Bài viết

TRANG THƠ NHÀ GIÁO: MÙA NƯỚC NỖI

  • PDF.InEmail

nuocnoix

 MÙA NƯỚC NỔI ...

Nhâm nhi cọng cỏ, vị ngòn ngọt, cay cay đầu lưỡi. Cái cảm giác thật quen thuộc. Hình như lâu lắm rồi, tôi mới có lại cảm giác này. Thật ấm áp, yêu thương. Con đường quê ngoằn ngoèo dẫn ra bờ ruộng. Một bãi đất trống mênh mông...

Đêm sáng trăng, con sông Trường Giang mênh mang sóng nước, gió lùa từng cơn mát lạnh. Đồng lúa chín căng mình trải dài như thảm lụa vàng óng. Xa xa, những dãy nhà dân nhấp nháy ánh điện...Từ trên cao, phía con đường lớn của thành phố nhìn về, cảnh quê thật thanh bình, yên ả. Bé Út thốt lên “Chao ơi! Đẹp quá chừng!”. Rồi chợt nó trầm ngâm “Mà vào mùa mưa lũ thì tội quá cô nhỉ?”

Phải rồi, thương lắm! Khúc ruột miền Trung mà. Cứ “tháng bảy nước nhảy qua bờ”, ông bà xưa nói quả không sai. Chỉ cần mưa liền một ngày dài là nước ngập tràn bờ ruộng, hai ba ngày là thấm đẫm đường quê, bốn năm ngày liền thì ôi thôi “biển trời mênh mông”, long đong nỗi khổ. Đứng trên đường lớn nhìn về làng quê nghe dậy lên một cảm giác lành lạnh, xót xa. Tôi đã nhiều lần dừng chân lặng nhìn phía ấy. Những con đò đánh cá, cào hến ven sông Trường Giang giờ thêm nghề đưa đón bà con đi làm, lên chợ, học sinh đi học...Dõi về xa xăm mà nhớ đến nao lòng!

Ngày ấy, ở quê, khi chuẩn bị vào mùa mưa, ba thường chất những bao cát lên nhà để tránh gió bão tốc mái. Cửa ngõ được kiểm tra để ứng phó với thiên tai khắc nghiệt. Lương thực được mẹ mua nhiều hơn để dự trữ mùa mưa. Người lớn lo lắng khi mưa lụt đến, trẻ con thì đặc biệt ham thích, đợi chờ mưa lụt về. Cứ hỏi mười đứa thì có đến chín đứa rưỡi khoái “món” này. Lạ thật! Những trận lụt thường diễn ra giữa mùa trăng, người lớn tất bật dọn dẹp đủ đường còn trẻ con sẵn sàng lên kế hoạch “lội lụt”. Có lần lụt về bất ngờ nửa đêm, thả chân xuống giường nghe tiếng “chủm”. Cả nhà cuống cuồng vác lúa đưa lên cao. Mẹ kịp bê thùng gạo, mắm muối, cái kiềng ba chân và bó củi khô lên bàn. Mẹ bảo mấy chị em lên gác xép ngồi tránh lụt, ba dắt con trâu cái đang chửa khệ nệ đi tránh nước. Hai chị em thỉnh thoảng lén tụt xuống chân cầu thang, khoắng nước một hồi. Mẹ cười, mắng vốn “Cha tụi bây”...

Ngôi trường quê lọt thỏm giữa vùng nước nổi nên chỉ cần mưa lớn là học sinh nghỉ học. Lũ trẻ khoái vô cùng. Khoái hơn nữa là chừng hai ba ngày sau khi nước rút, lũ trẻ kéo nhau lên bè chuối gọi là đi “dạo lụt”. Có lần bè chuối ra giữa dòng nước sâu, luống cuống chống hụt mất cây sào, không ai rành bơi, sợ một phen ra hồn. May mà chú Năm đi thả trâu thấy vậy đã kịp kéo bè tấp vô bờ. Vậy mà đâu có chừa, năm nào cũng năn nỉ ba làm bè chuối bơi sông...

Năm ấy mưa lớn, nước cứ lên xuống thất thường, kéo dài cả tuần liền. Ngày nhỏ dại khờ mong lụt để được nghỉ học, lớn lên thì lo lắng không theo kịp bạn bè. Nghỉ học đến hôm thứ hai, tôi tiếc rẻ vì lớp chuyên học cả ngày, nghỉ hai ngày là mất vô khối bài học. Thầy dạy Văn của tôi thực sự đáng mặt sư phụ. Nghỉ học tiết của thầy, tiếc lắm. Chừng mưa ngớt, tôi xin ba đưa đi học. Mấy gia đình gần nhà chung nhau những cây chuối sứ lớn để làm bè. Sáng sớm, cứ mỗi bè chở bốn học sinh, chèo riết gần cả tiếng đồng hồ mới lên được đường chính trên phố. Ngồi trên bè sợ ướt nên đứa nào cũng mang quần xà lỏn, quấn áo mưa hoặc cái tơi, sách vở, quần dài bỏ hết vô cái túi ni lông to bự. Đặt chân lên đường chính là cả nhóm nhanh chóng xỏ quần dài, mang dép chỉnh tề rồi tiếp tục hành trình cuốc bộ chừng năm cây số mới đến được trường học. Vừa nhìn thấy chúng tôi, các bạn ùa ra xem như...kì tích. “Nước to đùng mà qua được à?”, “Đi bằng xuồng chuối hả, thích he...”. Có đứa còn lẽo đẽo “Cho tui về quê lội lụt với” Trời ạ! Đúng là dân phố!...

Những bài văn ra đời ngày mưa dường như cũng ướt át hơn. Bữa ấy thầy giáo ra đề “Tìm hiểu đại từ ai trong ca dao Việt Nam”. Mưa lụt cả tuần, mẹ gửi tôi lên trọ ở nhà dì trên phố. Phía trước nhà dì là sân vận động. Tiếng loa phát thanh vang vang. Dì bảo thành phố đang tổ chức vận động cán bộ, bà con dân phố đóng góp ủng hộ bà con vùng lũ. Biết giờ này ba mẹ, anh chị còn vật vã với dòng nước lụt, nước mắt tôi ướt nhoè cả quyển vở bài tập. Không thể khóc mãi được. Ba mẹ không muốn mình thất học mà. Mình phải học tốt thay vì ngồi khóc. Tôi tự nhủ. Vậy rồi tôi cắm cúi viết một mạch chừng bốn năm trang giấy. Lòng thấy nhẹ vơi. Bài làm văn ấy được thầy giáo đánh giá “Hiểu đúng dụng ý của đề. Bài làm văn phong phú và có nhiều chỗ phân tích đúng”. Tôi nhảy cẫng lên vì được điểm 8, cả lớp chỉ có hai người đạt điểm 8 và vì với thầy tôi, đạt điểm 6 của thầy đã được coi là oách lắm rồi. Và vì, tôi đã biết đem lại niềm vui cho ba mẹ yêu thương...

Giờ đây mỗi mùa mưa lũ về, đến lớp, thấy chỗ ngồi vắng em, lòng cứ bồn chồn lo lắng. Em có như tôi, đang đi giữa dòng nước nổi? Bài giảng giữa mùa mưa cứ thế rưng rưng...

                                                                                  HOÀNG THỦY

GV THPT DUY TÂN, TAM KỲ, QUẢNG NAM

BÀI DỰ THI SỐ 17

  • PDF.InEmail

tinhbanbe

Những tinh cầu cô đơn

 

1.Những con đò.

Cẩm Tú là bạn thân từ hồi cấp một của tôi. Chúng tôi bắt đầu chơi với nhau từ năm lớp ba, khi ấy, Cẩm Tú mới chuyển đến thành phố này, và cũng bắt đầu vào học lớp chúng tôi từ học kỳ hai lớp ba

Tôi còn nhớ hồi còn bé, sáng nào mẹ cũng cùng tôi đi bộ ra bến sông. Bến sông cách nhà tôi một quãng tý xíu, hai mẹ con đứng đợi đò, rồi mẹ dắt tôi xuống đò cùng sang bên kia. Sau đó, mẹ quay lại nhà chuẩn bị cho một sáng tất bật, tôi thì đi bộ đến trường-cách bến sông một quãng ngắn ngủi. Tôi hồi đó thật nhát gan, không dám xuống đò một mình. Tôi sợ cái khoảng cách ngắn tý nhưng chơi vơi giữa bậc thang nối bờ và con đò. Mà đò nào có đứng im, nước hơi chao, con đò cũng dập dềnh theo những cánh sóng. Đứa trẻ 8 tuổi như tôi lúc đó sợ mình bước lỡ một nhịp sẽ rơi tõm xuống sông. Thế là sáng nào cũng thế, mẹ cùng tôi đi qua chuyến đò. Nắm lấy bàn tay bé xíu của tôi...

Cho đến khi tôi gặp Cẩm Tú.Cẩm Tú ngay từ nhỏ đã là một cô nhóc gai góc, dường như chẳng sợ điều gì. Sáng nào cũng vậy, bạn tự đi bộ đến trường, tự đi qua đò. Có vẻ việc ấy chẳng có gì là khó khăn với bạn. Nhà Tú cách tôi một khu phố, với bến đò là chỗ giao nhau. Có một thời gian, không hẹn mà gặp, vào đúng 7h kém 15, Cẩm Tú sẽ gặp mẹ con tôi ở nơi đứng đợi đò. Bạn luôn bước xuống đò rất nhanh, chẳng sợ hãi điều gì, còn tôi thì luôn rất rón rén. Cho đến một lần, hôm ấy mẹ tôi có việc phải đi làm từ rất sớm, tôi đã rất lo lắng khi nghĩ đến việc mình phải đi qua đò-chỉ có một mình. Nhưng, thật may vì có Cẩm Tú. Bạn bước xuống trước, rồi mỉm cười quay lại, rất tự nhiên đưa tay ra cầm lấy tay tôi. Giây phút ấy, rất ngắn ngủi, nhưng tôi cảm thấy mình có thể tin tưởng vào người bạn này.

Cẩm Tú đã bước vào cuộc đời tôi như thế...

Những tình bạn thân đơn giản là vậy. Bắt đầu bằng một khoảnh khắc, rồi cứ như phù sa được bồi đắp lên hai bờ sông theo tháng ngày. Mảnh đất màu mỡ xinh đẹp và chắc chắn sẽ mang đến cho bạn những trái ngọt.

 Tình bạn tuổi ấu thơ đẹp nhưng rất đỗi trong trẻo. Bạn thấy mình và đối phương thật hiểu nhau. Hiểu từ gia cảnh đến tính nết, rồi cả những thói hư tật xấu- nhưng điều kỳ lạ là sự gắn kết của tình thương mến thương ấy giúp chúng ta xoá nhoà đi khoảng cách, chấp nhận nhau, biết bảo vệ nhau và chẳng bao giờ phán xét.

 Cẩm Tú là bạn thân đầu tiên của tôi, là người mà tôi đã chia sẻ hết những bí mật thời thơ ấu, những vui buồn, những nỗi giận hờn. Thời gian đầu khi mới kết thân với nhau, tôi và Tú luôn dính lấy nhau như hình với bóng. Có vẻ sự tin tưởng và thấu hiểu làm tôi và bạn luôn có chuyện để kể. Chúng tôi kể những câu chuyện cho nhau nghe khi cùng ngồi trên đò qua sông. Kể tiếp trên những con đường. Tối đến, tôi còn sang nhà bạn cùng học bài, rồi ngồi trên cái gác xép nhỏ xíu ấy tiếp tục buôn chuyện.

 Cẩm Tú kể về những ngôi nhà hoặc những căn hộ thuê mà trước kia bạn từng sống, về những chuyến đi bạn được đi cùng bố. Bé xíu giống tôi nhưng những nơi Cẩm Tú được đi qua, những con người bạn gặp lại nhiều hơn tôi rất nhiều. Đó là đặc thù nghề nghiệp của bố bạn. Bố Cẩm Tú làm nghề xây dựng, cuộc sống luôn thay đổi theo những công trình. Gia đình ba người luôn muốn ở bên nhau nên cuộc sống của Tú cũng gắn với những chuyến đi từ hồi còn bé. Có thể bởi sự tôi luyện đó mà Cẩm Tú, dù chỉ là một cô nhóc 9 tuổi, nhưng lại gai góc và mạnh mẽ hơn tôi gấp nhiều lần.

Nghe đến những vùng đất mới, những món ăn lạ lẫm mà bạn từng thưởng thức qua, tôi đã thích thú biết bao nhiêu, nhưng đồng thời, lòng lại dấy nên nỗi lo sợ. Tôi sợ rồi một ngày, Tú sẽ lại đi mất và sẽ chỉ còn lại một mình bên những chuyến đò. Lúc đó, tôi đã không biết rằng, người ta vẫn có thể bị đẩy ra xa khỏi nhau, chẳng bởi vì ngăn sông cách núi, mà có thể, rất đơn giản, là bởi người ta lớn lên.

2. Tuổi nổi loạn

Thật may là từ hồi chúng tôi quen nhau, Cẩm Tú không phải chuyển đi đâu hết cả. Bạn và gia đình sống yên bình nơi thành phố nhỏ suốt những năm tháng mà Cẩm Tú lớn lên. Tình bạn giữa tôi và Cẩm Tú vì thế mà thêm những thang bậc, những dư vị sâu sắc.

Năm tôi học lớp 7, lớp 8, thành phố dần đổi mới, những cây cầu được thay thế dần cho những chuyến đò. Cuộc sống dần khấm khá hơn, lứa học sinh chúng tôi bắt đầu có xe đạp để đi học.

Cùng với sự thay đổi về cuộc sống vật chất là sự trưởng thành và nổi loạn rõ rệt trong tâm hồn. Ở tuổi 13, 14 dậy thì, những đứa con gái dần trở thành thiếu nữ, biết chải chút hơn, biết để ý đến những kẻ khác-giới-ầm-ỹ-và-đáng-ghét quanh mình. Lũ con trai thì khỏi nói, chúng bắt đầu nhổ giò, vở giọng, cùng với ti tỉ trò quái đản khác.

Cùng với cá tính mạnh mẽ không hề thay đổi suốt thời ấu thơ, Cẩm Tú của tôi giờ đã trở thành một thiếu nữ rất xinh đẹp. Bạn để tóc ngắn, hơi xù, vẻ ngoài nhỏ nhắn và hoang dại khác hẳn nét e ấp, hiền lành của tôi. Ở Cẩm Tú, lũ con trai cứ nhìn thấy thứ hấp lực mạnh mẽ tựa ánh sáng, từ đó theo đuổi nhằng nhẵng suốt đường về.

 Ở tuổi 15, Cẩm Tú có bạn trai-trở thành đứa đầu tiên trong lớp có kẻ đưa người đón. Tôi cũng từ đó bị đẩy ra xa, tựa một chú kỳ đà vô vị và không đáng để nhắc tới.

 Những cuộc gặp gỡ, học nhóm giữa chúng tôi dần thưa thớt, những lần đi học chung cũng không còn. Tôi không biết vì tình bạn giữa chúng tôi thật sự bị phai nhạt hay bản thân tôi và Tú không cố gắng làm gì để nó trở nên sâu sắc hơn. Có thể, ở tuổi trưởng thành và nổi loạn, chúng tôi nhận ra rằng hai đứa quá khác nhau, một đứa cá tính, một đứa quá hiền lành, một đứa đón nhận tuổi trưởng thành quá nhanh, còn một đứa cứ mãi ngần ngại đứng ở vạch xuất phát.

 Đôi lúc, như những đứa trẻ mới lớn không hiểu chuyện, tôi thậm chí còn dấy lên trong lòng nỗi ghen tỵ với Cẩm Tú, khi bạn đã dần trở thành một cô gái quá khác biệt, với sức hút và cái tôi ngày càng rực rỡ, còn tôi thì mãi chỉ là một đứa trẻ ngốc nghếch, với những câu chuyện cũ kỹ năm nào.

Thi thoảng tôi vẫn đi bộ ra bến đò cũ, giờ đã thay thế bằng một cây cầu, đứng tần ngần nơi bến sông rất lâu, tôi nhớ về khoảng thời gian tôi và Cẩm Tú thân thiết bên nhau, rồi lại nghĩ giá như người ta có thể mãi bé bỏng và hồn nhiên như thế.

3. Quỹ đạo quay

Tôi đỗ cấp ba vào một trường Chuyên hàng top của thành phố. Dù thế nào, suốt 9 năm học tôi vẫn luôn là một học sinh chăm chỉ và mẫn cán. Cẩm Tú và bạn trai cùng đỗ vào một trường THPT, đu chỉ thuộc loại trung bình. Tôi không chắc, nhưng tôi nghĩ Cẩm Tú có thể có kết quả tốt hơn... Khoảng cách giữa hai đứa tôi cũng như khoảng cách của thời gian và môi trưởng học tập, lại càng vì thế mà thêm xa cách

Trường Cấp Ba của Cẩm Tú cách nhà chúng tôi không xa. Hằng ngày, trên đường đi học của mình, tôi vẫn đạp xe ngang qua trưởng Cẩm Tú. Thi thoảng, tôi vẫn thấy bóng dáng của bạn, khi thì lững thững đi bộ nơi cổng trường, khi thì ở một quán vỉa hè ngay cổng. Chúng tôi cười với nhau, nhưng ánh mắt lại như những kẻ xa lạ. Tôi tiếp tục với công cuộc học hành chăm chỉ và đầy cố gắng, còn bạn thì tôi không chắc lắm, nhưng chắc chắn đã chểnh mảng hơn xưa rất nhiều.

 Thi thoảng, tôi còn nghe những người bạn cũ kể về những " chiến tích" của Cẩm Tú, như Tú và vài  đứa con gái khác cùng đám con trai trong đó có bạn trai của Cẩm Tú trốn ra những khoảng sân phía sau trường nghe nhạc rock, kẻ mắt đen sì, rồi tập tành hút thuốc. Dù sao thì đó cũng là quãng thời gian đỉnh điểm của tuổi nổi loạn, khi mà lũ con trai ngày càng muôan mình trở nên ngổ ngáo hơn, còn lũ con gái thì hâm mộ, thích thú với những mẫu "bad boy" như thế.

 Tôi không hẳn phê phán hành động đó của Tú, mà chỉ thấy buồn. Tôi buồn vì bạn đã chệch ra khỏi quỹ đạo quen thuộc của cuộc đời chúng tôi, nhưng buồn hơn, là vì tôi đã buông tay ra và để quỹ đạo quay của bạn cứ thế bị đẩy đi xa tôi mãi mãi.

4. Tinh cầu cô đơn

Tôi đỗ Đại học và theo học một trường có tiếng trong Sài Gòn. Cuộc sống của tôi dần có những mảng màu thú vị hơn. Tôi cũng nhận ra, hoá ra mình không phải là một kẻ nhạt nhẽo, vô vị, và không màu. Tôi có màu sắc của riêng mình. Nó có thể không sáng rỡ lên như ánh mặt trời, nhưng nó là một mảng màu xinh đẹp và không lẫn với bất kỳ mảng màu nào cả. Tôi cũng có tình yêu đầu đời của mình. Mọi thứ diễn ra chậm rãi nhưng tự nhiên, và quan trọng hơn cả, tôi thấy nó cũng đúng thời điểm-với tôi, và chỉ cần thế là đủ.

Ai rồi cũng sẽ trải qua từng dư vị của cuộc đời, khi họ đủ sẵn sàng.

 Một lần về thăm nhà, tôi gặp lại một người bạn cũ. Tôi đã không còn nhớ rõ từng chi tiết trong câu chuyện, chỉ nhớ bạn kể Cẩm Tú giờ đã lấy chồng rồi. Tú thậm chí còn đã có con, ở tuổi 19.

 Tôi bất ngờ vì những thông tin đã nghe được. Và trong tôi, những ký ức tựa như một cuốn phim với những đoạn cắt đúp đầy ngoạn mục

 Thước phim đầu tiên là hình ảnh Cẩm Tú nắm tay tôi bước xuống đò, lúc đó bạn đã nhìn tôi và mỉm cười, nụ cười mới ấm áp và đáng tin cậy biết bao nhiêu.

Thước Phim thứ hai là khi chúng tôi còn bé thơ, mặc đồng phục, nắm tay nhau cùng đi bộ, vừa đi vừa ríu rít kể chuyện

Thước phim tiếp quay cảnh tôi và bạn đang thủ thỉ nơi căn gác nhỏ bé, kể đủ thứ chuyện trên đời...

Rồi thước phim Cẩm Tú bước đi cạnh tôi, mái tóc xù bung trong gió, hoang dã như một cô gâi Di-gan giữa thảo nguyên điệp trùng.

....

Từng thước phim cứ liên tục đập vào trí óc tôi. Thước phim cuối cùng là tôi nhỏ dại và chơ vơ đứng bên bờ sông, nuối tiếc cho tình bạn đã trôi tuột khỏi kẽ tay mình, chẳng vì điều gì, mà cũng có thể vì rất nhiều thứ.

                     *

Nhiều năm sau, thi thoảng tôi cập nhật tình hình của Cẩm Tú. Khi tôi vẫn bay nhảy cùng những người bạn đại học, rồi vùng vẫy với những ước mơ tuổi trẻ, bạn đã có hai con. Giá đình Cẩm Tú khá khó khăn, vì hai vợ chồng công việc đều không ổn định.

Có những lúc, trong giấc mơ buồn bã, tôi mơ thấy Cẩm Tú. Tôi mơ thấy tôi đứng phía bên này sông, nhìn sang bên kia. Cẩm Tú trong vóc dáng nhỏ bé của cô học sinh cấp hai, đeo chiếc khăn quàng đỏ, mắt lấp lánh nhìn tôi cười. Khi khác, tôi mơ thấy con đò cập bến sông, tôi chạy ra mũi thuyền, nhảy phắc lên bậc thang nơi nối vs bờ, giơ tay ra nắm lấy bàn tay Cẩm Tú.

Giấc mơ luôn chỉ ngắn ngủi chừng đó, rồi cũng dở dang chừng đó, nhưng lần nào tỉnh dậy, tôi cũng thấy mắt mình hơi ươn ướt và một ngày mới sẽ rất khó để bắt đầu.

 Bởi, giấc mơ ấy trái ngược hoàn toàn với thực tế. Và, tôi đã nghìn lần ước rằng, ngày xưa, người mạnh mẽ nắm tay Cẩm Tú phải là tôi. Chúng tôi sẽ cùng nhau bước qua tuổi nổi loạn, cùng nhau trưởng thành. Tôi sẽ ở bên Cẩm Tú bất kể những thay đổi, để đồng cảm và sẻ chia, không phán xét, không tị hiềm- như những ngảy còn thơ ấu. Tôi sẽ không để Cẩm Tú bay chệch đi khỏi quỹ đạo cuộc đời mình và bay chệch khỏi cuộc đời tôi như một tin cầu cô đơn thiếu lực hấp dẫn của Mặt Trời ở trong vũ trụ...

Những tình bạn thân thiếtthường bắt đầu chỉ trong một khoảnh khắc, sáng rỡ lên trong bạn như những đốm pháo hoa đầu tiên báo hiệu giao thừa, nhưng bạn biết không, để nuôi dưỡng nó, chúng ta cần phải cố gắng cùng nhau, từng chút, từng chút một. Trong một khoảng thời gian bền bỉ mà người ta gọi tên mỗi- ngày.

Bạn có đang là một người bạn thân thật-sự của ai đó?

Và bạn có muốn họ (hay chính bạn) phải trở thành một tinh cầu cô đơn?

                               ***********************************

BÀI DỰ THI SỐ 16

  • PDF.InEmail

tinhhoctro

NỤ CƯỜI ẤY

Có bao giờ bạn nghĩ mối tình thời học sinh là mối tình đẹp nhất của bạn không?

Những mối tình ngây ngô, dễ thương của những cô cậu học trò mới lớn, của những sự rung động đầu đời,của những cái suy nghĩ còn non nớt chưa trưởng thành. Ấy là tình yêu ư, chắc hẳn mỗi chúng ta ai cũng trải qua một mối tình như thế, dù ngắn hay dài cũng đều để lại trong ta nhiều kỉ niệm. Vui có, buồn cũng có cho đến khi chia tay rồi, liệu bạn có còn nhớ về những mối tình đó không. Cái mối tình dai dẳng không có hồi kết, cái mối tình thuở các bạn còn trao cho nhau những cái nhìn đầy e thẹn, lén lút nhưng vẫn không kém phần dễ thương ấy!

Tôi cũng vậy! Tôi cũng có một mối tình của riêng tôi, một mối tình tuy không như truyện cổ tích nhưng đủ để tôi nhớ mãi về nó-về thanh xuân tươi đẹp của tôi, trong đó cậu ấy là một phần không thể thiếu!

***

Buổi khai giảng sáng hôm ấy, là một buổi sớm đầy sương thu và nắng vàng rải khắp sân trường , từng bạn học sinh tung tăng trong tà áo mới trắng tinh khôi với những nụ cười hồn nhiên,vui tươi đến mức khiến một vài chú ve còn sót lại của mùa hè phải giật mình,vơ vội chiếc đàn xướng lên một bản đồng ca chào ngày tựu trường! Sau bốn mươi lăm phút đứng dưới nắng vàng để nge bài phát biểu của các bạn học sinh, của các thầy cô giáo, đặc biệt là của thầy hiệu trưởng kính mến,chúng tôi cuối cùng cũng đã được thả những quả bong bóng bay lên bầu trời trong xanh lơ lửng mang theo cả những ước mơ, những hoài bão to lớn của chúng tôi bay thật cao,thật xa,rồi mất hút trên khoảng không trung vô tận.

Kết thúc buổi khai giảng đầy ý nghĩa,trang nghiêm ấy,tôi cùng bạn bè thu dọn đồ đạt, riêng tôi còn phải thu dọn cả chồng ghế của cả lớp đem để vào kho bởi tôi là người trực nhật hôm ấy. Một mình tôi đã phải ôm cả chồng ghế với đủ số lượng ba mươi lăm học sinh ngồi,thật là quá sức tưởng tượng của một cô gái bình thường như tôi. Không một ai giúp đỡ bởi ai cũng đang tranh nhau chạy lên phòng học vì không thể chịu được cái nắng cuối hạ đầu thu lâu thêm được nữa. Cả sân trường vắng lặng , chỉ còn lác đác vài bạn học sinh khác cùng cảnh ngộ như tôi,nhưng tiếc thay,tất cả những bạn ấy đều là nam,và tôi chính là nữ sinh duynhất ở lại loay hoay với chồng ghế cao ngang đầu mình. Bỗng nhiên một giọng nói trầm ấm của một cậu bạn nào đó vang lên sau lưng tôi :

-Sao còn ở đây thế cô bé,bộ không thấy nắng à!

Tôi giật mình quay lại thì thấy một cậu con trai nào lạ hoắc, người mà tôi chưa từng gặp cũng đang có một chồng ghế bên tay hệt như tôi, nhưng cậu ta mang chồng ghế rất nhẹ nhàng. À mà cũng đúng thôi,cậu ta là con trai cơ mà,chồng ghế ấy có là vấn đề gì đâu!

-         Này,cậu sao thế?

Câu hỏi tiếp theo của cậu ta cắt ngang dòng suy nghĩ trong đầu tôi. Tôi không trả lời,hay đúng hơn là tôi chưa kịp suy nghĩ sẽ trả lời như thế nào thì cậu ta vừa chỉ vào chồng ghế của tôi rồi tiếp lời :

-         Cậu gặp vấn đề gì với chồng ghế ấy phải không? Hay là nó nặng qúa? thế thì để mình giúp một tay nhé, chờ mình chút xíu nha!

Dứt lời, cậu ta ôm chồng ghế của cậu ta chạy vội vào kho. Chưa đầy một phút, trong khi tôi còn đang ngỡ ngàng thì cậu ta đã chạy ra đứng trước mặt tôi,tay với lấy chồng ghế từ tay tôi còn không quên  nở nụ cười mang đầy nắng khiến tôi lúng túng vô cùng. Tôi lủi thủi đi theo sau cậu ấy không nói tiếng nào, hay đúng hơn là tôi không biết phải nói gì. Phải chăng tôi còn đang say bởi nụ cười đầy nắng của cậu ta lúc nãy! Chỉ nghĩ đến đó thôi là tim tôi bỗng nhiên đập mạnh hơn một nhịp. cái cảm giác này là gì nhỉ,thật khó hiểu!

Thoáng một vài phút trôi qua, hai chúng tôi đã tới cửa nhà kho, vừa lúc đó tiếng trống báo vào tiết học vang lên, cả tôi và cậu ta đều giật mình. Tôi vội vã chạy lên lớp không quên nói :

-         Cảm ơn!

Đi được vài bước tôi ngoái đầu lại thì thấy cậu ta nhìn tôi cười một cách khó hiểu! Nụ cười hôm ấy của cậu làm tôi nhớ mãi!!!

***

Những ngày sau đó,mọi thứ xung quanh tôi vẫn xảy ra như thường lệ,tôi vẫn đi học đều vào buổi sáng, vẫn gồng mình chạy “sô” cho những buổi học thêm cả buổi chiều và tối.mọi thứ xung quanh tôi diễn ra quá vội vã,khiến tôi dần quên đi cái nụ cười đầy nắng của cậu ấy vào buổi sáng hôm ấy.

 Cho tới một hôm, vào giờ ra chơi,tôi đang ngồi tại chỗ nhìn những người bạn xung quanh cười đùa,nói chuyện và đang phải suy nghĩ vài ba chuyện vẩn vơ thì tôi chợt bắt gặp nụ cười đầy nắng thân quen. Phải rồi,chính là nụ cười của cậu con trai đó! Cậu ta đi cùng một vài người bạn của mình vừa đi vừa cười đùa vui vẻ, nụ cười của cậu hôm nay sao đẹp không thua kém gì hôm đó cậu cười với tôi! Cậu ta lướt ngang qua tôi một cách nhanh chóng. Như một phản xạ tự nhiên, tôi lao ra hành lang xem cậu ta học lớp nào! À thì ra là lớp 11/* , gần ngay lớp của tôi mà sao tôi không biết nhỉ. Bỗng nhiên tôi mỉm cười! lại một lần nữa, tim tôi lại lạc nhịp vì nụ cười ấy!

Kể từ hôm ấy, ngày nào tôi cũng cố tình đi ngang qua lớp cậu ấy để tìm kiếm một nụ cười thân quen, và cậu lúc nào cũng vậy,lúc nào cũng nở nụ cười trên môi, nụ cười đầy nắng ấy khiến bao nhiêu trái tim của các nữ sinh xung quanh cậu phải đổ gục. Hình như trong đó, có cả tôi!

Cho đến bây giờ tôi mới để ý, cậu có rất nhiều vệ tinh xung quanh. Cứ mỗi lần cậu đi đến đâu thì y rằng ở đó như bầy ong vỡ tổ. Quả thật,ngoài nụ cười đầy nắng ấy ra,cậu còn có khuôn mặt khá thư sinh nhìn kiểu hiền hiền ấy. Tôi đã bị say nắng bởi nụ cười của cậu mất rồi!!! Phải làm sao đây???

Một buổi sáng thứ sáu, tôi đến phòng thư viện để đọc sách, mượn sách như thói quen hằng tuần. Tôi dạo quanh các giá sách quen thuộc để tìm ra những quyển sách mới hay,giúp ích cho việc học của tôi rất nhiều. Ngoài ra, tôi còn tìm cho mình những cuốn truyện tranh, truyện cười để giải trí hay những tập truyện ngắn rất hay, rất bổ ích của các nhà văn nổi tiếng với lứa tuổi học trò chúng ta như Nguyễn Nhật Ánh, Tô Hoài… Và rồi cuốn truyện tôi đang tìm kiếm cũng đã xuất hiện trước mắt tôi, thế nhưng nó lại nằm ở trên kệ sách trên cùng. Tuy đã dùng hết sức để với lên để lấy quyển sách đó nhưng không thể nào lấy được. Tôi đang thất vọng thì bỗng có một cánh tay của ai đó  lấy quyển sách đó ra khỏi kệ sách rồi để xuống trước mặt tôi kèm lời nói :

-                        Cậu đang cần cuốn này phải không?

Tôi giật mình quay lại. À! Thì ra là cậu ta.sao thế này, tim tôi lại đập nhanh mất rồi, không khéo để cậu ấy biết thì xấu hổ đến chết mất!

Tôi lúng túng đáp :

-                        À à, ừm… cảm ơn cậu nhé !

-                        Không có gì, là con trai thì phải biết giúp đỡ người khác chứ, nhất là với những cô gái dễ thương như cậu nữa!  -Cậu ta đáp lại không quên khuyến mãi thêm nụ cười đầy nắng chết người ấy !

Gì chứ! Dễ thương sao, lần đầu tiên có người khen tôi như vậy đấy. Cậu ta nói thật hay nói đùa thế không biết nữa! Chắc là đùa rồi!

Tôi với tay lấy quyển sách từ cậu ta, ấy thế nhưng hắn lại giở trò trêu đùa, đưa quyển sách lên cao để tôi không thể nào lấy được. Thì ra trông vẻ ngoài thế mà hắn ta cũng biết chọc người khác nhỉ! Tôi cố gắng nhón chân lên để lấy lại quyển sách ấy thế mà không được,hắn cao quá cơ!

Tôi tức mình làm mặt nhăn khó chịu quay đi kiếm sách khác, bỏ mặt cậu ta đang còn ngơ ngác với quyển sách trên tay. Biết tôi giận, cậu ta liền chạy lên đứng trước mặt tôi tỏ vẻ hối lỗi :

-                        Ơ !cậu cho mình xin lỗi nha, mình chỉ định giỡn chút cho vui thôi mà!

Tôi giật quyển sách lại đi đến chiếc bàn quen thuộc của tôi để đọc nó,làm vẻ mặt vờ như lơ cậu ta trong khi trái tim nơi lồng ngực đang đập rộn ràng. Nhìn cái mặt của cậu ta lúc xin lỗi nhìn thật dễ thương, dễ thương ngang ngửa lúc cậu ấy cười với tôi trước đó vậy!

Thế là cậu ta cũng tìm được một quyển sách khác cố tình đi đến chỗ tôi ngồi vờ như đọc sách. Tim tôi đập rộn ràng nhưng vờ như không quan tâm. Cậu ta nói :

-                        Mình tên Minh, học lớp 11/*. Còn cậu tên gì thế nhỉ?

-                        Hương !!! – tôi đáp lại khi mặt vẫn cắm cúi đọc sách.

-                        Ồ!!!tên cậu hay nhỉ -  Cậu ta nói kèm theo một nụ cười nhẹ, khiến tôi suýt đánh rơi quyển sách cầm trên tay. Tôi lại lúng túng :

-                        À..Ừ..!

Và một lần nữa tiếng trống báo vào tiết đã kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủn cảu chúng tôi. Tôi nhanh chóng trả quyển sách lại chỗ cũ và chạy về lớp. Cậu ta cũng làm thế! Xong, cậu ta liền chạy lên song song với  tôi, vừa chạy vừa nói :

-                        Mình làm bạn được chứ!

Tôi chỉ kịp gật đầu rồi ngồi vào vị trí vì giáo viên đã vào.

Gì chứ, làm bạn với cậu ư! Tôi rất sẵng sàng chàng trai à!!!

Tối hôm đó, sau khi đã học bài cũ và làm xong tất cả các bài tập về nhà, tôi liền vớ lấy chiếc smartphone thân yêu của mình để online facebook. Vừa đăng nhập tài khoản vào, lập tức hiện ra trước mắt tôi là một lời mời kết bạn với nickname VŨ HOÀNG MINH. Tôi tò mò liền xem trang cá nhân của nickname đó. À! Thì ra là cậu ấy. Tôi nhanh tay xác nhận lời mời ấy. Tôi cười thầm, làm cách nào mà cậu ta biết nickname mình vậy nhỉ!!!

Sau khi tôi xác nhận lời mời, chợt nghe một tiếng “ting” của âm báo tin nhắn. Mở ra xem thì thấy :

-                        Chào cậu

-                        Chào Minh. Tôi đáp lại.

-                        Cậu đang làm gì thế?

-                        Đang rảnh rổi và lướt facebook thôi!

-                        Cậu ăn cơm chưa?

-                        À mình ăn rồi, còn cậu?

-                        Mình cũng vậy, haha!

-                        …….

Cứ thế mỗi ngày, lúc nào rảnh rỗi là cậu ta đều nhắn tin cho tôi. Chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ, cùng nhau tâm sự nhiều điều. Dần dần, chúng tôi trở thành bạn thân lúc nào mà tôi không hề hay biết.

Ở trường cũng vậy, cứ mỗi giờ ra chơi là cậu ta đều chạy qua lớp tôi rủ tôi xuống căntin uống nước, hay thường xuyên chạy ngang qua lớp tôi nhìn tôi và cười khiến bọn con gái lớp tôi há mồm kinh ngạc. Sau giờ học, chúng nó chặng tôi lại gặng hỏi :

-                        Mày và anh chàng hotboy đó là gì của nhau mà có vẻ thân thiết quá vậy, tụi tao ghen tỵ à nha!

-                        Haha! Tụi tao là bạn thôi, có gì đâu mà ghen với chả tỵ thế! Tôi cười đáp lại chúng nó.

-                        Thôi đừng có giấu, bạn bè gì mà thân thiết ghê vậy, ngày nào cũng rủ nhau đi uống nước tâm sự các kiểu mà! Hay là mày thích nó hả?hahaha… - Chúng nó vẫn chưa chịu buông tha cho tôi.

-                        Thôi kệ chúng mày muốn nghĩ sao thì nghĩ, tao về đây,trễ rồi.

 Tôi vừa nói vừa đứng dậy ra về. Bầu trời hôm nay thật cao và xanh, không gợn một áng mây,ấy vậy mà lòng tôi lại gợn lên đủ thứ. Thật khó tả!!!

Phải chăng là đúng là tôi đang thích cậu. À mà không! Tôi đã thích cậu từ lâu rồi, từ lần đầu tiên cậu cười với tôi dưới ánh nắng vàng kia rồi kìa! Nhưng tôi biết phải làm gì bây giờ đây nhỉ! Tỏ tình với cậu ư? Tôi không đủ can đảm để làm điều đó. Tôi sợ, tôi sợ sẽ đánh mất tình bạn giữa tôi và cậu ấy khi tôi nói ra tình cảm thật sự của mình. Tôi đang rất hoang mang, liệu rằng cậu cũng đang thích tôi chăng? Mà chắc không phải đâu nhỉ, tôi đâu đủ xinh đẹp, giỏi giang để có thể cùng cậu là một đôi được cơ chứ! Chắc chỉ có tôi là đơn phương cậu thôi, còn cậu thì chắc cũng chỉ xem tôi như một người bạn không hơn không kém nhỉ!

Cậu thì hằng ngày vẫn thế, vẫn cười nói bên cạnh tôi, vẫn hay bày trò chọc ghẹo tôi nhưng chắc có lẽ cậu không bao giờ để ý đến đôi má ửng hồng của tôi lúc cậu cười với tôi đâu nhỉ!

Yêu nhưng không nói ra được còn đau khổ hơn cả việc chia tay rồi nhưng vẫn còn yêu. Cái cảm giác giấu giấu diếm diếm e ngại khi vừa nhìn thấy đối phương, trái tim như vừa nhảy ra khỏi lồng ngực. Chỉ cần đứng gần nhau chút thôi, cả mặt mũi lại đỏ cả lên. Thích cảm giác được nhìn họ cười, được họ quan tâm mỗi ngày nhưng cũng buồn vì đó chỉ là sự quan tâm của những người bạn dành cho nhau. Mỗi lần đi chơi với nhau, tôi với cậu đều ngồi gần nhau đó nhưng tôi không cho phép bản thân thể hiện tình cảm, cứ thế mà giấu mãi trong lòng. Sợ cậu biết nhưng lại sợ cậu không biết. Không thể trách cậu không biết tình cảm của mình, mà trách bản thân mình sao lại không đủ can đảm để nói ra lòng mình, nói ra tất cả tình cảm của tôi dành cho cậu, nó không chỉ đơn giản là tình bạn đâu chàng trai à!

Cuộc sống xung quanh vẫn cứ xảy ra bình thường như thế, chỉ là từ ngày tôi biết mình thật sự thích cậu, bầu trời bỗng đổ mưa,trong lòng tôi đầy giông bão!

Tôi và cậu hằng ngày vẫn đi cùng nhau đến trường,cùng nhau từ trường về nhà mặc dù nhà chúng ta ngược đường nhau. Thế nhưng cậu vẫn sẵng sàng vì để được đi cùng tôi mà bỏ thêm thời gian ra để đi đường vòng. Hay thậm chí nhiều hôm tôi không hiểu bài, chỉ cần nghe tôi than thở sao bài này khó quá, bài kia rắc rối quá là cậu ta sẵng sàng bỏ ra vài tiếng đồng hồ để giảng lại thật rõ ràng, chi tiết cho tôi hiểu.Tôi không hiểu lý do của những hành động đó của cậu, có phải là cậu cũng thích tôi chăng? Hay là tôi lại tiếp tục ảo tưởng vị trí của mình nơi cậu?

Tôi và cậu tính tới nay cũng đã quen nhau hơn bốn tháng rồi nhỉ! Bốn tháng kể từ ngày tôi gặp được cậu, bị say bởi nụ cười đầy nắng ấy; đã bốn tháng rồi tôi cùng cậu làm bạn, cùng cậu đi ăn,đi uống khắp nơi,cùng cậu tâm sự những buồn vui trong cuộc sống của mỗi người. Cậu dần trở thành người quan trọng trong tôi, chỉ cần một ngày không thấy cậu, lòng tôi lại bồn chồn không yên. Cậu vẫn cứ thế, vẫn cứ vui vẻ với mọi người, cậu vẫn có nhiều vệ tinh vây quanh, và tôi lại cảm thấy lo lắng vì cứ mãi lo sợ một ngày nào đó cậu sẽ thuộc về một người con gái khác, một người con gái hơn tôi về mọi thứ!

Ngày mười tháng hai! Ấy vậy là chỉ còn bốn ngày nữa là đến ngày lễ tình nhân valentine rồi. Vào ngày này, theo lệ thường thì các cặp tình nhân sẽ tặng cho nhau những món quà để minh chứng cho tình yêu của họ giành cho nhau. Còn đối với tôi, vào này thì nên làm gì bây giờ nhỉ? Tôi có nên chuẩn bị một món quà để tặng cậu ấy không nhỉ? Nhưng mà lấy lý do gì để tặng món quà ấy đây, không khéo là cậu ta sẽ biết hết tất cả tình cảm của mình mất thôi….! Haizzz! Tôi phải nên làm gì bây giờ! Thôi thì cứ mặc kệ tất cả, tôi sẽ tặng món quà ấy cho cậu vì một lý do nào đó mà tôi sẽ cho là hợp lý nhất!

Rồi ngày ấy cũng đến. Tối hôm ấy là một buổi tối có trăng, có gió và còn có cả một chút sương se lạnh. Thế nhưng sao trong lòng tôi lại nóng rực thế không biết? Tôi hồi hộp chờ cậu ấy tại chiếc ghế đá quen thuộc tại công viên, nơi mà chúng tôi vẫn thường đi dạo mỗi lúc rảnh rỗi. Rồi năm phút, mười phút trôi qua mà cậu ta vẫn chưa đến, tôi bỗng chột dạ nghĩ : “cậu ta có khi nào trễ hẹn với mình đâu cơ chứ, hay là vào ngày này cậu ta có quá nhìu cuộc hẹn với những cô gái kia…”. Chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi như muốn khóc!

Cũng đã gần ba mươi phút trôi qua, lẽ nào cậu ta không đến thật? Sao cậu ta lại mang đến cho tôi sự thất vọng đến như thế chứ! Lau vội giọt nước mắt nóng hổi trên gò má, tôi quay lưng toan rảo bước về nhà thì chợt nghe thấy nói từ đằng sau:

-                        Hẹn nguời ta ở đây mà sao lại định bỏ về trước thế?

Giọng nói thân quen này là của cậu, đích thực là của cậu rồi, cuối cùng thì cậu cũng đến, Cậu đã không làm cho tôi thất vọng! Tôi quay lại,giấu món quà sau lưng nhìn cậu ta với ánh mắt đầy sự trách móc, nói :

-                        Tôi tưởng cậu bận quá mà quên mất cuộc hẹn này rồi chứ?

-                        Làm sao mà quên được cuộc hẹn quan trọng này với cậu được chứ! Vả lại, tôi đến đây muộn cũng chỉ vì chuẩn bị cái này cho cậu thôi!

Cậu ta vừa nói vừa tiến sát lại gần tôi,đưa cho tôi một cái hộp quà hình trái tim màu đỏ rực, vừa nở nụ cười quen thuộc nói :

-                        Tặng cậu, valentine vui vẻ nhé mygirl!

-                        Cái gì mà mygirl chứ, tôi là của cậu bao giờ?- Tôi lúng túng đáp, vẻ bối rối hiện rõ trên khuôn mặt tôi…

-                        Thôi nào, tôi đã dành cho em một món quà đẹp như thế mà em không định tặng lại cho tôi món quà đang giấu sau lưng kia à?- cậu ta vừa liếc nhìn phía sau lưng tôi vừa nói. À mà cậu ta đổi cách xưng hô với tôi từ lúc nào vậy nhỉ?

-                        À, ừ…valentine vui vẻ nhé Minh! -Tôi đưa cậu ta món quà ấy và nói, không quên giấu đi ánh mắt bối rối lúc nãy.

-                        Sao em lại tặng socola cho tôi vào ngày valentine này nhỉ, phải chăng là em có ý gì với tôi chăng?- cậu ta mở món quà ra và nói,kèm theo là một nụ cười đểu không thể chịu được!

Tôi im lặng, không trả lời cậu hỏi đó của cậu ta, hay đúng hơn là tôi không biết phải trả lời như thế nào. Minh biết mình thích cậu ấy từ khi nào thế nhỉ, mình có nói cho ai khác biết đâu cơ chứ! Không lẽ bây giờ mình phải thừa nhận là mình thích cậu ta ư, như thế thì quê chết đi mất! Nhưng mà chẳng phải mục đích của cuộc hẹn này là để tỏ tình với cậu ta ư? Những suy nghĩ rối bời ấy cứ hiện lên trong đầu tôi, tôi phải làm thế nào bây giờ? Chợt Minh cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi bằng câu nói:

-                        Này, tôi chỉ giỡn thôi, làm gì mà mặt cậu nghiêm trọng thế hả?- Minh vừa gãi đầu vừa nói, ngay cả cách xưng hô cũng khác lúc nãy. Chắc là cậu ta đùa thật rồi, vậy mà tôi cứ tưởng…!

-                        Giỡn chi kỳ quá, valentine bạn bè như tôi và cậu vẫn có thể tặng quà cho nhau mà!- tôi vờ nở nụ cười đáp lại.

-                        Đúng rồi! đôi khi tình bạn còn lãng mạn hơn tình yêu mà,mãi là bạn tốt của nhau nha! Thôi chúng ta kiếm gì đó chơi đi rồi về,cũng hơi trễ rồi đó!

Vừa nói,cậu ta vừa kéo tôi đứng dậy. Tối hôm đó, chúng tôi đã cùng nhau chơi gần hết các trò chơi có trong công viên. Chúng tôi nhìn nhau cười vui vẻ. Ừ, thì là bạn cũng tốt, thế nhưng lòng tôi lại có chút không vui!!!

Kể từ tối hôm đó, Minh dường như dành cho tôi một ánh mắt khác, đó không phải là ánh mắt mà Minh hay dành cho tôi như mọi lần. Có chút gì đó khác thường, đăm chiêu hơn,ấm áp hơn,và hình như có một chút âu yếm hơn thì phải! Đó là do tôi nghĩ vậy! cả tôi cũng vậy nữa, tôi cũng hay lén nhìn Minh, lén nhìn cậu cười ngây ngô, lúc ấy trông cậu thật đẹp.

Chợt tôi nhận ra giữa chúng tôi dường như có gì đó ngượng ngập và có đôi chút không thoải mái,thi thoảng ta vẫn bắt gặp ở nhau những ánh mắt bối rối rồi lúng ta lúng túng lảng sang một câu chuyện khác. Cả tôi và Minh đều nhận ra điều đó, nhưng tôi không biết được lí do là gì nữa? Phải chăng là Minh….

Tôi cố gắng xua tan đi những suy nghĩ vẫn vơ ấy để tập trung vào chuyện học hành, dạo này tôi sao nhãng quá rồi!

Rồi sau đó, tôi tập trung vào bài vở, học hành. Tôi và Minh ít gặp nhau hơn, dường như là cả tuần nay tôi và cậu đã không gặp nhau. Cả hai chúng tôi đều bận rộn cho việc học của mình mà không quan tâm, để ý đến sự hiện diện của nhau trong cuộc sống dù lớp Minh chỉ cách lớp tôi 5 căn phòng, hay nhà tôi và nhà cậu cũng chỉ cách nhau vài cây số.

Chúng tôi cứ tránh mặt nhau vài tuần như thế. Không lí do, không lời giải thích. Cứ ngỡ mối quan hệ không tên của chúng tôi sẽ kết thúc như thế, mãi cho tới một hôm…

Chiều hôm ấy, bỗng Minh nhắn tin hẹn gặp tôi tại một quán café sách ngay giữa trung tâm thành phố. Đọc được tin nhắn của Minh, trong lòng tôi lại gợi lên  nhiều cảm giác khó tả, vừa vui mừng, lại vừa hoang mang…!

 Đúng giờ hẹn, tôi đến địa điểm Minh đã nói. Vừa bước chân vào quán, sau khi vén lại mái tóc thấm ướt bởi cơn mưa bất chợt, tôi đã thấy Minh đến từ lúc nào, và Minh cũng đã gọi trước cho tôi một cốc cappuchino ấm nóng. Minh rất chu đáo, cậu ấy biết tôi luôn là người đúng giờ, còn cậu luôn là người đi trước giờ hẹn mươi phút để tìm cho chúng tôi chỗ ngồi đẹp, để kêu trước cho tôi thức uống tôi thích, và cậu không muốn để tôi phải chờ đợi, bởi cậu cũng biết là tôi rất ghét điều đó!

Tôi ngồi xuống nghế đối diện cậu, im lặng nhìn thẳng vào đôi mắt tinh anh của Minh, chờ đợi. Đã bao lâu rồi nhỉ? Đã bao lâu rồi chúng tôi không còn những buổi chiều cuối tuần cùng nhau thưởng thức những cốc cappuchino  ấm nóng trong một căn phòng đầy sách và đặc biệt hơn là cùng nhìn ngắm những cơn mưa bất chợt như này nữa nhỉ! Bất chợt Minh lên tiếng sau những phút im lặng khó chịu.

-                        Hương này, cậu có thích mưa không?

-                        À ừ… có!

-                        Ừ, mình cũng vậy!

-                        Tại sao? Thường thì Hương thấy bọn con trai như các cậu ít có ai thích mưa lắm!- Tôi hỏi Minh kèm theo một lời nói đùa để xóa tan đi cái không khí căng thẳng của chúng tôi.

-                        Đúng! Con trai thường thì ít thằng thích mưa, nhưng mình lại khác, mình yêu mưa bởi nó gợi cho con người ta cảm giác man mác buồn, giúp gợi lại những hoài niệm xưa cũ, và trên hết khi đi dưới mưa không ai biết mình đang khóc!– Minh nói với khuôn mặt hơi buồn.

 Minh mà cũng có những lúc tâm trạng thế sao? Hóa ra, đằng sau những nụ cười kia là một cậu con trai mang nhiều tâm sự ẩn trong lòng mà chưa một lần Minh kể tôi nghe! Nhận thấy Minh hôm nay có điều gì đó khác khác, tôi hỏi:

-                        Có chuyện gì à, kể Hương nghe đi!

-                        Hương này, cậu có biết không, nhìn cậu rất giống một người quen trước đây của mình. Minh Hương  là tên cô ấy! Cậu giống cô ấy từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ đôi mắt biết cười, nụ cười thoải mái, tự nhiên và cả những thói quen, sở thích.

-                        Thế thì sao? Cô ấy là gì của cậu? – Tôi hỏi, giọng hơi run.

-                        Cậu ấy là người mà mình đã từng theo đuổi rất lâu!

Tim tôi thắt lại, giọng run lên bần bật:

-                        Thế bây giờ cậu ấy đang ở đâu?

Minh cười nhẹ, đưa ánh nhìn ra đường phố xa xăm, trả lời:

-                        Đi rồi.

-                        Đi đâu?

-                        Xa lắm, nơi mà dù có muốn cũng không bao giờ có thể quay lại được. Nơi mà có người gọi là thiên đường, có người gọi là địa ngục.. hay chung quy lại, nơi đó là của cõi chết!

-                        Mình… mình xin lỗi! Mình không cố ý nhắc lại chuyện buồn của cậu!-tôi lúng túng vô cùng.

-                        Không có gì, cậu có lỗi gì đâu cơ chứ, dù sao thì đó cũng là sự thật- một sự thật đau lòng!

-                        Chắc là cậu đau lòng lắm nhỉ?

-                        Tất nhiên rồi! Mình đau, đau lắm, đau đến nỗi chỉ muốn đi theo cậu ấy!

-                        Cậu nói cái gì thế chứ!

-                        Cậu làm sao mà hiểu được. Cậu biết không, Minh Hương là người đầu tiên khiến trái tim mình lạc nhịp bởi nụ cười, bởi ánh mắt… Bấy lâu nay, tớ luôn cố gắng kiếm tìm một người giống hệt cậu ấy, giống từ những điều nhỏ nhặt nhất…

-                        Và đó là mình sao?

-                        Đúng thế! Ngay từ lần đầu chúng ta gặp nhau dưới sân trường, ngay từ ánh mắt đầu tiên cậu nhìn mình, bao nhiêu cảm xúc , hoài niệm, kí ức xưa cũ của Hương lại ùa về trong tâm trí mình. Và mình biết, mình không thể bỏ lỡ cơ hội được cạnh bên ánh mắt ấy, nụ cười ấy một lần nữa! Cậu làm bạn gái mình nha Hương!

Mặt tôi tối sầm lại. Gì cơ chứ! Minh chỉ xem tôi như hiện thân của cô gái Minh Hương gì đó thôi ư? Cậu chỉ xem tôi như người thay thế cho một bóng hình đã khuất ư? Sao Minh lại có thể đối xử với tôi như vậy cơ chứ?Vậy là bấy lâu nay, những ánh mắt trìu mến, những nụ cười đầy tình cảm mà tôi nhìn thấy đều là của cậu dành cho Minh Hương chứ không phải cho tôi. Tất cả đều chỉ là giả dối, là giả dối thôi sao!!!

Tôi bấu chặt hai tay vào nhau, gượng cho đôi vai khỏi run, gượng cho những giọt nước mắt không được lăn xuống trên gò má, trả lời Minh :

-                        Xin lỗi cậu, mình là Lan Hương, mình là mình chứ không phải là Minh Hương của cậu. Cậu đừng xem mình là người thay thế chỗ cô ấy như thế. Mình đau lắm, đau lắm cậu biết không? Mình biết, mình thích cậu, thích nhiều lắm nhưng cậu không thế lấy nó ra đùa giỡn như thế được. Như vậy có công bằng chút nào cho mình không hả. Mình cho cậu thời gian để suy nghĩ những gì mình nói, cậu hãy tỉnh táo lại đi biết chưa hả???

Tôi nói như hét vào mặt Minh, rồi chạy vụt ra khỏi quán, không để cho Minh kịp thấy những giọt nước mắt đang chực trào ra khỏi khóe mi. Những giọt nước mắt nóng hôi hổi, mằn mặn lăn dài xuống hai gò má. Tim tôi đau đến quặng thắt lại. Tôi lao đi dưới trời mưa, để xem lời cậu nói có đúng không, rằng khi đi dưới trời mưa không ai biết được mình đang khóc!

Và đúng rồi cậu à, ngoài phố kia bao nhiêu con người đang hối hả chạy đua với cơn mưa nặng hạt, chẳng có ai rảnh rổi đâu mà đi quan tâm tới những giọt nước mắt đang hòa lẫn giữa cơn mưa của một cô gái ngu ngốc đang đắm mình trong nỗi đau tuyệt vọng. Cô ta thất tình ư? Không đúng! Nỗi đau mà cô ta đang chịu đựng còn hơn cả những người thất tình rất nhiều. Trái tim tôi như vỡ ra từng mảnh, ngần ấy yêu thương mà tôi trao anh, anh không thể cảm nhận hay sao? Tại sao anh chỉ xem tôi là người thay thế cho cô ấy cơ chứ. Bỗng tôi thấy ghen tị với Minh Hương, tuy đã mất đi nhưng vẫn có thể mang theo cả yêu thương của Minh, mang đi theo thứ mà chắc hẳn tôi sẽ không bao giờ có được! Trời mưa như trút nước cũng không làm nhạt nhòa đi nỗi đau âm ỉ trong lòng tôi. Nước mưa hòa cũng những giọt lệ của tôi vỡ tan trên con đường trơn bóng. Tôi bỗng thấy rất muốn gặp một người, ôm người ấy mà khóc một trận hả hê.Tôi lại bật khóc. Khóc òa trong mưa. Khóc đến khi chẳng còn sức lực nào để khóc, để nghĩ về anh!

Trở về nhà bằng chút sức lực còn lại, tôi không muốn phải kiệt sức giữa phố xá để gia đình tôi phải lo lắng. Cơn mưa cứ kéo dài không ngừng nghĩ, mưa như chính trong lòng tôi đổ lệ vậy. Bão lòng! Tôi cố ngăn không cho giọt lệ của mình rơi thêm một lần nữa, tôi tự dặn lòng phải mạnh mẽ, yếu đuối để ai xem, yếu đuối để anh thương hại ư? Đó là điều tôi phải ngăn không để xảy ra được. Tôi lại nở nụ cười, nụ cười chua chát không thể tả được!

Những ngày sau đó là chuỗi những ngày đau khổ nhất của tôi từ xưa đến nay. Đó là những ngày sống với nỗi đau gặm nhấm từng ngày, từng giờ. Là những ngày nhớ một người mà không thể gặp, không thể nói chuyện với người đó. Là những chuỗi ngày cả hai lướt qua nhau như chưa hề quen biết, như một người dưng hoàn toàn xa lạ!

Đó là khoảng thời gian một tháng! Đúng một tháng tôi tự giày vò bản thân mình vì anh. Tôi yêu anh. Nhưng có lẽ tình yêu ấy chưa đủ lớn để tôi có thể vì anh, chấp nhận ở bên cạnh anh để thay thế cho một bóng hình đã khuất. Thế là tôi và anh đã có một cuộc hẹn! Cuộc hẹn này, tôi nghĩ nó sẽ mang đến cho chúng tôi những quyết định đúng về mối quan hệ của chúng tôi để cả hai sẽ không đau sau này!

Vẫn quán café ấy, vẫn là cậu ngồi đó, tôi ngồi đối diện, thế nhưng không khí xung quanh có vẻ nặng nề, trông buồn đến lạ thường. Cũng đúng thôi, làm sao mà vui cho được!

Cậu im lặng, tôi đành phải lên tiếng trước :

-                        Minh này, cậu có biết không? Tớ thật sự thích cậu, à mà không, tớ thất sự rất yêu cậu!

-                        Tớ cũng vậy!

-                        Là giả dối! cậu không hề yêu tớ, cả thích cũng không có. Cậu chỉ yêu cô ấy thôi.- tôi chua chát trả lời Minh.

-                        Tớ cũng đã từng nghĩ vậy. Từ ngày cô ấy ra đi, tớ nghĩ mình không thể yêu thêm một ai được nữa, cho đến khi gặp cậu. Quả thật lúc đầu tớ luôn cố gắng tìm kiếm một bóng hình đã mất trong cậu. Nhưng tớ đã thất bại, cậu quả là rất giống cô ấy nhưng có một điều hoàn toàn khác biệt giữa Lan Hương và Minh Hương, đó là hai cậu mang hai trái tim hoàn toàn khác nhau- đó là một sự khác biệt lớn khiến tớ nhận ra mình đã hoàn toàn sai lầm, sai lầm bởi tớ luôn xem cậu là người thay thế cho cô ấy, và tớ cũng chợt nhận ra, rằng tớ đã yêu cậu từ lúc nào mất rồi! Chắc cậu sẽ không tin những lời này của mình đâu nhưng mà cậu nói cậu yêu mình chắc cậu cũng biết, nếu yêu ai đó thật lòng rồi sẽ biết, biểu hiện rất rõ của tình yêu chính là nỗi nhớ.Nhất là ở lứa tuổi của bọn mình, khi yêu, sẽ luôn bị nó giày vò từng phút, từng giây. Những ngày qua cậu giận mình, ghét mình, không gặp mình hay thỉnh thoảng ta bắt gặp vô tình, cậu chỉ lướt qua mình như người dưng. Lúc đó mình đau lắm, nhớ lắm những nụ cười của cậu, giọng nói của cậu nhưng không thể làm gì được, bất lực nhìn cậu đau đớn khóc dưới mưa, lúc đó tớ chỉ muốn cầm một chiếc ô đến bên cậu, che chở cho cậu. Thế nhưng tớ không đủ can đảm để làm điều đó, sợ cậu nhìn thấy mình cậu sẽ lại đau hơn thôi! Hương này, cậu tha thứ cho mình nhé, đừng giận mình nữa, đừng để trái tim của chúng ta đau thêm từng phút từng giây nào nữa nhé, được không?

Minh đến bên tôi tự lúc nào, cầm đôi bàn tay run run vì bất ngờ khiến tôi thoáng giật mình, ấp úng trả lời đầy nghi hoặc :

-                        Cậu… cậu nói có thật không?

-                        Tớ đang rất nghiêm túc.

Quả thật, nhìn vẻ mặt hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ tôi của Minh, tôi biết cậu đang rất nghiêm túc, thật lòng. Thế nhưng trong lòng tôi lại xuất hiện nhiều mâu thuẫn khác nhau khiến lòng tôi hỗn loạn vô cùng :

-                        Cậu cho mình thời gian suy nghĩ được không?

-                        Bao lâu?

-                        Sau khi tớ được cậu chở về nhà!

Minh không nói, chỉ mỉm cười. Đã bao lâu rồi tôi không được nhìn thấy nụ cười này rồi nhỉ, tôi cũng chẳng nhớ nữa, chỉ biết rằng nụ cười của anh lúc này đã đánh thức trái tim tôi, đánh thức tình yêu tôi dành cho anh bấy lâu nay. Và tôi đã có câu trả lời cho anh rồi!

Trên đường về nhà, chúng tôi im lặng. Có lẽ Minh đang hồi hộp chờ câu trả lời từ tôi! Bầu trời hôm nay xanh lắm, có ánh nắng vàng len lỏi qua từng kẽ lá, thật đẹp, đẹp tựa ngày tôi và anh gặp nhau vậy!

Thoắt đã tới trước ngõ nhà tôi, tôi xuống xe, vờ như định đi vào nhà luôn. Minh hốt hoảng kéo tay tôi lại :

-                        Này này, cậu định cứ như vậy mà vào nhà à!

-                        Chứ sao nữa, ở đây làm gì?

-                        Thế cậu quên điều cậu nói lúc nãy rồi hả?

-                        Ừ! Quên rồi.

-                        Ơ! Cậu… cậu thật quá đáng!

Tôi chỉ vờ trêu Minh một chút thôi nhưngkhông ngờ Minh lại biểu hiện vẻ mặt như vậy, trông thật buồn cười, đáng yêu!

-                        Thôi được rồi, ngày mai cậu đến đón tớ đi học nhé!

Nói đoạn, tôi kiễng chân hôn lên má anh rồi vội chạy vào nhà không quên ngoái lại nói câu cuối cùng:

-                        Nhớ đúng giờ đấy. Nha ANH!

Minh nở nụ cười lặng lẽ, quay lưng ra về, vừa đi vừa huýt sáo trông mới vui làm sao! Trông bóng dáng anh thật đẹp vô cùng!

Tôi quay trở về phòng, suy nghĩ. Tôi không biết tôi đã quyết định đúng hay sai nhưng tôi tin vào sự mách bảo của con tim mình, rằng yêu anh là đúng!

Nếu coi đời người là một bản nhạc thì tuổi thanh xuân chính là phần điệp khúc với những nốt nhạc trong trẻo, rực rỡ nhất. Nó đọng lại trong lòng mỗi người như những giọt café cuối cùng nơi đáy cốc mãi chẳng tan. Đời người ngắn lắm và thanh xuân thì chẳng bao lâu, nhất là tuổi thanh xuân của một người con gái- như một bông hoa rực rỡ nhưng sẽ chóng lụi tàn. Bởi vậy, khi còn trẻ, ta hãy dám sống, dám yêu hết mình. Một tuổi trẻ trong veo, thuần khiết với những thứ tình cảm chỉ có thể đến một lần trong đời, tất cả những lần sau đó đều sẽ chỉ là bản sao không hoàn hảo của tuổi trẻ ấy. Và đó cũng là một tuổi trẻ với đầy những chông gai để sau những lần vấp ngã ta trở nên trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn để dung cảm hơn mà yêu nhiều hơn. Tình yêu tôi dành cho anh cũng vậy tình yêu đầu đời ấy giống như lần đầu được nếm thử quả khế mới chín. Chua chua, chát chát, nhưng không kiềm được, vẫn muốn nếm thêm một lần nữa. Trong quả khế chát xanh ấy, nụ cười ngốc nghếch, ngọt ngào, chứa đầy nắng của anh, tình đầu thơ ngây, trong sáng của em lặng lẽ nảy mầm!

Tình yêu tuổi học trò quả là một vần thơ hay, một khúc ca ngọt ngào, một quãng đời xanh mướt… mà chúng ta không dễ gì tìm được. Nếu ai đó đã gặp được nhau dưới màu áo sân trường, hãy trân trọng nó bởi khi ta trưởng thành, sẽ yêu bằng một trái tim suy tư, sẽ chẳng thể nào tìm lại được cảm giác trong sáng, ngây thơ ấy nữa!

Cảm ơn anh đã đến bên em, khiến cho tuổi trẻ của em vì có anh mà trở nên kì diệu, thanh xuân của em nhờ có anh mà bỗng trở nên tươi đẹp lạ thường. Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em, cảm ơn nụ cười của anh đã mang đến cho em những rung động đầu đời thật đẹp. Cảm ơn anh! Cảm ơn nụ cười của thanh xuân ấy!

TÁI BÚT: Tôi không hi vọng anh đọc được những lời này, không hi vọng anh sẽ hiểu lời nhắn nhủ của tôi trong đó. Nhưng tôi chỉ muốn anh biết rằng, đừng mãi xem tôi là người thay thế cô ấy như thế, điều đó có thể làm tổn thương sâu sắc một tâm hồn, một trái tim của cô gái mới tuổi mười sáu!

                                         Chiều mưa, ngày 5 tháng 11 năm 2017.

                                                                

BÀI DỰ THI SỐ 15

  • PDF.InEmail

PHẬN ĐỜI NGHIỆT NGÃ

 

...Vào khoảng 8h ngày 25/10, nhiều người dân đi qua khu vực sông Trường Giang hoảng hốt phát hiện một xác em gái trôi tấp vào đám lục bình nên đã gọi báo Công an. Nhận được tin báo, lực lượng Công an nhanh chóng có mặt tại hiện trường để trục vớt thi thể, khám nghiệm tử thi và lấy lời khai nhân chứng. Thi thể được xác định là bé gái, đang mang thai khoảng 3 tháng, không có giấy tờ tùy thân và đã chết nhiều ngày. Thông tin đã làm lay động cả xóm chài nghèo và ai cũng nhận ra cô bé. Dân làng tổ chức an táng, đưa em về nằm cạnh ba mẹ và người bà kính yêu của em. Thương thay cho phận đời nghiệt ngã! Nhưng có lẽ đây là kết thúc mà ông trời đã ban cho con bé. Đôi khi như vậy sẽ tốt hơn, nó sẽ là vì sao tinh tú trên bầu trời hoặc sẽ là một cô tiên nữ xinh đẹp với tâm hồn ngây thơ, trong sáng. Trần gian quá khắc nghiệt với cuộc đời của em rồi, từ bây giờ em đã được giải thoát...

 

-      Hoa ơi!

     -    Dạ, ngoại gọi con ạ

     -   Ừ, cuối tuần là giỗ của ba má con rồi; con xem chiều đi học về sớm thì ra mộ với ngoại, nhổ mấy cây cỏ với sửa lại phần mộ ba má con cho nó đường hoàng chứ cả năm cát chài xuống hết cả rồi. Mới đây mà đã 8 năm, kể từ ngày ba má con mất trong tai nạn xe, ngày nào ngoại cũng không chợp mắt được. Ngoại thương con và thương ba má con quá! Biết khi nào bà cháu mình mới xây được ngôi nhà mới cho ba má con đây

    -   Dạ, nhà mình nghèo mà ngoại vẫn tần tảo, nuôi con ăn học; nhiều lúc con nghĩ sẽ không bước tiếp được, nhưng vì ngoại, vì ba má con sẽ cố gắng hơn, sau này con sẽ xây cho ba má con một ngôi nhà thật to nghe ngoại.

            Ngôi nhà nhỏ, lụp xụp trong xóm nghèo kể từ khi hai lao động chính qua đời thì cuộc sống càng thêm chật vật. Hai bà cháu Hoa rau cháo qua ngày, bắt ốc hái rau kiếm sống. Cũng chính vì gia cảnh nghèo túng mà em luôn bị bạn bè dè bỉu, coi thường. Người đời thường nói, con cái đến với cha mẹ cũng bởi duyên số. Có đứa thì đến để trả ơn, cũng có đứa đến để báo ân hoặc trả nợ. Có lẽ Hoa xuất hiện trên cõi đời này để trả nợ trần ai. Đứa  bé 13 tuổi đời đáng lý phải được bảo bọc, chăm sóc; vậy mà tấm lưng trần của em phải sớm bươn chải, vất vưỡng cùng với người bà già yếu, bệnh tật mà không biết sẽ bỏ em ra đi lúc nào.

            Nhiều đêm không ngủ được em lại suy nghĩ, em sợ cái cảnh mất đi những người thương yêu nhất. Có lẽ cú sốc lớn lúc vừa lên năm em không bao giờ quên được. Cái ngày chiếc xe cứu thương về đầu làng rồi rẽ vào chính căn nhà tranh lụp xụp nơi đầy ắp tiếng cười hạnh phúc ấy đã làm tim em như tan nát, cả bầu trời như sụp đổ, em ôm lấy thi thể lần lượt ba rồi mẹ gào thét khiến không ai cầm được nước mắt. Hai bà cháu cố gắng vượt qua những tháng ngày cơ cực nhất, mặc cho căn bệnh tim hành hạ, bà gồng hết sức có thể để bù đắp cho đứa cháu ngoại đáng thương. Em yêu bà lắm! Khẽ khàng đặt tay vòng qua ôm ngoại thật chặt rồi hôn lên má, lên cằm ngoại mình...nằm đó bà nuốt nước mắt vào trong. Có đêm nào bà ngủ trước nó đâu, trò chuyện đôi câu rồi giả vờ thiếp đi cho nó ngủ, bà thừa hiểu tính con bé mà...Một đứa trẻ hồn nhiên, vô tư, tinh nghịch sớm chịu cảnh mất mát, đau thương, nó trở nên trầm lặng và già dặn khi nào bà cũng không nhận ra. Có lẽ cuộc đời, hoàn cảnh đã dạy nó. Biết bà già yếu nên nó sợ bà lại bỏ nó đi, bỏ nó lại một mình trên cõi đời, mà chính bà cũng đang rất sợ..

            Mùa đông năm ấy đến sớm và kéo dài, căn nhà nhỏ càng thêm lạnh lẽo; tấm chăn mỏng như không đủ nhiệt ấp ủ hai bà cháu nhưng tình thương, tình cảm họ dành cho nhau rất lớn, ai cũng bảo là không sao rồi cứ nhường qua rồi nhương lại. Biết sức khỏe xuống cấp trầm trọng bà càng lo, hằng ngày cứ căn dặn nó đủ điều, dạy nó bài học làm người và cách tự đứng vững  trên đôi chân của mình. Gà gáy canh ba, bà tranh thủ dậy nhen bếp lửa bắt nồi cháo cho tý nó dậy ăn đi học; bước chân run run chậm chạp hơn kèm theo những cơn ho kéo dài nơi gian bếp khiến Hoa càng thêm đau lòng. Bà bệnh đã hơn mười ngày nay nhưng vẫn chưa uống thuốc, chiều qua em có hái mớ lá xông nhưng ngoại vẫn chưa đỡ. Em chẳng buồn đi học, chỉ muốn ở bên chăm sóc ngoại thôi. Bà con hàng xóm thương tình cho cảnh ngộ của hai bà cháu nên cũng hay qua hỏi han, động viên, giúp đỡ.

            Nhưng, trời cao không có mắt! Trong đêm mưa to hôm ấy, kèm theo cơn ho kéo dài, bà đã trút hơi thở cuối cùng! Không kịp trăn trối với Hoa lời nào bà đã vội ra đi trong khi đôi dòng lệ còn ướt đẫm trên khóe mắt. Lại một lần nữa con bé rơi xuống vực thẳm. Tiếng thét gọi  “Ngoại ơi” giữa đêm khuya như tiếng xé, xé cả ruột gan mọi người. Ngày đưa linh cửu bà về nơi chín suối  con bé như người mất hồn,tay cầm di ảnh bước về phía trước như vô định. Đôi mắt đỏ hoe, sưng húp cứ nhìn vào khoảng không bây giờ không chảy được giọt lệ nào nữa. Có lẽ nó đã khóc, khóc rất nhiều, khóc đến cạn kiệt mất rồi. Không khéo con bé không có sức chống chọi những ngày tháng tiếp theo quá. Bà con ai nấy lắc đầu thương hại. Không ai mà trông thấy cảnh ngộ đó mà không đau lòng!

- Ráng lên nghe con! Có gì cứ chạy sang nhà bác nha, bà con xóm mình không ai bỏ rơi con đâu.

      Nó “Dạ” trong tiếng nấc. Họ hàng của nó kẻ thì mất trong chiến tranh, người thì đi làm kinh tế mới ở đâu nghe nói rất xa, có bao giờ nó thấy mặt được đâu. Bây giờ nó đã không còn một ai bên cạnh, ba má và cả người bà kính yêu đã tụ họp với nhau rồi. Đau thương quá!

            Nó đã bỏ học và quyết định đi kiếm việc làm! Nó đi lang thang cùng khắp, nó đã xin phụ rửa chén bát nhưng vụng về làm rơi vỡ, người ta đã đuổi nó đi. Có lẽ tâm trí nó bây giờ chỉ nghĩ đến ba mẹ và bà ngoại. Nó trầm hơn hẳn, cứ lầm lũi cả ngày, tối về lại ra mộ bà ngoại ngồi hồi lâu. Có thời gian, bà con hàng xóm không thấy nó về nhà nữa; nó đã xin được vào một nhà trên thành phố làm giúp việc. Bà chủ rất thương nó, thấy nó mồ côi nhưng lại siêng năng nên đã cho nó ở lại làm việc và xem nó như con cháu trong nhà. Có lẽ đây là khoảng thời gian nó được ăn ngon, mặc ấm. Nhưng bấy nhiêu cũng không đủ khỏa lấp được nỗi đau chất chồng trong lòng nó. Gia đình, trường lớp, bè bạn cứ lờn vờn hoài trong tâm trí con bé, cho nên nó khó lòng mà vui vẻ được. Ngày kia là giỗ đầu của ngoại, nó xin phép về lo hương khói. Bà con ai nấy bất ngờ khi thấy nó xuất hiện; mọi người mừng rơn vì dạo này thấy nó cũng có da có thịt, đã ra dáng một thiếu nữ rồi. Thật tội nghiệp con nhỏ, nỗi đau chồng chất nỗi đau, dở dang việc học, chỉ hi vọng nó sống tốt để bà và ba mẹ nó vui lòng.

            Hoàn tất việc nhà cửa nó lại lên thành phố, tiếp tục công việc của mình; lau nhà, giặc giũ, cơm nước nó làm gọn ghẽ lắm, ai cũng mến nó cả. Lâu lâu bà chủ lại mua cho nó bộ đồ mới, nó vui lắm và thấy xung quanh ai cũng tốt, ai cũng thương nó; nó thầm cám ơn ông trời vì ít ra cũng ban cho nó miếng ăn, cuộc sống nó đỡ chật vật hơn, có đôi lúc nó còn nghĩ sẽ đi học trở lại nữa.

            “Đùng.g.g …...Đùng.g.g....”

            Sấm chớp to quá, bầu trời tối sầm hẳn lại, phong ba nổi lên, tất cả như một trận cuồng phong...Hoa vội vã chạy lên gác đem sào đồ vô kẻo ướt. Mùa này là thế, những cơn mưa giông bất chợt ập đến nhưng cũng nhanh chóng kết thúc thôi. Chưa kịp xếp xong mớ đồ, Hoa nghe thấy tiếng ai mở cổng; hình như ông chủ đã về, ông đi công tác đã ba hôm nay.

-      Ông chủ mới về ạ?

-      “Ừ” một tiếng rồi ông lên phòng thay đồ đạc.

            Bên ngoài trời vẫn đang mưa, gió vẫn đang rít mạnh, sao hôm nay mưa dai thế nhỉ? Hoa nhủ..Mỗi lần mưa giông thế này em lại nhớ bà ngoại, nhớ cái cảnh hai bà cháu đóng kín hết cửa rồi xuống ngồi bên bếp lửa canh nồi khoai lang luộc. Hoa đang nhớ mùi khoai lang nóng hổi đem chấm tý muối mè của ngoại thì bất giác em giật mình, quay sang thấy ông chủ ngồi sát bên cạnh, ông vòng tay ôm lấy Hoa lúc nào không rõ. Em vung tay tháo chạy nhưng không kịp, ông chủ kéo mạnh tay ôm chặt em vào lòng và giở trò đồi bại. Mặc cho em ra sức chống cự và khóc lóc van xin nhưng cơn dục vọng và thú tính trong người đàn ông 40 tuổi vẫn không hề lay chuyển. Em khóc, la hét đến khản giọng cầu cứu nhưng chả ai nghe thấy. Cầm tờ 50 nghìn dúi vào tay em và dọa không được cho ai biết, ông chủ chạy thẳng lên phòng để lại mình con bé với biết bao cảm giác tội lỗi và tủi nhục. Ôm vội bộ quần áo bị xé rách tươm em lao như bay vào nhà tắm... em dội vòi sen thật mạnh, dội thật mạnh trên người như muốn tẩy đi phần ô uế, dơ bẩn; em khóc ngất và trách bản thân, “ba má ơi, ngoại ơi...” em gọi như điên trong nhà tắm khiến ông chủ cũng khiếp đảm chạy xuống dỗ dành. Em đã trở thành đàn bà kể từ ngày hôm ấy...và hiển nhiên là không ai biết chuyện em bị ông chủ làm nhục. Cũng từ ngày đó, em trở nên lầm lũi, em né tránh và ngại tiếp xúc với mọi người, còn công việc em vẫn hoàn thành tốt. Hơn ba tuần sau, em nhận thấy cơ thể mình có nhiều thay đổi, ai cũng thấy em mệt mỏi, yếu ớt; mọi người cứ nghĩ em bị ốm, nhưng ngờ đâu đó chính là kết quả của hành động tội lỗi ấy_em đã mang thai mà chính em cũng không hề rõ.  Gần ba tháng trôi qua, bụng em ngày càng lộ, em không biết phải đối mặt như thế nào; thật sự là em còn non trẻ lắm, em chưa thể hòa nhập, chưa thể trút đi vẻ ngoài sầu tư kia thì bây giờ em lại gánh chịu thêm một hậu quả vô cùng lớn, nó quá sức so với em, thật sự là lòng em rối như tơ vò. Em khóc cạn nước mắt và mở cổng ra đi...em không biết sẽ đi về đâu nữa nhưng đôi chân cứ lê từng bước chậm chạp về phía xóm chài nghèo_ nơi đã ươm mầm, đã dạy dỗ em, đã hun đúc lên tâm hồn ngây thơ, trong trắng ấy;  Và hơn hết là nơi đó có ba, có mẹ và có bà ngoại đang chờ em quay về. Em muốn chạy thật nhanh để về với mọi người nhưng sao lòng em lại nặng trĩu, đầu óc em cứ như phân ra làm trăm mảnh.

            “Không...”

            Em ôm đầu và chạy thục mạng, em chạy thẳng ra phía bờ sông đầu làng. Em không dám đương đầu, không dám nhìn mặt mọi người, em không dám về nhà nữa...    

            Dòng sông tĩnh lặng, ánh trăng vàng đã lên đến đỉnh ngọn tre, cũng đã khuya rồi mà...chưa bao giờ em  nhận ra quê hương mình đẹp như vậy. Liếc nhìn một lượt, bao nhiêu ký ức tuổi thơ hiện về trong em, em mỉm cười trong dòng nước mắt. Em đã trở về bên bến sông quê, về với gia đình, với ba má, với ngoại, mai đây thôi em sẽ được gặp mọi người rồi mà. Lặng người bước chân xuống sông em cảm thấy mát mẻ vô cùng, cái cảm giác không còn lo âu, không còn oán hận mà là một thứ cảm giác mãn nguyện... em mỉm cười bước tiếp, và như vụt tắt. Em đã nằm sâu trong lòng dòng sông quê hương như nằm trong vòng tay của bà ngoại vậy.

            Đêm nay trăng sáng quá! Có một vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, nó nứ nhấp nháy, cứ lung linh, như đang mỉm cười trước vạn vật.  Dưới đáy sông một đóa Lục Bình vẫn còn trôi giạt. Số phận cuộc đời nghiệt ngã tang thương.

                                ******************************************

 

 

sấm chớp

BÀI DỰ THI SỐ 14

  • PDF.InEmail

MÙI HOA GIẤY

 

Ngày xưa đó, ngày nó và tôi còn chung lớp chung trường. Cùng nhau lớn lên, với những kỉ niệm vui có, buồn có, giận dỗi rồi lại huề nhau trong vô thức. Đối với nó, tôi là người bạn thân đến bấy giờ. Ngày ấy, nó vui vẻ biết bao nhiêu. Tình bạn đó, đã từng rất đẹp, rất rất đẹp.

Tôi và nó đã vô tư lớn lên cùng nhau, cùng đi qua những ngày đẹp nhất của một thời khăn quàng đỏ thắm. Những kỉ niệm làm sao kể hết, những tiếng cười hồn nhiên của nó, nhớ lắm, nhớ đến tiếc nuối. Tình bạn đó, với tôi sâu đậm và đẹp đẽ biết bao.

Nó lúc nào cũng quấn lấy tôi cứ như “cái bóng” vậy. Hầu như trong lớp nó không mấy nói chuyện với ai ngoài tôi, mọi người bảo nó trầm, ít nói quá. Nhưng sau cái lần làm mấy đứa cười phì đến độ vài đứa phải bò lăn ra vì những mẫu chuyện hay trò hề của nó. Ngay cả tôi, cái đứa dính với nó suốt bấy lâu cũng không ngờ được. Và từ đó, cái biệt danh “cây cười” được mọi người in lên người nó. Nhưng kể từ cái ngày cả lớp tìm ra điểm hấp dẫn từ nó cũng là cái ngày nó bắt đầu trở thành tâm điểm cho những truyện cười, những trò hề ngộ nghĩnh. Nó ít để ý tới tôi hẳn, điều đó không phải điều làm tôi lo lắng mà chính sự xuất hiện của các cô cậu lớp 9A3. Tụi nó trong trường này được hai cái đặc biệt mà ai cũng biết. Thứ nhất là học tệ nhất, thứ hai là quậy phá nhất. Và hôm nay, sự hiện diện của chúng bên “cây cười” thật sự làm tôi lo ngại nhiều phần. Cùng đã nhiều lần tôi nhắc chừng nó về tụi kia, nhưng nói đến nó cứ đơ cái mặt hột mít của nó ra cười phì rồi ừ ừ vài ba tiếng cho qua chuyện. Tưởng nó hiểu chuyện nên tôi cũng thôi không nói nữa.

Nhớ hôm đó cũng đã là ngày thứ hai liên tục nó vắng mặt ở lớp, ngồi trong lớp mà lòng cứ thấp thỏm lo âu, chỉ đợi cho tiếng chuông tan trường vừa kêu lên chưa dứt tiếng vang tôi đã với ngay chiếc cặp xách phóng ngay tới nhà nó. Nhà nó cũng bình thường, được cái bên ngoài cổng trang trí giàn hoa giấy tuyệt đẹp mà lúc nào đến chơi tôi cũng tiện tay ngắt vài bông. Và đó cũng chính là lý do duy nhất nó cấu với tôi, những lúc như thế nó là thứ nguy hiểm nhất khu vườn để bảo vệ giàn hoa giấy kia. Bố mẹ nó mất từ lúc nó còn nhỏ, họ hàng cũng chả có ai, nó ở với bà. Đôi mắt bà nó ngày càng mờ nên mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều một tay nó hết. Tôi biết mọi ngóc ngách trong nhà nó, kể cả chìa khóa nhà để đâu tôi cũng biết. Tôi tiến đến từ từ mở cánh cổng ra tránh để không làm rớt một bông hoa giấy nào. Tiếp theo là cánh cửa nhà phía trong, bà nó biết là tôi đến nên vội vàng ngồi dậy hỏi thăm bằng giọng run run:

“Nam đến chơi đấy hả cháu.”

“Dạ, là con đây bà.” Tôi vừa nói vừa vội chạy lại đỡ bà dậy. Bà nheo nheo cặp mắt lại vuốt tay tôi bà nói:

“Thế cháu kiếm thằng Minh à! Lúc sáng hình như có ai kiếm nó, ồn lắm bà không nghe rõ được. Rồi một lát nó cũng đi luôn tới giờ chưa về.”

Đỡ bà ngồi đoàn hoàn xong tiện tay xuống thẳng dưới bếp xới hẳn cho bà một bát cơm miệng lẻm bẻm, cười cười nói lên:

“Thôi bà chả việc gì phải lo cho nó, lớn đầu rồi chứ có còn phải con nít nữa đâu.”

Đó chỉ là những lời trấn an bà thôi, thật sự người đang lo lắng nhất chính là tôi. Có bao giờ nó bỏ học như vậy, càng không đi đâu mà không nói với tôi cả, đúng là một chuyện lạ. Tôi vội vàng đưa bát cơm cho bà rồi chào ra về. Tôi xách xe đi hết các đoạn đường mà tôi nghĩ nó có thể đến, hỏi thăm những người mà tôi nghĩ nó có thể gặp. Nhưng tất cả chỉ là con số không. Đành ngậm ngùi quay đầu đi về, vừa băng qua khỏi cái ngã ba đầu hẽm tôi bắt gặp nó đang đi về, tôi chạy vọt lên bên nó. Thật ra lúc đó trong tôi đang chứa đựng hàng chục, hàng trăm câu hỏi dành cho nó nhưng khi nhìn lại bộ dạng phờ phợt của nó lúc này tôi đành cất xấp câu hỏi kia vào lại. Tôi đưa nó về đến cổng, nó đẩy cổng vào mặc cho những bông hoa giấy mà nó gìn giữ rơi vãi ra sân, tôi còn chưa kịp bước vào nó đã ngăn lại, bảo là hôm nay hơi mệt nên muốn nghĩ ngơi. Dứt câu nó quay lưng đi vào trong, tôi chỉ kịp vội cuối xuống khe cửa ngoài cổng nhắc chừng nó ngày mai có vài bài kiểm tra. Nó đóng sầm cửa lại mặc cho tiếng vọng của tôi vang nhẹ trong gió. Quay lưng dắt xe đi về chưa được mười bước chân bỗng từ phía nhà nó, nó tông cửa chạy ra với vẻ mặt hớt hải, nó chạy lại tôi nhưng chưa nói được từ nào, nhìn bộ dạng nó quýnh lên làm tôi vừa tò mà vừa quýnh theo nó. Cố bình tính lại tôi cầm tay nó hỏi xem có chuyện gì, cái bình tĩnh mà tôi vừa cố lấy lại chưa được năm giây, nó bảo bà nó đi đâu mất rồi, không thấy trong nhà. Bốn con mắt tròn xoe nhìn nhau, khoảng thời gian đủ cho một cái suy nghĩ cũng không có. Tôi vội lôi nó đi, chúng tôi kiếm từng ngóc ngách, từ những bụi cây nhỏ đến bãi đất trống hay thậm chí là nghĩa địa cũng không bỏ qua. Hai đứa đang vòng vòng ra ngoài đường quốc lộ mong kiếm được tia hy vọng thì thấy một đám người vây quanh chỉ chỉ rất đáng ngờ, tôi còn chưa kịp nói gì nó đã kéo tôi phi ngay lại đám đông. Hai đứa phải mất độ chừng ba mươi giây để chen lấn giữa đám người, vào tới nơi bỗng khoản không gian xung quanh như thu hẹp lại hết cỡ đến tận con tim chúng tôi, chỉ có mỗi tiếng kêu vang vọng kéo dài trong đau khỗ “Bà…”. Tôi nhìn thấy một người phụ nữ đang nằm đó, nó ôm lấy người phụ nữ kia gào lên như một gã điên. Những giọt nước mắt đã mọng nước lên chỉ chờ một cái chớp mắt của tôi là chúng thi nhau rơi xuống. Thế nhưng, chúng như không thể rơi xuống vì lí trí vội vàng trong tôi vừa cho tôi biết tôi còn những thứ cần lo, cần làm giùm người bạn kia của tôi, cái gã đang ôm khư khư cái quý giá nhất trong cuộc đời gã vào lòng.

Tang lễ của bà cũng chả mấy ai họ hàng, vừa xong mọi người vãng đi nhiều, căn nhà lại vắng vẻ hơn. Nó vẫn không nói gì kể từ hôm qua, nhưng tôi bắt gặp nó bắt đầu làm quen với điếu thuốc, lúc đầu tôi chỉ đám đứng bên nó, chưa muốn đề cập đến vấn đề điếu thuốc lúc này vì tôi nghĩ nó đang căng thẳng hết mức. Nhưng càng lúc tôi thấy mùi khói thuốc khét hơn tôi nghĩ, có lẫn mùi khác khó chịu hơn nhiều. Tôi hỏi thì nó làm lơ, có vẻ rất đáng nghi, nhưng cũng là ngày buồn nên tôi để bụng lúc khác hỏi cũng được. Tôi nghĩ đây là lúc tôi cần bên nó nhất thì nó lại bảo tôi về, thế là tôi về. Tiễn tôi ra tới cổng, lần này tự tay nó ngắt một bông hoa giấy đặt vào túi áo tôi. Đôi mắt nó lúc này buồn đến kì lạ, nó như muốn nói gì đó nhưng tôi không tài nào đọc ra được. Tôi dắt xe ra về, nó thì cứ đứng đó nhìn tôi cho đến lúc chỉ còn lại cái bóng mờ mờ được lão mặt trời rọi lên.

Hôm sau là chỉ nhật nên tôi đã dậy sớm hơn thường ngày rất nhiều. Năm giờ sáng bánh xe tôi đã dừng trước cổng nhà nó, lần này cũng như mọi khi, tôi nhẹ nhàng mở cánh cổng ra cố nhẹ nhàng ngăn không cho rớt thêm một bông hoa nào. Tôi tiếng vào bật điện lên, căn nhà hiu hắt đến phát sợ, nó không có ở đây tôi chỉ thấy một bức thư trên bàn được đè lại bằng một chiếc ly ngăn không cho gió thổi đi mất. Tôi vội vã bóc thư ra đọc, cả người tôi như chết lặng khi vừa liếc nhìn hàng đầu tiên của lá thư: “TỚ BỊ HIV CẬU À. TỚ…”. Tôi không tin vào mắt mình được nữa, đó là sự thật ư? Tôi đưa mắt sang bàn thờ bà, nến nhang còn đang tỏa khói. Tôi biết nó chỉ mới vừa đi thôi, tôi vội vã phóng xe nhanh hết mức đến ga. Cửa tàu đã đóng kín chuyến tàu đầu ngày sắp sửa lăn bánh, tôi men theo những ô cửa sổ nhỏ trên khoan tàu. Tôi thấy nó ngồi đó úp mặt vào chiếc balo nhỏ mang theo. Tôi chạy đến đập vào ô cửa kín gào tên nó như cái gã điên từng làm trước mặt tôi, nó vội lau hàng nước mắt trên má nhìn tôi, tôi nhìn nó, không một lời nào nữa. Tôi hiểu cảm giác của nó, từ từ móc trong túi áo ra bông hoa giấy nó đưa cho tôi trao cho nó, nó thò tay ra khỏi cửa nhận lấy. Cũng là lúc con tàu chuyển bánh, nó thò luôn cả đầu ra thét lên: “Đợi tớ, tớ sẽ về”, con tàu lao nhanh về phía trước mặc cho tôi đứng đó với hai hàng mi ướt đẫm. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi khóc vì nó …..

Và ngày hôm nay là ngày bế giảng năm học 12 của tôi, cái ngày tôi bận rộn nhất giữa đám bạn, thầy cô. Tôi không còn nhớ cái mùi Comfor một lần xã hương ban mai tôi mang theo từ sáng đã thay thế bằng một thứ mùi khiến tôi ám ảnh suốt buổi sáng. Hơn 11h trưa, đó chính là thời khắc tôi phải tạm biệt ngôi trường tôi đã mài mòn chiếc quần trong những năm cấp 3. Tầm 2h chiều thì mọi thứ chuẩn bị cho buổi liên hoan cuối năm, đúng hơn là cuối cấp đã đâu vào đấy. Kể từ lúc nó rời đi, bỏ tôi cũng lũ bạn ở lại đây thì đây là lần liên hoan thứ 4 và cả 4 lần đều vắng khuôn mặt nó. Cả tôi và bọn chúng đều mong nó, với tôi thì nên dùng 2 từ “ao ước”. Tôi ao ước câu nói đó sẽ trở thành hiện thực. “Đợi tớ, tớ sẽ về”.Sau tiệc tùng cả đám chia ra từng không gian khác nhau để trò chuyện, cười đùa. Có thể thời gian làm phai đi hình ảnh của nó trong đám bạn kia, nhưng với tôi thì không. Tôi lựa riêng cho mình một khoảng không gian yên tĩnh hơn, tôi tiến dần ra phía trước đường nơi có hàng ghế đá cùng với cốc nước lọc đầy ắp. Đặt lưng tựa vào ghế, đầu tôi hơi ngã về phía sau để có thể nhìn được những đám mây đang lơ lửng kia. Giữ lúc tôi còn đang mơ hồ với những đám mây trên cao ấy, một tiếng gọi của anh “ăn xin” làm tôi hoàn hồn. Tôi nhìn anh, dáng anh cao cao ngang ngửa tôi, người anh hơi gầy, chiếc nón lá đội lệch xuống làm tôi không tài nào có thể nhìn thấy khuôn mặt của anh được. Anh chìa đôi bàn tay gầy gồm của mình, tay anh hơi run với bộ dạng khốn khỗ của anh như cầu mong một sự giúp đỡ từ tôi. Tôi vội móc ví rút đưa cho anh tờ tiền 50.000đ mới căng, anh cầm rồi cúi khom người xuống nói “cám ơn!” rồi lẳng lặng bước đi. Đang với tay ra sau túi để cất lại chiếc ví tôi khựng lại bởi 2 tiếng cám ơn. Không phải vì nó quá xúc động hay nó khiến tôi bối rối trước một người ăn xin, mà bởi giọng nói đó, tôi biết giọng nói đó, cái cảm giác quen thuộc như bừng lên trong tôi. Từ đằng sau tôi đứng dậy khỏi chiếc ghế đá, tôi kêu to tên người bạn của tôi:

- “Minh”

Anh chàng kia dừng lại, người anh ta nghiên dần về phía tôi rồi từ từ quay lại. Lúc này, cả thế giới như dừng lại, tôi muốn tiến đến ôm anh chàng kia thật chặt vào lòng, anh chàng mà hơn 3 năm trước đã bỏ tôi lại với một đống ký ức rồi ra đi. Nó đứng đó trên tay vẫn còn cầm tờ tiền tôi vừa mới đưa, từ trong túi áo nó rơi ra một thứ gì đó được bọc lại bằng miếng nilon nhỏ rồi dán lại rất cẩn thận. Nó vội cuối xuống nhặt lại ngay dùng áo lau lau đi một ít bụi dính lên. Ra là đó, bông hoa giấy mà ngày ấy tôi trao lại cho nó, bông hoa héo úa khô khan hết cả rồi. Chắc thời gian quá lâu làm mất đi sức sống của nó, những cánh hoa màu trắng tinh không còn nữa, chúng khoát lên màu nâu xám xịt cuối đời. Chúng yếu ớt đến tuyệt vọng, dường như chúng không còn sức bám vào các đài hoa nữa, tôi thấy vào ba miếng băng dính trên cánh hoa như một sự níu kéo vậy. Cái tên Minh tôi vừa hét lên lúc nãy lan truyền vào tới trong nhà, mọi người đều nghe. Hình như mọi cuộc trò chuyện tán gẫu đều hoãn hết, chúng kéo nhau ra ngoài nơi tôi và nó đứng. Những con mắt tròn xoe đến những khuôn mặt ngơ ngát, sự hiện diện của Minh đã làm mọi người không hết nỗi ngạc nhiên. Cả đám vây quanh lại Minh, kẻ thì hỏi thăm người thì cầm tay vuốt ve. Tôi có thể cảm nhận được từng đoạn xương trên người nó, tay nó lạnh đần lên, khuôn mặt nó bối rối hơn bao giờ hết. Đôi mắt nó dần mọng nước, tôi có thể thấy cả hình ảnh của mình trong đó, rồi những giọt nước mắt cũng lăn trên má của nó. Nó khóc nhè! Cả bọn chúng đều khóc nhè và tôi cũng muốn, tôi muốn òa vào lòng nó, ôm nó thật chặt như một đứa trẻ xa mẹ đã lâu vậy. Nhưng sự thật tôi cũng đã xa nó đủ lâu để cho những nỗi nhớ, những tình cảm lớn dần theo thời gian rồi chín mùi đi.

- “Này, tất cả không tính vào trong này à”. Tôi cố nén lòng lại nói.

Cả đám kéo nhau vào, đứa nào cũng thi nhau đi bên nó, mặt nó vui hơn hẳn, nó cười lại và cũng bắt đầu chép chép cái mồm lóm lĩnh với nụ cười tỏa nắng. Mảnh sân nhỏ trong vườn vừa được dọn dẹp sạch sau buổi liên hoan lại được bày ra lại, lần này chỉ có một chiếc bàn đặt ở giữa sân với một đống đồ ăn trên đó. Cả đám đưa Minh lại ngồi vào đó và bảo phải ăn cho thật no vào mới được, còn bọn nó lui lại hàng ghế ngoài ngồi nhìn nó. Nó e ngại đến mức không dám cầm đũa lên mà gắp, mọi ánh mắt dồn về phía nó làm nó không dám động một ngón tay đừng nói là ăn cho thật no. Thấy vậy tôi từ từ tiến đến bên bàn, tay với thẳng một chiếc đùi gà lên ăn ngon lành còn cố nói với cái mồm đầy ắp thức ăn:

- “Cậu không ăn cứ để hết đó, tớ sẽ ăn giùm”.

Tính hay giành giật với tôi nổi lên, nó không còn để ý đến những ánh mắt kia nữa. Nó chồm dật cầm nguyên một cái giò heo to tướng lên gặm ngon lẻm, giọng vanh lại:

- “Ai bảo không ăn, cứ để đấy, tất cả là của tớ”.

Hai đứa trừng nhau như hai con thú tranh mồi độ chừng mươi giây rồi bật cười, cả đám chúng nó cũng cười phì lên, tiếng cười vang vọng xa xa ra khoảng không gian nhỏ lúc chiều tối ngã màu.

Tối đến tôi đưa nó về lại ngôi nhà cũ, cánh cổng bây giờ trống trãi hơn, tôi không còn cần thận mở cánh cổng như trước nữa. Cơn bão năm ngoái đã mang giàn hoa giấy đi mất. Nó tiến vào trong tiến đến bàn thờ bà thắp nến nhang nhìn một lúc lâu nó quay lại trò chuyện hỏi thăm tôi. Giọng nó khàn hơn lúc chiều, chắc bởi cái hơi lạnh ban đêm đã xuống, nó bắt đầu ho nhiều hơn. Nhìn dáng nó tôi hiểu căn bệnh thế kỉ kia đã tàn phá, ăn mòn từ thể xác đến tinh thần nó như thế nào. Tôi còn biết nó đang cố gắng gồng mình lại, luôn tỏ ra như không có gì nhưng những điều đó có thể qua mặt những đứa bạn kia còn với tôi thì không. Tôi biết tất cả... Ngày hôm sau cả tóp kéo đến, hết làm cái này rồi làm cái nọ. Đủ thứ đồăn, đủ thứ quà và đủ thứ tiếng cười vang lên trong căn nhà cũ. Tôi thấy được nụ cười hạnh phúc đến cùng trên khuôn mặt nó.

Tối nay tôi ngủ với nó, nó hơi mệt, nhịp thở nó ngắn dần. Hai đứa nằm kế nhau trên chiếc giường nhỏ của bà nó, tay tôi cầm chặt tay nó, tôi kể nó nghe cả những câu chuyện vui nhất, bí mật nhất của tôi. Tay nó còn cầm chặt bông hoa giấy năm xưa. Tôi nghe thấy mùi nhang nhẹ nhàng len lỏi bay qua. Tay nó lạnh, không còn nắm vững tay tôi nữa, tôi cầm chặt lại. Nó lại ho, tiếng ho dữ hơn, rồi ngắt quãng dần dần dứt hẳn. Lúc ấy hơn 1h khuya, nó đã đi trong cái lạnh của sương sớm. Chiếc chăn mỏng tôi đắp cho nó tôi sợ nó không đủ làm ấm nó được, tay tôi vòng quanh người nó ôm thật chặt nó vào lòng. Hàng mi tôi lại ướt đẫm, có gì đó đau nhói trong tim, một hàng nước mắt lăn đều trên má tôi rồi rơi xuống người nó. Đó cũng lần thứ hai tôi khóc.............Vì nó.

Và đâu đây thoang thoảng mùi hoa giấy bay nhẹ qua...

                                                                                                    

hoagiay

BÀI DỰ THI SỐ 13

  • PDF.InEmail

tuoitr

ƯỚC MƠ VÀ HIỆN THỰC

 

''Thời gian trôi qua như mũi tên bay, chẳng chờ đợi ai bao giờ''


     Tôi có một người bạn , chúng tôi biết nhau qua câu lạc bộ tiếng anh. Tôi không mấy ấn tượng về cậu ấy, chỉ vô tình một lần vào tiệm bánh mà gặp. Cậu ấy giờ đã nghỉ ngang đại học, đi làm ở tiệm bánh mì nhỏ. Lương cũng được có hai triệu bạc. Làm tiệm bánh cực không kể xiết nhưng cậu cứ khiêm tốn bảo: Mình làm để học mà. Không biết gì mà người ta cho phụ là quý lắm rồi.” Tôi thắc mắc tại sao trước kia cậu ấy quyết tâm học đại học để đổi đời mà bây giờ lại bỏ, đi học làm bánh, một ngành vất vả phải thức đêm dậy sớm lương lại rất là bèo. Cậu bảo rằng: ''đơn giản vì bây giờ: làm bánh là lẽ sống của cậu ấy. Cậu ấy còn bảo: đời người ngắn lắm cậu à, hãy làm những điều mình thích, chứ đừng bao giờ vì chạy theo đồng tiền mà biến bản thân thành một con người không ước mơ. Tiền tuy quan trọng nhưng đó cũng chỉ là vật chất vô hình có thể đến rồi đi bất cứ lúc nào nhưng ước mơ thì khác - ước mơ là liều thuốc tinh thần- là động lực để ta vượt qua những thử thách trong cuộc sống này. Có thể tớ đã nhận ra quá muộn ước mơ của mình, bỏ lỡ việc học đại học giữa chừng là một  thất bại của tớ nhưng nếu như tớ tiếp tục học đại học thì ước mơ trở thành thợ làm bánh của tớ sẽ chẳng bao giờ thực hiện được.Và tớ nghĩ bỏ lỡ ước mơ của mình chạy theo đồng tiền như thế mới chính là thất bại lớn của tớ. Lúc nghe xong tôi đã cười và chợt im lặng. Một dấu hỏi đặt ra với chính bản thân tôi- liệu cậu ấy đã đúng hay đã sai?

Tôi cũng may mắn gặp lại người thầy cũ khoảng chừng năm mấy tuổi. Cả một đời thầy đi dạy làm việc tiết kiệm để đi lòng vòng thế giới. Từng đấy tuổi, không nhiều tiền mà bạn bè năm châu thì nhiều vô kể. Có điều vẫn bị gia đình phàn nàn. Thầy bảo:” Tôi đâu có cầu sinh ra đâu, tự nhiên được sinh ra để cứ muốn đi hoài vậy. ” . Làm gia đình - bố mẹ buồn chứ chả đùa. Tôi cũng chả đồng ý lắm ở cái quan điểm này đâu. Thế mà một lần  vô tình xem tivi thấy chương trình “cuộc hành trình tham quan thế giới của các nghệ sĩ” , mới thấy biết buông bỏ cũng là một cái giá cho những ước mơ. Tuy đồng tiền quan trọng nhưng con người rồi cũng sẽ chết - Cứ sống thật thoả mái miễn luôn vui vẻ và hạnh phúc là đủ rồi.

https://ssl.gstatic.com/ui/v1/icons/mail/images/cleardot.gif" >

 Ai cũng có tuổi trẻ và những câu chuyện tuổi trẻ của riêng mình, trong mỗi câu chuyện ấy đều có những hồi ức đẹp kèm theo cả sự nuối tiếc mãi in dấu lại nơi đáy tim. Vì thế, có thể dù muộn nhưng hãy cứ bắt đầu làm những gì mình thích, sống theo cách mà mình muốn. Và hơn thế hãy trở thành một người công dân tốt, biến ước mơ của mình thành hiện thực chứ đừng mãi chạy theo những đồng tiền vô hình kia. Bởi ''Thời gian trôi qua như mũi tên bay, chẳng chờ đợi ai bao giờ''

Để rồi tôi cứ mãi suy tư, ước mơ và hiện thực cuộc đời...

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Cuộc đời ngắn ngủi không cho phép ta hy vọng quá xa.
Ngạn ngữ Latin

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: thầy Bảo hát SVTT múa khai diễn

Hiện có 25 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 3
Nội dung : 112
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 91673

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS