Bài viết

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

Nhung-bai-tho-gian-hon-vu-vo-trong-tinh-yeu 02 copy

GIỚI THIỆU BÀI THƠ HAY

Bài thơ “EM YÊU, EM CŨNG THẾ” (Lermôntôp)

Có một lão ăn mày

           Xoè tay dưới tượng thánh

Để xin một vài xu,

 

           Bọn trẻ con ranh mãnh

          Đặt tay lão mảnh sành

           Cho mắt mù ứa lệ.

 

         Em yêu, em cũng thế

         Em đùa cợt tình anh

Cho tim mù ứa lệ.

 

 

LỜI BÌNH: EM – ANH VÀ TRẺ CON

(Đăng báo Thế giới trong ta năm 2006)

 

Bài thơ Em yêu, em cũng thế của nhà thơ Nga thiên tài Mikhain Iurevich Lermôntôp (15 .10.1814 – 27.7 1841) được mở đầu bằng giọng kể trầm lắng, suy tư:                    

   Có một lão ăn mày

                            Xoè tay dưới tượng thánh

   Để xin một vài xu,

 

                     Bọn trẻ con ranh mãnh

                   Đặt tay lão mảnh sành

                  Cho mắt mù ứa lệ.

 

                  Em yêu, em cũng thế

                  Em đùa cợt tình anh

                   Cho tim mù ứa lệ.

 

          Chuyện tình yêu là muôn thuở.         Nay nhà thơ Lermôntôp đem đến cho bạn đọc một liên tưởng bất ngờ: từ chuyện một “lão ăn mày” xen ngang chuyện tình “anh” và “em” . Lão ăn mày “xoè tay” niệm cầu dưới “tượng thánh”, những mong ân trên ban “một vài xu” nuôi sống qua ngày. Lão tìm đến “thánh” như tìm đến một điểm tựa tin cẩn. Có lẽ, bởi xưa nay thánh vốn hay ban phước lành cho chúng sinh như nhiều người vẫn từng quan niệm chăng? Nào ngờ, “lũ trẻ con ranh mãnh” làm điều vô tâm, khờ dại:

Đặt tay lão mảnh sành

Chúng nhằm vào điểm yếu là đôi mắt mù loà của lão để biến thành trò đùa vô lối. Thương thay! Tại “mảnh sành” kia cũng đem đến vị mát lạnh như đồng tiền xu chăng? Một cảm giác đổ vỡ lộ rõ trong lòng lão ăn mày và cả trong tâm hồn người đọc. Một cảm giác xót xa, cay đắng cho thân phận bọt bèo! Thiết nghĩ, dẫu sao suy nghĩ và hành động của trẻ con vẫn chưa đủ chín chắn. Chúng làm tổn thương ông lão mù loà mà không hay biết, lòng không hề áy náy. Chúng chỉ coi đó là trò đùa trẻ con thôi mà! Hiểu như thế, lão ăn mày ứa lệ mà bớt nặng lòng trách trẻ…

Còn em, sao “em yêu cũng thế”? Tác giả chuyển ý thơ khéo léo đến bất ngờ! Chàng trai không hờn trách “em” nhiều nhưng ngôn từ “cũng thế” bao hàm những gì chàng muốn nói. Kèm theo sự ngạc nhiên là nỗi lòng nghi vấn lớn. Sao em có thể như đứa trẻ kia vô tâm đùa cợt? Sao em lại mang anh ra làm trò đùa tàn nhẫn trong tình yêu? Anh vẫn gọi “em yêu” mà cay đắng nhận ra anh cũng chỉ là đứa trẻ, khờ khạo tin để bị dối lừa. Trái tim mù loà bị tổn thương giờ đang ứa lệ khôn nguôi. Trẻ con lừa dối người già là cái tội, nhưng vì là con trẻ nên đôi khi có thể thứ tha. Còn em lừa dối anh thì phải làm sao? Có lẽ bởi trót yêu em, anh chấp nhận chuốc lấy khổ đau, đa mang một chặng đường tình?

Thi phẩm Em yêu, em cũng thế đậm chất tự sự và thắm nồng giá trị nhân văn sâu sắc. Ở đó, Lermôntôp đưa đến chúng ta dư vị trầm lắng, ưu uất của một cuộc tình. Đồng thời nhà thơ cũng cho ta hiểu thêm sự đa điệu của tình yêu khiến muôn người, muôn đời vẫn không nguôi thổn thức…

                                                                                                                                                                                                                   HOÀNG THUỶ

                                                          THPT DUY TÂN, TAM KỲ, QUẢNG NAM

 

                                    

 

 

 

 

 

 

 

 

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

khế

TẢN MẠN MÙA THI BÊN CỘI KHẾ GIÀ…

Xôn xao mùa thi THPT Quốc gia, học sinh loay hoay với đống hồ sơ, ngổn ngang chọn trường, chọn ngành…Thấy mà thương và cảm nhận sự hối hả của guồng quay thi cử thời @.

Sinh ra và lớn lên gắn với ruộng đồng, tiếng cũng gần phố thị nhưng lũ trẻ quê chúng tôi có một khoảng trời riêng biệt. Khác với những người bạn thị thành khi nào cũng váy áo xênh xang, làn da trắng mịn, chúng tôi một buổi đi học, một buổi về phụ ba mẹ làm đồng, màu da nhem nhẻm. Việc chăn trâu, cắt cỏ, băm bèo, thái rau…đã thành một thói quen. Nhiều bạn vì điều kiện gia đình mà nghỉ học giữa chừng hoặc bởi người quê hồi ấy cứ quan niệm “học chi cho lắm, nhất là con gái…”. Mẹ vẫn lặng lẽ động viên tôi phải học, để kiếm cái nghề tốt hơn, thoát khỏi chân lấm tay bùn như đời ba mẹ.

            Mùa thi đại học đến, có khi một buổi đi học, một buổi dắt trâu ra đồng, mang theo quyển sách và tập giấy vở. Có khi vắt vẻo trên lưng trâu rồi cao hứng phịa nhạc vào bài thơ cho dễ nhớ, dễ thuộc. Ngày ấy, cơ hội vào đại học còn khó khăn, trường tuyển chỉ tiêu có giới hạn. Lâu lắm rồi cả làng tôi chưa có ai đậu đại học. Mãi đến năm 1983, anh trai tôi đậu đại học tổng hợp Huế. Đó như là kì tích, là niềm vui từ nhà ra ngõ. Vậy nên ba mẹ có niềm tin mà cứ ước tôi cũng sẽ làm được. Ba mang cái chõng tre và bàn gỗ nhỏ đặt dưới cây khế già, phía sau vườn nhà. Đó là khoảng trời bình yên. Sau này tôi gọi đó là khoảng trời đại học. Sách vở bày ra trên bàn, tôi đánh dấu những câu hỏi trong bộ đề thi rồi một mình tự đối thoại, tự học. Trong làng năm ấy chỉ có tôi và một người bạn đi thi nhưng lại khác khối thi nên cũng không cùng học chung được. Những lúc thấy mệt mỏi, tôi leo tọt lên cây khế già, ngồi ngay giũa chạc ba. Mùa này khế đang nở hoa, những cánh hoa màu hồng hồng, tim tím nhỏ xíu từng chùm đong đưa. Nghịch ngợm, tiện tay tôi ngắt vài bông hoa đưa vào miệng, vị chua chua, ngọt ngọt đậm đà thật lạ! Hèn gì mấy con ong vò vẽ, mấy con bướm trắng, bướm vàng cùng tôi cứ quẩn quanh bên cội khế già. Mấy chú chim sâu cũng hoà với tiếng ve làm nên bản hoà tấu đa sắc màu…

            Mãi rồi cũng đến ngày thi. Như bao bạn bè khác, cả một biển trời mơ ước phía xa xa, cả những mộng mơ về ngưỡng cửa mới mẻ, những giảng đường, những miền đất lạ…Chúng tôi cuống quýt, hối hả bước vào ngày thi.

Đi qua mùa thi, ba ngó nghiêng cây khế rồi cười cười: “Chỗ chạc ba của cây khế mà mòn kiểu ni e đũng quần con bé cũng mòn hết rồi”. Ngó xuống, ờ, mòn thật. Được cái đầu óc sáng ra.

Ngày ấy, mãi gần cả tháng trời mới biết kết quả đại học. Tôi nhảy cẫng lên, miệng cứ “bla… bla…ta đã làm được…”. Chạy tuột ra vườn, ôm cây khế lắc lư, lại leo lên cái chạc ba cười sung sướng “Khế ơi, tao đậu rồi, cảm ơn mày!”. Chẳng biết khế có hiểu không nhưng cành lá cứ rung rinh vẫy chào…

Ba mẹ làm mâm cơm gọi là cáo với tổ tiên, mừng con đạt được ý nguyện bước đầu. Bà con, hàng xóm đến chúc mừng. Ăn miếng trầu cay, uống bát chè xanh mà đậm nghĩa, đậm tình. Có cụ bà, cụ ông dúi mấy ngàn bạc vào tay tôi “cầm đi con cho cụ vui, cụ mừng lắm, làng ta nở mày nở mặt…”. Nghe rưng rưng trong lòng. Tôi dọn chiếc chõng tre và cái bàn gỗ vào nhà, không quên khắc ngày tháng lên cây khế già như lời nhắn nhủ…

Năm tháng trôi đi, cuộc sống bộn bề. Cây khế già vẫn vẹn nguyên trong nỗi nhớ. Cho đến năm ấy, bão lớn quật ngã cây khế. Nghe tin, thảng thốt nuối tiếc, thầm nhủ, chắc nó đã già…Ngày trở về, mẹ chỉ vào bộ rễ bong khô để ở góc vườn, thấy nhói trong lòng. Khoảng trời bình yên, khoảng trời đại học ngày xưa giờ chỉ còn hằn sâu trong kí ức? Khế ơi!

               Hoàng Thuỷ

GV THPT Duy Tân, thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

images copy copy

GIỌT TÌNH... GỬI MUỘN

Cuộc sống là một chuỗi ngày dài bất ngờ. Từng bất ngờ này đi vào bất ngờ khác. Cái bất ngờ đầu tiên khi ta vui mừng tập nói được hai chữ Ba … ba…; và rồi bập bẹ gọi tiếng mẹ thân thương; tiếng gọi những người đã nuôi ta, sưởi ấm cho ta một tâm hồn tươi sáng.

Lật qua từng tập san, đọc lại từng trang viết, chúng tôi, những người làm nhiệm vụ đo đếm cân đo cái thể tự vô khối, vô thanh để mà phải ngẫm phải suy, rồi thoáng khẽ giật mình bởi trang viết của các em đưa chúng tôi đi từ cái thót tim đến cái tưởng chừng như không giữ nỗi. Không giữ nỗi hơi văn của mình mà muốn gửi lại cho em!

Cảm ơn các em! Cảm ơn các nhà nghệ sĩ không chuyên, mới tập làm thơ, mới thử nguệch ngoạc đôi dòng thả nổi trang văn. Cái vụng dại ngây ngô mới làm chúng tôi sửng sờ tin yêu những tâm hồn thơ trẻ. Nói thật với lòng mình. Cái đó mới là văn!

Tôi mượn đọc truyện viết họa tranh  “Hơi ấm”. Nội dung rất hay. Kể chuyện tình mẹ tình cha. Truyện viết bằng thơ: “ Con sai quấy, mẹ buồn mẹ khóc – Ba đánh con, ba đau xót dạ lòng” hay “ Mẹ yêu con bằng những cái ôm – Ba yêu con bằng bờ vai vững chắc ” để rồi “ Có bao giờ ta dùng những lời lẽ khiến người đau?” Câu hỏi nhỏ nhưng câu trả lời rất sâu. Liền “Hơi ấm” là “Thầy em” của Đinh Phan San Ny, rồi “Một người thầy” của San Ny và Thị Sữu lớp 11/1, cũng là truyện tranh, nhưng khác là truyện viết bằng thơ được các em thực thà ghi bằng hai chữ “sưu tầm” còn giờ là truyện các em tự viết. Viết bằng một lời kể rất ngây ngô: “Lần đầu tiên em thấy thầy là lúc thầy phát biểu trong lễ khai giảng” và “mặc dù thầy là một Hiệu trưởng nhưng thầy vẫn ân cần tỉ mỉ chăm sóc từng gốc cây”, “Thầy làm thơ rất hay – em biết được điều đó qua lời kể của các thầy cô…” để rồi gửi lời thầm lặng: “Em chúc thầy…” bằng những dòng chữ in sâu. In vào trái tim ai, dẫu biết rằng giờ đây thầy không còn đứng trên bục giảng. Lời chúc đâu cần sự hiện diện của chúc nhân!

Tôi lại bất ngờ khi đọc đến trang văn “ Tiếng gió lùa vi vu nghe sợ hãi, hòa quyện trong tiếng xào xạc của vài tiếng lá rơi. Một khoảng không gian yên tĩnh, hoang vắng đến vô cùng… Bỗng những vần thơ từ đâu vọng lại vang lên buồn da diết quyện theo cơn gió truyền vào tôi âm hưởng của nỗi sầu muộn, phá tan sự đê mê của tôi trong giây lát.”

Để rồi xuất khẩu thành thơ:

“ Đã một thời

Tôi là gió mùa thu

Thổi vào cuộc đời học trò những giấc mơ

Và bây giờ…

(Và)

Rồi ngày mai nữa…”

Bất giác reo lên mà chẳng nghĩ được điều gì.

Cái ngây ngô đôi khi trở thành người lớn, nhìn thấy kim đồng hồ mà ngẫm định mai sau: “vi vu ngang qua, tiếng gió nữa như hữu ý, như vô tình kia, vừa như an ủi tôi. Trong thoảng chốc, tôi quên phắc tâm hồn mình đang xao động, quên cả nỗi buồn vừa băng qua…” (Giấc chiêm bao - Trần Thị Y Uyên, 10/1)

Cứ như thế, tôi đọc từng tập san, từ tập nọ đến tập kia, hết trang viết này rồi qua trang viết khác.

Ai đó vô tình nói lớp em chỉ làm cho có, còn tôi thì không!

Tôi biết các em nói bằng cả lòng em, họa bằng cả ước mơ. Những trang văn viết ra là một dòng máu chảy, mỗi bức họa hình là chuỗi ngày đằng đẳng ước mong. Tôi ngồi đợi văn em không quản trời đang tối, đêm đọc thơ em nào đâu biết tháng ngày trôi.  Mái tóc bạc hòa vào mái tóc xanh tưởng mình như trẻ lại, ngớ ngẩn hỏi nhàu:

“Cô giáo con là ai hở mẹ?

Dẫu biết rằng là người đã dạy con.”

Con vẫn biết:

“Cô dịu hiền mà đứa nào cũng sợ

Mỗi lần sai… nhìn ánh mắt cô buồn”

                     (Người mẹ thứ hai – Thu tiên, 10/3)

Để rồi, lần hồi ngược dòng thời gian trở về với niềm hoài cổ, theo “ Năm tháng không quên” của Trần Thị Diệu My, 11/1 mà … “nhớ hôm ấy, buổi sáng mùa thu nắng đẹp, tôi nâng bước chân rụt rè bước vào trường. Ngôi trường nhỏ bé xinh xinh, bốn dãy liền kề. Tôi vô cùng ngạc nhiên trước quang cảnh sân trường chỉ 4 năm thành lập mà đã có rất nhiều cây xanh bao phủ.”

Đó cũng là cảm xúc chung của bạn cùng lớp, Mai Sương: “ Tôi vốn yêu hoa lá nên ấn tượng của tôi về ngôi trường là một khuôn viên đầy những cây xanh. Đặc biệt, trước dãy phòng giáo viên còn có một hàng chậu hoa cảnh… ” Cho “đến khi nhận ra mình rất yêu quí ngôi trường”  thì đã đến lúc chia xa, nhưng “ ngôi trường cũ đã chiếm một vị trí không thể thay thế” như lời của Chế Lan Viên từng viết:

“ Khi ta ở chỉ là nơi đất ở - Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”

Rồi lần hồi theo “ Dòng chảy thời gian” của bạn Nguyễn Thị Kim Oanh, 10/2 lênh đênh “trên dòng chảy miệt mài ... Con người có những phút giây lắng đọng, lòng bồi hồi nhìn về miền xa thẳm, thấp thoáng, len lỏi trong màn sương kí ức mờ mờ ảo ảo tìm lại thấy chính mình mà ngỡ như vừa mới đây thôi”. “Một góc khuất của thời gian” con từng dành cho mẹ cứ ngỡ rằng đó là người mẹ sinh ra con. Không! Đó là người mẹ thứ hai, người không mang nặng đẻ đau, nhưng đó lại là người đã nuôi dưỡng tâm hồn con khôn lớn. Cô giáo năm nào “bởi chưng hay ghét cũng lại là hay thương”. Cái thương muộn màng gieo thành kỉ niệm. Cô giáo không còn mọi nỗi niềm ân hận cũng bằng không. Truyện viết của các em nghe rất quen song đọc không nhàm. Bởi cái lối kể truyền thống xưa lại mang một sắc màu hiện đại. Đôi lúc nợ cô trăm ngàn không đáng giá là bao. Tiền học cô có đòi đâu. Thay bằng nén nhang thắp viếng cô trong ngày tang tóc. Nỗi đau oặn trào từng giọt nước mắt tuôn xõa thành khe. 

Truyện viết về thầy, về cô của các em rất nhiều. Tôi đọc hơn chục tập san có hơn mười bài viết về thầy Hiệu trưởng. Vẫn dáng hao gầy, vẫn mái tóc đượm màu sương muối, vẫn cái nhìn trìu mến phút chốc hóa thành thơ. Người Thầy ấy là ai, chắc cả trường ta đều biết. Song tại sao viết nhiều? Điều đó cũng là quy luật của chúng nhân.

Tôi lật tiếp tập san của 12/1, tập san được đóng theo kiểu siêu gồ, cách lệ phá vỡ lối mòn cũ kỹ ước quy. Một tập mà cả bốn người ôm, ôm cả sách, ôm cả thơ, ôm cả những dòng văn trong quá khứ. Bạn Trường Giang đã đưa chúng ta trở về với dòng sông của mẹ. Dòng sông để con tắm mát trưa hè, để nâng đỡ cả giấc mơ. Mẹ cố gượng giữ một đứa con, dẫu cho sức mẹ đã tàn lực mẹ đã kiệt. Mẹ không thể vứt bỏ một hình hài, một giọt máu của tình thương.

Rồi tôi lại đọc một lời tâm sự, một bức thư gửi thầy mới hiểu hết được nỗi lòng em. Các em bận tâm vì nỗi đau của thầy chủ nhiệm. Cái chuyện phụ đạo của trường nào đâu phải là hình thức kinh doanh. Nhà trường muốn các em thành đạt, đỗ cao, đâu phải là sai. Chỉ sợ các em chây lười, chủ quan mới tạo ra lớp học này lớp học khác. Thầy đâu phải vì tiền, xin các em một điều, nhân tâm đức trị mới thành Sư.

Thầy rất hiểu tấm lòng của các em. Dòng hồi kí ngày... tháng... năm... các em ghi thầy đọc qua  một lần mà sao vẫn nhớ. Cái Trâm nhỏ nhắn thuở nào thầy vẫn nhớ như in. Cô Tuyền nhớ cái Trâm, thầy Vân vẫn nhớ cái Trâm, ước Trâm ở nơi xa vẫn luôn nhớ về lớp cũ, nhớ bạn bè nhớ thầy cô giáo mà cố gắng vươn lên.  Và vẫn ngày ...tháng... năm... thầy giáo Pecbôni đã khuyên Enricô rằng “cố gắng lên một tí, chỉ cần cái gắng sức ban đầu thôi, vì nhiều khi không phải là không có năng khiếu đâu, mà chỉ vì ta cứ có một thành kiến như vậy, rồi thành kiến ấy dễ dàng xuôi ta lười biếng ”. Các em tự viết về các em, viết cái khẽ đầu của thầy giáo dạy văn, viết lời giảng say sưa của thầy dạy sử. Mãi mãi là hành trang cuộc đời, là cuộc sống của ngày mai.

Rồi các em lại viết về thầy cô. Viết không phải để khen mà để chê. Chê rất sâu. Thầy không giận đâu. Thầy rất vui và thầy tin các thầy cô khác cũng vậy. Một chút cười thâm thúy để lại một triết lý cho đời sau. (Thầy giáo khoe: thuở còn học sinh) “ Năm nào thầy cũng được giải quốc gia về môn tự nhiên”. ( Học trò đáp): “ À em hiểu rồi! Đó là do thầy giáo của thầy giỏi hơn thầy giáo của chúng em” .

Lần nữa, cảm ơn các em. Cảm ơn các em đã đưa chúng tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Cái khát vọng của tâm hồn, cái dí dỏm của tuổi thơ. Cái ngớ ngẩn, ngu ngơ, dại khờ lại là cái thông minh đột biến. Cái tưởng chừng không có lại là vốn có trong mỗi chúng ta.

Xin được khép lại bài điểm báo ở đây. Chúc tất cả chúng ta, ai ai cũng đều được giải. Giải thưởng lớn nhất trong hội thi này là nói được những gì mình muốn nói, viết được những gì mình muốn viết và muốn được chính mình trong cuộc sống của ngày mai!

                                                      Tam Kỳ, đêm 14,15 tháng 11 năm 2015.

                                                                       VÕ VĂN VÂN

 

 

 

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

coĐỐI DIỆN

ĐỐI DIỆN

(Nhà thơ Trương Vũ Thiên An – nhà giáo ưu tú Trương Văn Quang)

Khi căn bệnh đến như pháo đầu hung hãn

Đánh thốc vào phế phổi tâm can

Ta thiền lặng hoá thành bình phong mã

Mát lưng ta người vợ khẽ đưa cành

 

Khi những đứa con vì cha dịu dàng lau nỗi đau khai cuộc

Khi bạn bè vì ta thắp lửa bên trời

Khi những đứa học trò nghèo vì ta nhọc kiếm từng bông đu đủ

Ta buông cờ có đáng không hỡi mùa thu

LỜI BÌNH

Bất ngờ và cả tình cờ khi đọc Đối diện, lòng thấy thấm thía lời Tựa tập thơ Tạ của nhà giáo – nhà thơ Trương Vũ Thiên An. “Em đến quá đột ngột không thèm hỏi tôi có đồng ý, có phải lòng em không”. Hỏi đó mà hờn trách đó!

Tập thơ Tạ nói chung và bài thơ Đối diện nói riêng ra đời trong hoàn cảnh đặc biệt:

                  Khi căn bệnh đến như pháo đầu hung hãn

Đánh thốc vào phế phổi tâm can

Cả đồng nghiệp, bạn bè gần xa thực sự sốc khi hay tin nhà thơ bạo bệnh (còn nhà thơ bảo rằng “tôi gọi tên em là K”). Nỗi niềm thương yêu đong đầy, nhiều người không ngăn nổi cảm xúc dâng trào. Đối diện với “căn bệnh” ví như “pháo đầu hung hãn” – thế cờ này là trận chiến ác liệt, đối mặt với tử thần. Vẫn biết sinh – lão – bệnh – tử là quy luật bất biến song “ông trời nhiều khi chơi ác”, dồn người ta vào tận cùng quay quắt cơn đau. Gía như, giá như…chậm thôi, khẽ thôi cho thi nhân biết “căn bệnh” đang đi từng bước một, để không phải chịu cảnh đón nhận bất ngờ, đường đột đến đau lòng. Trận pháo đầu hung hãn đã dứt khoát “đánh thốc vào” cả “phế phổi tâm can”, quyết liệt truy quét đến tận cùng. Dường như nó đã quyết tâm hạ gục nhà thơ cả về thể xác lẫn tinh thần. Phút giây ấy nhà thơ như chững lại:

Ta thiền lặng hoá thành bình phong mã

Trầm ngâm ta “thiền lặng” giữa nhân gian rồi bình tâm hoá thành “bình phong mã” – lại một thế cờ vững chãi, một “bảo bối” để đả phá “trận pháo đầu hung hãn”. Và phía sau:

Mát lưng ta người vợ khẽ đưa cành

Ta- bình phong mã- mạnh mẽ, kiên cường, không còn “gác chân lên cô đơn” vì bên ta có điểm tựa là người vợ rất mực tận tuỵ! Hơn bao giờ hết, Trương Vũ Thiên An cảm nhận và trân trọng cảm phục tấm lòng người vợ đang “khẽ đưa cành” làm “mát lưng ta”, làm dịu nhẹ nỗi đau khi đối diện thực tế phũ phàng.

Từ trong tổ ấm gia đình, nhà thơ biết rằng khi “căn bệnh” đến với mình, vợ và hai con đã “quyết liệt xua đuổi em ra khỏi nhà”:

Khi những đứa con vì cha dịu dàng lau nỗi đau khai cuộc

Đồng hành với nhà thơ trong cơn bạo bệnh, không chỉ có gia đình mà cả bạn bè dồng nhiệp, học sinh bao thế hệ. Thương lắm khi mà “con vì cha dịu dàng lau nỗi đau khai cuộc” – dấu bớt đi giọt nước mắt âu lo; khi mà “bạn bè vì ta thắp lửa bên trời” – gieo thêm niềm tin yêu và hi vọng; khi mà “những đứa học trò nghèo vì ta nhọc kiếm từng bông đu đủ”…Điệp khúc “vì ta” cứ đay vào lòng người. Tôi lặng đi xúc động trước tâm sự của nhà thơ – nhà giáo ưu tú ấy. Xưa nay, “học trò nghèo” – vì chúng mà thầy đã yêu thương dạy dỗ, cưu mang. “Từng bông đu đủ” hôm nay các em nhọc công tìm kiếm mang theo cả niềm tin, tình yêu vô bờ đến với thầy. Mộc mạc, chân chất, bông đu đủ trắng ngần như tấm lòng các em trọn vẹn dâng thầy với mong ước thầy ở lại với em, với đời. Và có lẽ trước tình yêu bao la đó, nhà thơ đã tự hỏi lòng mình, hỏi mùa thu, hỏi cả đất trời:

Ta buông cờ có đáng không hỡi mùa thu

Niềm trăn trở của thầy khi thấy mình còn vương nợ với đời. Thiết nghĩ, với thầy, đó không phải là món nợ công danh lợi lộc mà là với thế sự, với những ai vì thầy mà “đã khóc đã cười”. Liệu “có đáng không”? Thưa rằng, không đáng chút nào, không công bằng chút nào! Thầy đã là một “mùa xuân nho nhỏ” rất Huế dâng tặng cho đời và còn mãi là mùa xuân dậy lên con sóng vô hạn vô hồi trong lòng những người thương yêu, trân quý về thầy.

Tạ - quả thực chưa phải là tạ từ mà là “tạ ơn, tạ lỗi” đối với tất cả mọi người, những ai vì tôi “mà khóc mà cười”. Cuộc sống chật hẹp mà lòng người đại dương. Ngay trong lời tựa tập thơ Tạ, nhà thơ chia sẻ: nhờ “em” mà tôi “thấy đời đông đảo biết bao nhiêu, ấm dậm bao nhiêu”, “nhờ em mà tôi nhận ra rõ ràng hơn bao giờ trách nhiệm của mình đối với cuộc đời này…”.

Lời thơ mộc mạc, chân thành viết nên từ gan ruột, tựa hồ như không hề có sự trau chuốt bóng bẩy mượt mà, đủ cho người đọc nhận ra rằng: Đối diện là đối mặt, đối lòng để rồi nghị lực vượt qua, để hướng tới “niềm hi vọng, niềm khát vọng tiếp tục sống…” của nhà giáo – nhà thơ Trương Vũ Thiên An. Xin níu giữ nhà thơ – nhà giáo ở lại với đời…

 

                                                                             Hoàng Thuỷ

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

KHỔ

 

Khổ không em?

Nhìn núi, núi cao

Nhìn sông, sông rộng

Chỉ nhìn mình, mình khổ nhất trần ai.

nhiều đâu, vài việc cỏn con nho nhỏ

Chỉ vì mình: thành quả núi, dòng sông

Nếu biết sẻ chia, vì anh em bè bạn

Vì mọi người thì đâu thấy thiệt hơn.

Một góc nhỏ to

Một khoảng trời đơn độc

Mọi sự so bì

Đều ích kỉ diễn suy

Quả đất tròn xoay,

cây cao muôn đời sợ gió

muốn rượt vươn mình

nhưng lại ngại sóng nước ngàn khơi.

Khổ không em

nào đâu riêng mình em chịu khổ

ai sướng hơn mình

làm sao thấy đam mê.

Đường thẳng ai chẳng muốn đi

sông sâu ai nào muốn vượt

sung sướng ai không màng

giàu sang ai nào không ước

nhưng hạnh phúc chỉ là

... một chiếc chăn

kẻ kín người không

kẻ mạnh là kẻ nâng đỡ người khác trên đôi vai

hẳn em đà đã hiểu

sao em mãi nhìn mình khổ có ai hơn.

Khổ không em?

Phía trước là đường xa

Phía sau là dòng đời luôn trăn trở

Ai khổ hơn mình

Mình khổ hơn ai?

                 18/1/2018.FILE-20170303-2330F35WQ1QCSQFB

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

NƠI ANH ĐẾN

                            Thân tặng anh Lê Thanh Tiền

Ngọc Mỹ đất nghèo nơi anh đến

Là điểm dừng chân rồi sẽ trở về

Khi biển tỏ tình xanh thẳm chân quê

Để bờ bãi ru hoài khúc hátthay

 

Gọi ngày mưa gieo mầm trên cát

Nhặt lá bao chiều ủ lửa mùa đông

Đường mới thênh thang đất trời cao rộng

Đất níu tay con chữ ngập ngừng

 

Cây xanh tán bàn tay cơ cực

Trái chín trên cành cạn kiệt mồ hôi

Gió thổi ngược chiều lõm sâu lồng ngực

Tóc cựa mình điểm bạc rưng rưng

 

Ngày dừng chân cạn cốc rượu làng

Đều nhịp tim ấm vòng tay bè bạn

Đò từ tâm về bến xưa thanh thản

Phía ngôi trường nắng mới vừa lên.

                                    Nguyễn cư - Nguyên Hiệu trưởng THPT Duy Tân, 21/11/2017

 

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Hạnh phúc lớn nhất trên đời này là tin rằng mình được yêu.
Victor Hugo

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: thầy Bảo hát SVTT múa khai diễn

Hiện có 73 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 3
Nội dung : 107
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 88478

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS