói gì đến  thích. Nhiều lúc tôi muốn như những cô gái ấy có thể đùa nghịch thoải mái với cậu ấy, nhưng mỗi lần cậu ấy tiến tới gần tôi thì tim tôi như nhảy hội nên tôi luôn giữ khoảng cách với Nin và hơn hết tôi không muốn cho Nin phát hiện ra cảm xúc mình, tôi sợ chúng tôi sẽ xa cách nhau và không làm bạn nữa.

Mùa thi cử đến, chúng tôi lao đầu học tất bật và gác nỗi phiền muộn sang một bên . Kết thúc cuộc chạy đua cân não và điểm số thỏa mãn với công sức bỏ ra.  Điểm số của Nin khá tốt, tôi rất vui .

- Làm tốt lắm! Chúc mừng cậu!- sau một hồi đắn đo tôi quay qua nói với Nin

- Chỉ là thi học kì chứ có thi tốt nghiệp đâu mà chúc mừng.- Giọng nói tinh nghịch và nụ cười ngượng

- Đây là bước khởi đầu tốt chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp, đại học sắp tới.

- Sau giờ học thêm cùng đi ăn được không?- Cậu ấy nói nhưng không nhìn tôi- ....- tôi nhìn cậu ngạc nhiên đến nổi không biết nói gì. Thấy tôi không phản ứng cậu ấy lên tiếng

.- Học trò được điểm cao phải đãi gia sư một bữa chứ, vậy mới hợp đạo làm người . –Nin  nở nụ cười tươi, tinh ranh.

- Oh! Mình biết rồi. – Tôi nhìn Nin với ánh mắt còn nghi ngờ cậu ấy miễn cười vã nhún vai.

Trước mặt tôi là khung cảnh quen thuộc làm tôi bất ngờ và bối rối.

- Đây là ………..?- tôi chỉ vào ngôi nhà

- Đúng vậy là nhà mình.- Nin nói với vẻ mặt tỉnh bơ

Tôi ngay người , không biết tình cảnh là thế nào nữa thì Nin lên tiếng:- Vào thôi!

Bước đến cửa thấy tôi do dự thì Nin dừng lại và nói:- Mẹ mình muốn cám ơn cậu đã giúp mình nên mời cậu đến ăn cơm.

- À!

Sau đó cậu ấy đẩy tôi vào nhà. Bữa cơm gánh nặng nhất mà tôi ăn, tôi cẩn thận từng lời nói, cử chỉ nhưng cũng trần ngập yêu thương. Đăng rất thương mẹ và mẹ Nin tất nhiên cũng thế, hai người nói chuyện thoải mái và đôi lúc chọc ghẹo nhau. Còn ba Nin toát lên vẻ nghiêm nghị của người đàn ông trụ cột trong nhà, tuy hai người từng bất đồng nhưng Nin rất tôn trọng ba mình. Tôi ở chơi một lúc phụ cô dọn dẹp và trò chuyện về việc học, gia đình. Sau đó Nin đưa tôi về trên đường về cả hai im lặng khá lâu  thì tôi lên tiếng:- Cám ơn vì bữa ăn hôm nay.

- Cậu nói đến 3 lần rồi đấy.

- Mình xin lỗi.- tôi cười ngượng

Nin mĩm cười và xoa xoa tóc mái mình.

- Xảy ra chuyện gì sao?- một lúc sau tôi lên tiếng

- Sao cậu lại hỏi vậy?- một lúc sau Nin  mới lên tiếng

- Chỉ là mình thấy cậu buồn bã, lạnh lùng và không còn  cười đùa như trước.

- ....- ánh mắt Nin xa xăm nhìn vào một khoảng trống vô định nào đó và tôi không hỏi nữa chỉ im lặng đi bên cậu ấy.

- Này còn nhớ đến 2 điều mình  mong muốn cậu thực hiện không? – ánh mắt Nin sáng lên và đầy gian tà.

- Gì chứ? Cậu còn nhớ đến nó à?

- Vậy chứ cậu nghĩ mình cố gắng học vì điều gì?

- Vì cái đó à? Cậu đang nói đùa sao?- tôi nói với vẻ mặt nghi ngờ cậu ấy.

- Không hề.- Nin nhìn tôi vẻ mặt nghiêm túc.

- Này cậu đâu còn là trẻ con mà còn làm cái trò này?

- Tuổi tác thì liên quan gì đến nhau. Dù sao mình đã thực hiện đúng lời hứa, giờ tới phiên cậu.- cậu ấy cười nụ cười đắt thắng.

- Thất vọng thật!- tôi lắc đầu nhìn cậu ấy, Nin nhìn tôi rồi nhún vai

- Được rồi. Cậu muốn mình làm gì?

- Đi theo mình. – Nin nắm lấy tay tôi kéo đi.

- Này! Đi đâu?

- Đi khai sáng cho cậu?- kèm theo là nụ cười bí ẩn

- Hả?

Chúng tôi đứng trước một ngôi nhà có hàng rào cao lớn trên đó là những dây leo rất nhiều hoa, bên cạnh là cây ổi trĩu trái.

- Nhà ai đây?- tôi lên tiếng đầy khó hiểu với hành động của Nin

Nin mỉm cười :- Cậu chắc chưa từng chơi trò này nhỉ?

- Gì?........Này! Cậu định dỡ trò  gì  nữa  phải không ?- Tôi nhăn mặt  khó hiểu và bồn chồn lo lắng.

- Cậu chạy nhanh không?- Nin nhìn tôi với nụ cười hứng hỡ.

- Lâu rồi chưa chạy....mà sao hỏi thế?- Cậu ta làm tôi muốn tức điên với cái hành động kì quái.

- Vậy cố mà chạy nếu không muốn bị đánh gãy chân.

Vừa dứt câu, Nin nhanh tay vướn người vào hang rào dự lia lịa mấy quả ổi chín mềm to đùng rồi bất giác   con cún đáng yêu trong nhà vọt ra cùng với tiếng sủa như đánh thức cả khu phố thế kia.

- Tớ điếm 1,2,3 là chạy- Sau đó cậu ấy cố nhân một hồi dài nữa

- Cậu điên rồi sao? – tôi nói với sự lo lắng và tức tưởi, cánh cửa bắt đầu rung rung

- 1,2,3 chạy- và thế Nin nắm tay tôi chạy về phía trước lúc đó tôi còn nghe tiếng chủ nhà quát vọng theo và suỵt con cún đó chạy theo như muốn ăn tươi nuốt sống chúng tôi, tiếng chửi cứ đeo bám lấy chúng tôi, khi đấy Nin lôi tôi chạy nhanh hơn để không bị tóm, chúng tôi chạy điên loạn cứ cấm đầu và chạy đến khi không còn nghe thấy tiếng la hét chửi bới phía sau thì từ từ dừng lại. Ninuông tôi ra và ngồi  xuống đường thở dốc còn tôi thì thở không ra hơi.

- Cậu... điên... thật... rồi, bao...nhiêu...tuổi...mà...còn...chơi trò...này. – tôi nói hụt hơi và đứng quãng.

- Cậu có thấy tiếng chủ nhà chửi rũa không?

- Có. Công nhận ông ta độc miệng thật.

Khi câu nói vừa dứt hai đứa phát lên cười thật to, chưa bao giờ cười sảng khoái như thế cứ như quên đi mọi thứ xung quanh chỉ cười, cười, cười  và người say đắm nhất là Nin.

- Thoải mái thật!- Nin nói khi vươn vai đứng dậy

- Này cậu hay chơi cái trò nín ranh này lắm à?

- Không. Lần đầu tiên đấy.- cậu ấy nháy mắt và cười.

- Thật à! Nhìn vẻ mặt lúc đấy  cứ như đầy kinh nghiệm.- tôi giọng nghi ngờ và hơi bĩu cợt

- Kinh nghiệm chỉ cần đến đúng lúc, đúng  thời cơ  thì một lần đã đủ.

Chúng tôi đã có những năm tháng những phút giây ở bên nhau tuy trẻ con vô tư đến thế mà mỗi lần nghĩ lại vẫn thấy hạnh phúc đến tột độ, cứ như mình đang trở về đúng hoàn cảnh lúc đó.

Rồi cái gì đến cũng phải đến,kì thi quan trọng cũng đã đến gần ai ai cũng lo lắng và lao đầu vào học hai chúng tôi cũng không ngoại lệ nhưng người vất vả nhất là tôi. Những áp lực thi cử, tương lai khiến tôi mệt nhòa con đường phía trước làm tôi sợ nếu bản thân không thể bước qua thì sao? Kết thúc tiết học cuối cùng để chuẩn bị kì thi quan trọng tôi không vội về mà nán lại. Nán lại để chợt nhận ra rằng bấy lâu nay mình đã hững hờ vô tâm với những gì thân quen gần gũi nhất mà  đã gắn bó với mình 4 năm nay. Bởi nán lại tôi mới cảm nhận được hoa phượng đã nở rộ từ bao giờ, khắp sân trường rơi đầy những cánh hoa. Bầu không khí im ắng lạ thường những cơn mưa phùn lướt nhẹ trên không như đang tô đậm cho bức tranh ẫm đạm này. Tôi dựa vào lang can thẫn thờ nhìn một hướng vô định với nhiều suy nghĩ trong đầu.

- Chưa về sao?- giọng nói quen thuộc  tiến lại gần.

- Ừm! – tôi trả lời không buồng nhìn Nin

- Nghĩ gì thế?- Nin cũng nhìn xa xăm

- Không biết nữa, tự  nhiên hôm nay thấy trống trãi lắm.- tôi thở dài

- Sao cậu chưa về? Tôi nói mà cũng không muốn quay lại nhìn Nin

- Mình...sắp đi du học.- Đăng nói ngập ngừng

Tôi đứng hình quay phắt người lại như một phản xạ tự nhiên trước câu nói đó bất ngờ đến không biết phản ứng hay nói gì và nghĩ tới khả năng cậu bạn nói đùa để troll tôi.

- Cậu đang đùa à?- tôi vỗ vai Nin và cười.

- Mình đã đăng kí học một trường nghệ thuật ở Anh , sau kì thi tốt nghiệp sẽ đi. – giọng nói Nin nghiêm túc hơn bao giờ hết. Nghe đến đấy tôi dừng cười và chưa tin sự thật vừa diễn ra. Tôi cố định thần lại và mĩm cười thật tươi và nói:

- Chúc mừng cậu! .Nin nhìn tôi và cười gượng.

- Giỏi lắm bạn của tôi!- tôi cố giữ nụ cười tươi nhất có thể

Đêm hôm đó tôi không ngủ được, cậu ấy thực hiện được ước mơ của mình, là bạn tôi phải vui chứ nhưng tại sao lại đau như thế này....vì tôi sẽ không còn gặp Nin được nữa. Tôi giận và chửi cậu ấy nhưng mình là gì mà oán trách, mình chẳng là gì cả ngoài hai chữ "bạn bè". Ngày bế giảng cả lớp tổ chức tiệc  chia tay chúng tôi đùa giỡn với nhau, cùng ném bóng nước màu,..Sau những cuộc vui chúng tôi ngồi quay quanh và trải lòng với nhau, nói ra những điều chưa bao giờ nói. Tôi nhận thấy trên khuôn mặt ai cũng trĩu nặng nỗi buồn, tiếc nuối vì chúng tôi sẽ không giờ tìm lại được những kí ức của tháng ngày này nữa. Có bạn nhắc tới Nin một kì tích của lớp, Nin cười với nụ cười hạnh phúc. Đúng vậy âm nhạc là cuộc sống của cậu ấy để thực hiện ước mơ đấy cậu đã cố gắng rất nhiều. Nhưng nhìn khuôn mặt đấy tôi cố nén nước mắt không tuôn rơi. Sau đó Nin ngồi hát với chiếc ghita với giai điệu bài hát chia tay. Giọng hát ngọt ngào đó, hình dáng đó, nụ cười đó mọi thứ từng mãng mãng chiếm lái trái tim tôi lần này dù cố nhưng không thể điều khiển trái tim được nữa giọt nước mắt lăn xuống má. Tôi đứng dậy chạy thẳng vào nhà vệ sinh và khóc thành tiếng những tiếng nấc kéo dài để giải thoát cho những kiềm nén bây lâu. "Đồ xấu xa" tôi vừa khóc vừa chửi rủa trong lòng.  Sau lúc sau tôi ra ngoài dù đã rữa mặt nhưng dấu vết vẫn còn đọng lại với đôi mắt đỏ hoe. Khi đi ra tôi thấy Khoa đứng trước cửa, tôi nhìn cậu ấy rồi quay phắc đi để không nhận ra bộ dạng tôi lúc này. Khi đi ngang qua Khoa cảm giác một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi níu lại, tôi dừng và quay đầu lại ngạc nhiên nhưng Khoa không quay đầu lại.Tôi bối rối trước hành động của cậu bạn và cố rút tay ra nhưng Khoa lại nắm chặt hơn, tôi cố rút thì Khoa càng nắm chặt. –Cậu sau thế, buông tay ra. – tôi lên tiếng

- Khóc vì cậu ta  sao?- giọng nói lạnh lùng của Khoa làm tôi giật mình, lần đầu tiên tôi nghe giọng nói đó và hơn hết là nỗi niềm riêng của mình bị phát hiện nó làm tôi đứng hình.

- ....-

- Im lặng vậy là đúng phải không?- Khoa quay lại nhìn tôi đầy đau khổ

Những giọt nước mắt còn động lại khóe mắt bắt đầu rơi. Sau lại chạm đến nỗi đau đó, tôi đã muốn chôn vùi nó đi. Nhưng  " Tại sao lại khơi dậy?"

- Bây giờ cậu đang thương hại mình sao?- Khi nhìn thấy ánh mắt thương hại của Khoa nhìn tôi.

- Ừm! – tiếng ừm đầy mỉa mai, tôi vội vụt tay khỏi Khoa và quay người đi .

- Thương hại cho chính bản thân mình.- giọng Khoa vang lên đau khổ tột cùng.

Khi nghe câu nói đó tôi bất ngờ và dừng lại. Khi quay đầu lại thì Khoa đã rời đi. Hình bóng với bước chân trĩu nặng hôm đó hay bởi sự đồng cảm của hai trái tim bị tổn thương mà khắc sâu trong tôi mãi mãi.

Ngày Nin đi tôi không ra tiễn bởi vì tôi là một đứa hèn nhát và sợ sệt. Tôi không dám đối diện với Nin hay thật ra là đối với chính mình? Nhưng  ngày sau đó tôi hối hận với chính mình, căm ghét bản thân tột cùng. Một tuần sau khi Nin đi mẹ tôi đã đưa cho tôi một phong bì trong đó có một USB và một lá thư viết tay và nói là có người gởi cho con vào thứ 3 tuần trước nhưng mẹ để trong phòng rồi quên mất và đó là ngày trước khi Nin đi. Trên USB có dán mảnh giấy ghi dòng chữ" I Remember You". Tôi bật lên nghe thì vang lên những ca từ và hất giọng đầm ấm quenn thuộc đó làm tôi xúc động nghẹn ngào

" Giai điệu ngày ấy ta cùng nhau thưởng thức

Mang kí ức năm nào ùa về trong tâm trí

Mình  muốn cậu mãi nhớ về ký ức qua bài nhạc này

Dù giờ đây cậu có đang yêu ai đi nữa

Nếu vô tình nghe được ca khúc này xin hãy nhớ đến mình, nếu trong cậu còn chút ký ức.

Vì mình vẫn mãi nhớ về cậu

.........

Dòng ký ức bền lâu hơn những gì được ghi chép lại

Hồi ức vốn đẹp tươi hơn những gì ta vẫn nhớ

Ta cùng khóc vì những niềm vui, rồi lại cười cho vơi nổi buồn.

Tất thấy dều là  bài học đất giá .

Chúng ta từng một thời như thế

 

Bản nhạc chúng ta cùng nghe, ca khúc chúng ta cùng hát

Những hồi ức đã trôi đi rất xa

Nhưng bản nhạc ấy vẫn khiến tim mình vụn vỡ

Cơn mưa khiến mình thao thức chẳng thể chợp mắt"

Nghe đi nghe lại bài hát mấy lần, mở lá thư ra đọc từng dòng cảm xúc chân thành nhất mà Nin gởi cho tôi tôi đau xót và nhớ nhung phát khóc, hối hận vì đã không gởi được một lời chúc sức khỏe hay là chúcthành công khi Nin rời xa. Và tối lưu giữ tất cả các kí ức và cảm xúc ngay lúc đó một cách trọn vẹn nhất ở một góc trong tim, lỡ sau này có vô tình gặp lại nhau thì phải trao cho nhau được cái cảm xúc chân thành và vẹn nguyên đó.

Bốn năm sau...

Sau một ngày vùi đầu vào công việc tôi đến một quán nước gần bờ hồ nơi mà chúng tôi của 4 năm trước đã ngồi cùng nhau hàng giờ để vừa uống tách cà phê nóng vừa ngồi nhớ lại những kỉ niệm đẹp đẽ và ngọt ngào đến cháy bỏng ấy. Dòng xe cộ xuôi ngược dòng, những ánh đèn ảo diệu ngoài kia, thành phố  luôn bận rộn chuyển động không ngừng. Bất chợt một giai điệu quen thuộc vang lên, mình lại mỉm cười. Câu chuyện chứa đựng trong đấy như thuộc về mình hay là vì vốn biết rõ bài hát ấy? Hay là những lời thổ lộ của cậu sau bài hát. Kí ức một lần nữa ùa về. " Một giọng nói quen thuộc phát lên sau một lúc kết thúc bài hát. Băng Nhi à! Mình cảm thấy bản thân quá dỗi thất bại khi không dám đứng trước mặt cậu thổ lộ cảm xúc mà lại dùng cách gián tiếp này. Hay  mình biết chính xác câu trả lời nên không dám đối diện, sợ cậu buông lời từ chối.  Nhưng dù thế nào mình cũng muốn nói ra tình cảm của mình:" Mình thích cậu" Mình chẳng biết mình thích cậu từ lúc nào nữa. Mõi khi bên cậu mình thấy mình bình yên và được là chính mình. Mình ghen tị với lúc cậu làm việc  cùng Khoa mà không phải mình. Mình khó chịu khi thấy cậu và Khoa bên nhau. Nếu cậu có chút tình cảm với mình thì chờ mình được không? Năm năm một khoảng thời gian không ngắn cũng không dài nhưng mình sẽ luôn hướng về cậu. Hãy cho mình câu trả lời!"

Năm năm tôi không một chút tin tức từ Nin, nhà cậu ấy cũng chuyển  sang Anh định cư. Mỗi thứ về Nin như bốc hơi tan biến khỏi mặt đất, chỉ còn lại những hoài niệm, kí ức mà mình luôn khắc sâu mỗi ngày cùng với lời hứa chờ đợi còn nơi đây. "Trời không phụ lòng người" câu nói rất đúng khi tôi biết được thông tin sẽ về nước từ một người bạn của Nin. Lần này tôi không còn là một cô bé 18 do dự, sợ sệt. Bởi vì có những tình yêu, đánh mất là cả một đời, chúng ta đi qua rồi sẽ chẳng thể nào tìm lại người như thế nữa. Tôi nhờ cậu bạn đó hẹn một cuộc hẹn với Nin nhưng không cho biết tôi hẹn. Khi bước đến trước cửa nhà hàng đầu tôi như một mớ hỗn độn dù trấn an mọi bề về tâm lý cho những tình huống như tôi vẫn sợ một nỗi sợ vô hình. Hít thở sâu tôi bước qua bức rào cản đó tiến về phía cậu. Từ xa tôi nhìn thấy bóng lưng cậu, cậu đã thay đổi, đúng vậy trở thành một người đàn ông. Tôi đã luôn tưởng tượng cậu sẽ thay đổi như thế nào về ngoại hình, tích cách,...nhưng điều mình sợ nhất chính là...Cuối cùng tôi cũng đứng trước mặt Nin và tôi đương nhiên tưởng tượng đúng cách Nin nhìn tôi rất ngạc nhiên có phần xúc động phải mất một lúc lâu Nin mới trở về trạng thái bình thường. Đối diện với cậu ấy nhìn rõ từng đường nét khuôn mặt, đúng vậy cậu đã thay đổi, khuôn mặt góc cạnh và sắc nét hơn, thể hiện rõ thần thái một người đàn ông.

- Lâu quá không gặp! - tôi cất tiếng khi ngồi xuống bàn

- Đúng vậy!- Nin nở nụ cười nó vẫn chân thành như trước.

- Cậu ngạc nhiên lắm nhỉ?

- Ừm!- Đăng chống hai tay trên cằm nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mếm.

- Cậu thay đổi nhiều nhỉ ?

- Có lẽ vậy... Băng  Nhi cũng thế...rất xinh đẹp!- sau đó là nụ cười tinh nghịch

Tôi mĩm cười nhìn Nin và có một câu hỏi tôi sợ nhất..

- Cậu có bạn gái chưa?- Tôi nhìn Nin bằng một ánh mắt chăm chú đến ngạt thở, chờ đợi câu trả lời tựa như một thế kỉ. Năm năm chờ đợi vì câu nói hôm nay, bao nhiêu hy vọng, thương nhớ. Nin ngập ngừng một lúc rồi chỉ gật đầu. Cái gật đầu đem tôi từ thiên đường xuống dưới tận địa ngục. Tình cảm hụt hẵng, trái tim đau thắt, tuyệt vọng, căm ghét tất cả dồn dập trong tôi. Mặc dù tôi có nghĩ đến kết quả này nhưng khi đối diện sự thật bới khiến con người ta đau đớn thế này.

- Còn Băng Nhi?

- Vừa mới bị bỏ rơi.- Cứ tưởng nước mắt sẽ rơi nhưng có lẽ quá hụt hẫng hay không chấp nhận sự thật mà tôi chỉ biết cười chua xót cho chính mình.

- Người đó chắc hẳn một tên tồi vì đã bỏ rơi một người tốt như Băng Nhi.

Nghe câu nói nó tôi như mất cảm giác - Đúng vậy!- Tôi nhìn Nin với ánh mắt rưng rưng và đứng dậy bỏ đi. Tôi không muốn phải ở lại đấu tranh với cảm xúc mình nữa  trong đó quá ngột ngạt ở thêm tôi nghĩ vì sẽ chết mất. Bước ra ngoài hai chân tôi như mất cảm giác bao nhiêu dồn nén bấy lâu bùng nổ tung ra, nước mắt cứ trào ra.

- Này!- một hơi ấm nắm lấy tay tôi kéo lại.

Nin nhìn tôi và tôi chẳng biết ánh mắt đó là biểu thị cảm xúc gì mà tôi cũng chẳng muốn nghĩ. Tôi bước đi.

- Năm năm đã quá đủ, anh không muốn chờ đợi thêm...Anh thích em!

Khi nghe câu nói tôi quay lại cảm xúc càng khó tả hơn. Cứ như mình bị ảo tưởng hoặc nghe nhằm. Nin tiến lại gần tôi hơn, ánh mắt đầy xúc động, chân thành nhìn tôi

. - Anh xin lỗi vì đã để em chờ đợi lâu thế. - Sau đó ôm tôi vào lòng. Tôi không biết nên tiếp thu lời nói hành động này vào não bộ như thế nào. Nhưng cảm giác hiện tại khiến tôi hạnh phúc cái ôm ấm ấp như xoa dịu bao nỗi nhớ, đau khổ bao năm nay.

- Chuyện cậu nói có bạn gái là lừa mình sao?

Nin gật đầu cười tinh quái. - Đấy là sự trả thù.

- Trả thù?

- Bắt mình chờ đợi.

- Làm như có một mình cậu chờ đợi đấy à.

- Nhưng sự chờ đợi của mình là vô vọng.- Nin nhìn tôi đầy cảm xúc.

- Mình xin lỗi- Tôi nhìn Nin mà chực trào

- Chờ đợi năm năm nhận được kết quả như hôm nay, năm năm không đáng là gì cả.- Nin mỉm cười ấm áp nhìn tôi lại ôm tôi vào lòng.

Thanh xuân là chuyện chúng ta vì một người mà lãng phí thanh xuân, chuyện chúng ta vì một người không đáng...đến cuối cùng thực ra cũng quy về chính bản thân mình. Tôi biết đến cuối cùng thực ra cũng có những lựa chọn sẽ mang đến cho con người ta sự tổn thương, thế nhưng vết thương nào theo thời gian rồi cũng qua đi hết còn hơn lo sợ được mất mà không thử nắm giữ lấy đến cuối cùng theo ta sẽ là tiếc nuối cả một đời. Thế nên khi còn trẻ yêu được thì cứ yêu đi, tổn thương thì cứ tổn thương đi, bởi vì có những tình yêu, đánh mất là cả một đời, chúng ta đi qua rồi sẽ chẳng thể nào tìm lại được người như thế nữa.

----------Hết-------------

mưa

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Thường người ta nói mối tình đầu là mối tình đẹp nhất nhưng mối tình cuối cùng mới thực sự là mối tình bất diệt.
J.Paul Sarte

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: Chủ tịch Công đoàn trường phát biểu trong lễ kỷ niệm ngày Quốc tế phụ nữ 8/3/2014

Hiện có 22 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 3
Nội dung : 112
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 91687

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS