Bài viết

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

images copy copy

GIỌT TÌNH... GỬI MUỘN

Cuộc sống là một chuỗi ngày dài bất ngờ. Từng bất ngờ này đi vào bất ngờ khác. Cái bất ngờ đầu tiên khi ta vui mừng tập nói được hai chữ Ba … ba…; và rồi bập bẹ gọi tiếng mẹ thân thương; tiếng gọi những người đã nuôi ta, sưởi ấm cho ta một tâm hồn tươi sáng.

Lật qua từng tập san, đọc lại từng trang viết, chúng tôi, những người làm nhiệm vụ đo đếm cân đo cái thể tự vô khối, vô thanh để mà phải ngẫm phải suy, rồi thoáng khẽ giật mình bởi trang viết của các em đưa chúng tôi đi từ cái thót tim đến cái tưởng chừng như không giữ nỗi. Không giữ nỗi hơi văn của mình mà muốn gửi lại cho em!

Cảm ơn các em! Cảm ơn các nhà nghệ sĩ không chuyên, mới tập làm thơ, mới thử nguệch ngoạc đôi dòng thả nổi trang văn. Cái vụng dại ngây ngô mới làm chúng tôi sửng sờ tin yêu những tâm hồn thơ trẻ. Nói thật với lòng mình. Cái đó mới là văn!

Tôi mượn đọc truyện viết họa tranh  “Hơi ấm”. Nội dung rất hay. Kể chuyện tình mẹ tình cha. Truyện viết bằng thơ: “ Con sai quấy, mẹ buồn mẹ khóc – Ba đánh con, ba đau xót dạ lòng” hay “ Mẹ yêu con bằng những cái ôm – Ba yêu con bằng bờ vai vững chắc ” để rồi “ Có bao giờ ta dùng những lời lẽ khiến người đau?” Câu hỏi nhỏ nhưng câu trả lời rất sâu. Liền “Hơi ấm” là “Thầy em” của Đinh Phan San Ny, rồi “Một người thầy” của San Ny và Thị Sữu lớp 11/1, cũng là truyện tranh, nhưng khác là truyện viết bằng thơ được các em thực thà ghi bằng hai chữ “sưu tầm” còn giờ là truyện các em tự viết. Viết bằng một lời kể rất ngây ngô: “Lần đầu tiên em thấy thầy là lúc thầy phát biểu trong lễ khai giảng” và “mặc dù thầy là một Hiệu trưởng nhưng thầy vẫn ân cần tỉ mỉ chăm sóc từng gốc cây”, “Thầy làm thơ rất hay – em biết được điều đó qua lời kể của các thầy cô…” để rồi gửi lời thầm lặng: “Em chúc thầy…” bằng những dòng chữ in sâu. In vào trái tim ai, dẫu biết rằng giờ đây thầy không còn đứng trên bục giảng. Lời chúc đâu cần sự hiện diện của chúc nhân!

Tôi lại bất ngờ khi đọc đến trang văn “ Tiếng gió lùa vi vu nghe sợ hãi, hòa quyện trong tiếng xào xạc của vài tiếng lá rơi. Một khoảng không gian yên tĩnh, hoang vắng đến vô cùng… Bỗng những vần thơ từ đâu vọng lại vang lên buồn da diết quyện theo cơn gió truyền vào tôi âm hưởng của nỗi sầu muộn, phá tan sự đê mê của tôi trong giây lát.”

Để rồi xuất khẩu thành thơ:

“ Đã một thời

Tôi là gió mùa thu

Thổi vào cuộc đời học trò những giấc mơ

Và bây giờ…

(Và)

Rồi ngày mai nữa…”

Bất giác reo lên mà chẳng nghĩ được điều gì.

Cái ngây ngô đôi khi trở thành người lớn, nhìn thấy kim đồng hồ mà ngẫm định mai sau: “vi vu ngang qua, tiếng gió nữa như hữu ý, như vô tình kia, vừa như an ủi tôi. Trong thoảng chốc, tôi quên phắc tâm hồn mình đang xao động, quên cả nỗi buồn vừa băng qua…” (Giấc chiêm bao - Trần Thị Y Uyên, 10/1)

Cứ như thế, tôi đọc từng tập san, từ tập nọ đến tập kia, hết trang viết này rồi qua trang viết khác.

Ai đó vô tình nói lớp em chỉ làm cho có, còn tôi thì không!

Tôi biết các em nói bằng cả lòng em, họa bằng cả ước mơ. Những trang văn viết ra là một dòng máu chảy, mỗi bức họa hình là chuỗi ngày đằng đẳng ước mong. Tôi ngồi đợi văn em không quản trời đang tối, đêm đọc thơ em nào đâu biết tháng ngày trôi.  Mái tóc bạc hòa vào mái tóc xanh tưởng mình như trẻ lại, ngớ ngẩn hỏi nhàu:

“Cô giáo con là ai hở mẹ?

Dẫu biết rằng là người đã dạy con.”

Con vẫn biết:

“Cô dịu hiền mà đứa nào cũng sợ

Mỗi lần sai… nhìn ánh mắt cô buồn”

                     (Người mẹ thứ hai – Thu tiên, 10/3)

Để rồi, lần hồi ngược dòng thời gian trở về với niềm hoài cổ, theo “ Năm tháng không quên” của Trần Thị Diệu My, 11/1 mà … “nhớ hôm ấy, buổi sáng mùa thu nắng đẹp, tôi nâng bước chân rụt rè bước vào trường. Ngôi trường nhỏ bé xinh xinh, bốn dãy liền kề. Tôi vô cùng ngạc nhiên trước quang cảnh sân trường chỉ 4 năm thành lập mà đã có rất nhiều cây xanh bao phủ.”

Đó cũng là cảm xúc chung của bạn cùng lớp, Mai Sương: “ Tôi vốn yêu hoa lá nên ấn tượng của tôi về ngôi trường là một khuôn viên đầy những cây xanh. Đặc biệt, trước dãy phòng giáo viên còn có một hàng chậu hoa cảnh… ” Cho “đến khi nhận ra mình rất yêu quí ngôi trường”  thì đã đến lúc chia xa, nhưng “ ngôi trường cũ đã chiếm một vị trí không thể thay thế” như lời của Chế Lan Viên từng viết:

“ Khi ta ở chỉ là nơi đất ở - Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”

Rồi lần hồi theo “ Dòng chảy thời gian” của bạn Nguyễn Thị Kim Oanh, 10/2 lênh đênh “trên dòng chảy miệt mài ... Con người có những phút giây lắng đọng, lòng bồi hồi nhìn về miền xa thẳm, thấp thoáng, len lỏi trong màn sương kí ức mờ mờ ảo ảo tìm lại thấy chính mình mà ngỡ như vừa mới đây thôi”. “Một góc khuất của thời gian” con từng dành cho mẹ cứ ngỡ rằng đó là người mẹ sinh ra con. Không! Đó là người mẹ thứ hai, người không mang nặng đẻ đau, nhưng đó lại là người đã nuôi dưỡng tâm hồn con khôn lớn. Cô giáo năm nào “bởi chưng hay ghét cũng lại là hay thương”. Cái thương muộn màng gieo thành kỉ niệm. Cô giáo không còn mọi nỗi niềm ân hận cũng bằng không. Truyện viết của các em nghe rất quen song đọc không nhàm. Bởi cái lối kể truyền thống xưa lại mang một sắc màu hiện đại. Đôi lúc nợ cô trăm ngàn không đáng giá là bao. Tiền học cô có đòi đâu. Thay bằng nén nhang thắp viếng cô trong ngày tang tóc. Nỗi đau oặn trào từng giọt nước mắt tuôn xõa thành khe. 

Truyện viết về thầy, về cô của các em rất nhiều. Tôi đọc hơn chục tập san có hơn mười bài viết về thầy Hiệu trưởng. Vẫn dáng hao gầy, vẫn mái tóc đượm màu sương muối, vẫn cái nhìn trìu mến phút chốc hóa thành thơ. Người Thầy ấy là ai, chắc cả trường ta đều biết. Song tại sao viết nhiều? Điều đó cũng là quy luật của chúng nhân.

Tôi lật tiếp tập san của 12/1, tập san được đóng theo kiểu siêu gồ, cách lệ phá vỡ lối mòn cũ kỹ ước quy. Một tập mà cả bốn người ôm, ôm cả sách, ôm cả thơ, ôm cả những dòng văn trong quá khứ. Bạn Trường Giang đã đưa chúng ta trở về với dòng sông của mẹ. Dòng sông để con tắm mát trưa hè, để nâng đỡ cả giấc mơ. Mẹ cố gượng giữ một đứa con, dẫu cho sức mẹ đã tàn lực mẹ đã kiệt. Mẹ không thể vứt bỏ một hình hài, một giọt máu của tình thương.

Rồi tôi lại đọc một lời tâm sự, một bức thư gửi thầy mới hiểu hết được nỗi lòng em. Các em bận tâm vì nỗi đau của thầy chủ nhiệm. Cái chuyện phụ đạo của trường nào đâu phải là hình thức kinh doanh. Nhà trường muốn các em thành đạt, đỗ cao, đâu phải là sai. Chỉ sợ các em chây lười, chủ quan mới tạo ra lớp học này lớp học khác. Thầy đâu phải vì tiền, xin các em một điều, nhân tâm đức trị mới thành Sư.

Thầy rất hiểu tấm lòng của các em. Dòng hồi kí ngày... tháng... năm... các em ghi thầy đọc qua  một lần mà sao vẫn nhớ. Cái Trâm nhỏ nhắn thuở nào thầy vẫn nhớ như in. Cô Tuyền nhớ cái Trâm, thầy Vân vẫn nhớ cái Trâm, ước Trâm ở nơi xa vẫn luôn nhớ về lớp cũ, nhớ bạn bè nhớ thầy cô giáo mà cố gắng vươn lên.  Và vẫn ngày ...tháng... năm... thầy giáo Pecbôni đã khuyên Enricô rằng “cố gắng lên một tí, chỉ cần cái gắng sức ban đầu thôi, vì nhiều khi không phải là không có năng khiếu đâu, mà chỉ vì ta cứ có một thành kiến như vậy, rồi thành kiến ấy dễ dàng xuôi ta lười biếng ”. Các em tự viết về các em, viết cái khẽ đầu của thầy giáo dạy văn, viết lời giảng say sưa của thầy dạy sử. Mãi mãi là hành trang cuộc đời, là cuộc sống của ngày mai.

Rồi các em lại viết về thầy cô. Viết không phải để khen mà để chê. Chê rất sâu. Thầy không giận đâu. Thầy rất vui và thầy tin các thầy cô khác cũng vậy. Một chút cười thâm thúy để lại một triết lý cho đời sau. (Thầy giáo khoe: thuở còn học sinh) “ Năm nào thầy cũng được giải quốc gia về môn tự nhiên”. ( Học trò đáp): “ À em hiểu rồi! Đó là do thầy giáo của thầy giỏi hơn thầy giáo của chúng em” .

Lần nữa, cảm ơn các em. Cảm ơn các em đã đưa chúng tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Cái khát vọng của tâm hồn, cái dí dỏm của tuổi thơ. Cái ngớ ngẩn, ngu ngơ, dại khờ lại là cái thông minh đột biến. Cái tưởng chừng không có lại là vốn có trong mỗi chúng ta.

Xin được khép lại bài điểm báo ở đây. Chúc tất cả chúng ta, ai ai cũng đều được giải. Giải thưởng lớn nhất trong hội thi này là nói được những gì mình muốn nói, viết được những gì mình muốn viết và muốn được chính mình trong cuộc sống của ngày mai!

                                                      Tam Kỳ, đêm 14,15 tháng 11 năm 2015.

                                                                       VÕ VĂN VÂN

 

 

 

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

coĐỐI DIỆN

ĐỐI DIỆN

(Nhà thơ Trương Vũ Thiên An – nhà giáo ưu tú Trương Văn Quang)

Khi căn bệnh đến như pháo đầu hung hãn

Đánh thốc vào phế phổi tâm can

Ta thiền lặng hoá thành bình phong mã

Mát lưng ta người vợ khẽ đưa cành

 

Khi những đứa con vì cha dịu dàng lau nỗi đau khai cuộc

Khi bạn bè vì ta thắp lửa bên trời

Khi những đứa học trò nghèo vì ta nhọc kiếm từng bông đu đủ

Ta buông cờ có đáng không hỡi mùa thu

LỜI BÌNH

Bất ngờ và cả tình cờ khi đọc Đối diện, lòng thấy thấm thía lời Tựa tập thơ Tạ của nhà giáo – nhà thơ Trương Vũ Thiên An. “Em đến quá đột ngột không thèm hỏi tôi có đồng ý, có phải lòng em không”. Hỏi đó mà hờn trách đó!

Tập thơ Tạ nói chung và bài thơ Đối diện nói riêng ra đời trong hoàn cảnh đặc biệt:

                  Khi căn bệnh đến như pháo đầu hung hãn

Đánh thốc vào phế phổi tâm can

Cả đồng nghiệp, bạn bè gần xa thực sự sốc khi hay tin nhà thơ bạo bệnh (còn nhà thơ bảo rằng “tôi gọi tên em là K”). Nỗi niềm thương yêu đong đầy, nhiều người không ngăn nổi cảm xúc dâng trào. Đối diện với “căn bệnh” ví như “pháo đầu hung hãn” – thế cờ này là trận chiến ác liệt, đối mặt với tử thần. Vẫn biết sinh – lão – bệnh – tử là quy luật bất biến song “ông trời nhiều khi chơi ác”, dồn người ta vào tận cùng quay quắt cơn đau. Gía như, giá như…chậm thôi, khẽ thôi cho thi nhân biết “căn bệnh” đang đi từng bước một, để không phải chịu cảnh đón nhận bất ngờ, đường đột đến đau lòng. Trận pháo đầu hung hãn đã dứt khoát “đánh thốc vào” cả “phế phổi tâm can”, quyết liệt truy quét đến tận cùng. Dường như nó đã quyết tâm hạ gục nhà thơ cả về thể xác lẫn tinh thần. Phút giây ấy nhà thơ như chững lại:

Ta thiền lặng hoá thành bình phong mã

Trầm ngâm ta “thiền lặng” giữa nhân gian rồi bình tâm hoá thành “bình phong mã” – lại một thế cờ vững chãi, một “bảo bối” để đả phá “trận pháo đầu hung hãn”. Và phía sau:

Mát lưng ta người vợ khẽ đưa cành

Ta- bình phong mã- mạnh mẽ, kiên cường, không còn “gác chân lên cô đơn” vì bên ta có điểm tựa là người vợ rất mực tận tuỵ! Hơn bao giờ hết, Trương Vũ Thiên An cảm nhận và trân trọng cảm phục tấm lòng người vợ đang “khẽ đưa cành” làm “mát lưng ta”, làm dịu nhẹ nỗi đau khi đối diện thực tế phũ phàng.

Từ trong tổ ấm gia đình, nhà thơ biết rằng khi “căn bệnh” đến với mình, vợ và hai con đã “quyết liệt xua đuổi em ra khỏi nhà”:

Khi những đứa con vì cha dịu dàng lau nỗi đau khai cuộc

Đồng hành với nhà thơ trong cơn bạo bệnh, không chỉ có gia đình mà cả bạn bè dồng nhiệp, học sinh bao thế hệ. Thương lắm khi mà “con vì cha dịu dàng lau nỗi đau khai cuộc” – dấu bớt đi giọt nước mắt âu lo; khi mà “bạn bè vì ta thắp lửa bên trời” – gieo thêm niềm tin yêu và hi vọng; khi mà “những đứa học trò nghèo vì ta nhọc kiếm từng bông đu đủ”…Điệp khúc “vì ta” cứ đay vào lòng người. Tôi lặng đi xúc động trước tâm sự của nhà thơ – nhà giáo ưu tú ấy. Xưa nay, “học trò nghèo” – vì chúng mà thầy đã yêu thương dạy dỗ, cưu mang. “Từng bông đu đủ” hôm nay các em nhọc công tìm kiếm mang theo cả niềm tin, tình yêu vô bờ đến với thầy. Mộc mạc, chân chất, bông đu đủ trắng ngần như tấm lòng các em trọn vẹn dâng thầy với mong ước thầy ở lại với em, với đời. Và có lẽ trước tình yêu bao la đó, nhà thơ đã tự hỏi lòng mình, hỏi mùa thu, hỏi cả đất trời:

Ta buông cờ có đáng không hỡi mùa thu

Niềm trăn trở của thầy khi thấy mình còn vương nợ với đời. Thiết nghĩ, với thầy, đó không phải là món nợ công danh lợi lộc mà là với thế sự, với những ai vì thầy mà “đã khóc đã cười”. Liệu “có đáng không”? Thưa rằng, không đáng chút nào, không công bằng chút nào! Thầy đã là một “mùa xuân nho nhỏ” rất Huế dâng tặng cho đời và còn mãi là mùa xuân dậy lên con sóng vô hạn vô hồi trong lòng những người thương yêu, trân quý về thầy.

Tạ - quả thực chưa phải là tạ từ mà là “tạ ơn, tạ lỗi” đối với tất cả mọi người, những ai vì tôi “mà khóc mà cười”. Cuộc sống chật hẹp mà lòng người đại dương. Ngay trong lời tựa tập thơ Tạ, nhà thơ chia sẻ: nhờ “em” mà tôi “thấy đời đông đảo biết bao nhiêu, ấm dậm bao nhiêu”, “nhờ em mà tôi nhận ra rõ ràng hơn bao giờ trách nhiệm của mình đối với cuộc đời này…”.

Lời thơ mộc mạc, chân thành viết nên từ gan ruột, tựa hồ như không hề có sự trau chuốt bóng bẩy mượt mà, đủ cho người đọc nhận ra rằng: Đối diện là đối mặt, đối lòng để rồi nghị lực vượt qua, để hướng tới “niềm hi vọng, niềm khát vọng tiếp tục sống…” của nhà giáo – nhà thơ Trương Vũ Thiên An. Xin níu giữ nhà thơ – nhà giáo ở lại với đời…

 

                                                                             Hoàng Thuỷ

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

KHỔ

 

Khổ không em?

Nhìn núi, núi cao

Nhìn sông, sông rộng

Chỉ nhìn mình, mình khổ nhất trần ai.

nhiều đâu, vài việc cỏn con nho nhỏ

Chỉ vì mình: thành quả núi, dòng sông

Nếu biết sẻ chia, vì anh em bè bạn

Vì mọi người thì đâu thấy thiệt hơn.

Một góc nhỏ to

Một khoảng trời đơn độc

Mọi sự so bì

Đều ích kỉ diễn suy

Quả đất tròn xoay,

cây cao muôn đời sợ gió

muốn rượt vươn mình

nhưng lại ngại sóng nước ngàn khơi.

Khổ không em

nào đâu riêng mình em chịu khổ

ai sướng hơn mình

làm sao thấy đam mê.

Đường thẳng ai chẳng muốn đi

sông sâu ai nào muốn vượt

sung sướng ai không màng

giàu sang ai nào không ước

nhưng hạnh phúc chỉ là

... một chiếc chăn

kẻ kín người không

kẻ mạnh là kẻ nâng đỡ người khác trên đôi vai

hẳn em đà đã hiểu

sao em mãi nhìn mình khổ có ai hơn.

Khổ không em?

Phía trước là đường xa

Phía sau là dòng đời luôn trăn trở

Ai khổ hơn mình

Mình khổ hơn ai?

                 18/1/2018.FILE-20170303-2330F35WQ1QCSQFB

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

NƠI ANH ĐẾN

                            Thân tặng anh Lê Thanh Tiền

Ngọc Mỹ đất nghèo nơi anh đến

Là điểm dừng chân rồi sẽ trở về

Khi biển tỏ tình xanh thẳm chân quê

Để bờ bãi ru hoài khúc hátthay

 

Gọi ngày mưa gieo mầm trên cát

Nhặt lá bao chiều ủ lửa mùa đông

Đường mới thênh thang đất trời cao rộng

Đất níu tay con chữ ngập ngừng

 

Cây xanh tán bàn tay cơ cực

Trái chín trên cành cạn kiệt mồ hôi

Gió thổi ngược chiều lõm sâu lồng ngực

Tóc cựa mình điểm bạc rưng rưng

 

Ngày dừng chân cạn cốc rượu làng

Đều nhịp tim ấm vòng tay bè bạn

Đò từ tâm về bến xưa thanh thản

Phía ngôi trường nắng mới vừa lên.

                                    Nguyễn cư - Nguyên Hiệu trưởng THPT Duy Tân, 21/11/2017

 

TỔNG KẾT CUỘC THI SÁNG TÁC TRUYỆN NGẮN TUỔI HỌC TRÒ 2017-2018

  • PDF.InEmail

HOA SÚNG

KHOẢNG LẶNG CUỘC ĐỜI

     Đôi điều cảm nhận qua hội thi sáng tác truyện ngắn tuổi học trò NH: 2017- 2018

Những đường nét loằng ngoằn in hình trên trang giấy, những chuỗi dài kí tự vô hồn mà người đời gọi là con chữ như vô tình đập vào mắt người xem, soi vào hồn người đọc khiến giọt nước mắt rơi, khiến trái tim nhảy loạn muốn phá toang lồng ngực bức phá ra bên ngoài mà la toáng lên:

 Chao ôi sự đời! Còn có biết bao là khoảng lặng.

Tôi ngậm bút ngồi nghe tiếng gọi của loài chim, nó thất thểu kêu vang: Ai là bố nó? Nó hỏi, dấu chấm hỏi mang theo suốt cả cuộc đời mà chẳng ai đưa ra một lời giải đáp.  Bố nó là ai? Ai là người đã cho ra đứa con lạc loài “vô thừa nhận”. Đau lắm chứ! Buồn lắm chứ! Nó ước ao được một lần có bàn tay của Bố dắt nó đi, xoa đầu nó mỗi khi nó tan trường. Bạn bè nó được đón, được đưa, còn nó thui thủi một mình. Nó buồn, nó tủi, nó mặc cảm tự ti với đời vì không có Bố. Lá thư còn hằn in trong vở, nó muốn gửi lâu rồi, nhưng biết gửi cho ai? Ai là Bố nó?  Chao ôi sự đời. (Thư gửi Bố - Trần Thị Thảo Nguyên, 12/5)

Rồi lẳng lặng có một người đàn ông loạng choạng bị bọn trẻ coi khinh, xem thường như một người mất trí chẳng biết đi đâu chỉ quanh quẩn ở cổng trường suốt tháng này qua tháng khác. Lão đói, lão rách, lão sầu đau, hai hàm răng trắng muốt luôn cười với học trò nhưng lại cũng hay khóc khi học trò đi vắng. Có ai biết đâu rằng, đó lại là người Bố tìm con. Tìm con trong mơ, tìm con trong niềm hoài vọng. Con gái của lão đã mất rồi, một tai nạn giao thông đã cướp đi sinh mạng cuộc đời của một cô gái trẻ, tuổi mới độ trăng tròn. Đau quá lão thất thểu tìm con. (Người cha vô danh và món quà vô giá – Đỗ Thị Ánh Nga, 10/1)  

Một đứa trẻ tìm cha, một người cha tìm con. Hai tác phẩm, hai nghịch cảnh cuộc đời làm trái tim bạn đọc xa gần ít ra cũng một lần đau nhói. Có người cha vô tình trốn tránh một người con, lại có người cha đau khổ bại tình khi nghe tin con mất. Sự đời sao còn bao nỗi trái ngang.

Đài báo bão xa, người ra khơi tìm nơi ẩn nấp, người ở nhà mong ngóng chờ trông. Tiếng bác trưởng thôn vừa như thể trấn an, vừa như để bớt nỗi lo trong lòng để mọi người cùng nuôi niềm hi vọng. Nhưng sự đời sóng nước ngàn khơi được tạo bởi bể khổ trầm luân. Người miền biển sinh ra từ nước, trở về với nước. Biết đó là qui luật Thiên Địa giao hòa song con tim của bao người cứ mãi giật thốt lúc bão qua. Một đứa trẻ mất cha, một cảnh đời côi cút. Thương xót ngậm ngùi cho những người vợ lặng thầm hóa đá Vọng Phu. (Tia nắng – Dư Thị Kiều Quí, 11/5)

Tâm hồn tuổi thơ từ giả ra đi, thay vào đó là trái tim của một người đàn bà lỡ vận. Nó côi cút một mình không mẹ, không cha. Bà nó cũng chối từ nó, để lại trong nó nỗi đau. Thương bà, thương cha thương mẹ biết sống thế nào, hoặc gục ngã hoặc gượng đứng lên. Dòng sông xanh hằng ngày thay gương nó thường soi tóc, con nước mặn mà tình nghĩa cũng đành chuốc lấy nỗi đa mang. Giọt nước không xóa được những vết nhơ, không làm phai mờ bao nỗi lòng trắc ẩn. Nó có nợ gì mà người đời lấy đi của nó cái ngàn vàng để rồi bắt nó phải quyên sinh. Phận đời nghiệt ngã đã cướp một tâm hồn thơ ngây trong trắng, một giấc mơ đẹp để rồi:

  Dòng sông tĩnh lặng, ánh trăng vàng đã lên đến đỉnh ngọn tre, cũng đã khuya rồi mà...chưa bao giờ em  nhận ra quê hương mình đẹp như vậy. Liếc nhìn một lượt, bao nhiêu ký ức tuổi thơ hiện về trong em, em mỉm cười trong dòng nước mắt. Em đã trở về bên bến sông quê, về với gia đình, với ba má, với ngoại, mai đây thôi em sẽ được gặp mọi người rồi mà. Lặng người bước chân xuống sông em cảm thấy mát mẻ vô cùng, cái cảm giác không còn lo âu, không còn oán hận mà là một thứ cảm giác mãn nguyện... em mỉm cười bước tiếp, và như vụt tắt. Em đã nằm sâu trong lòng dòng sông quê hương như nằm trong vòng tay của bà ngoại vậy.

  Đêm nay trăng sáng quá! Có một vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, nó cứ nhấp nháy, cứ lung linh, như đang mỉm cười trước vạn vật.  Dưới đáy sông một đóa Lục Bình vẫn còn trôi giạt. Số phận cuộc đời nghiệt ngã tang thương. (Phận đời nghiệt ngã – Đỗ Ngọc Thanh Hoàng, 11/1)

....

Còn biết bao trang văn kể về những mối tình đầu tan vỡ, những giọt lệ đầu đời không dễ nguôi ngoai. Những khoảnh khắc nhớ nhung của một thời thơ dại. Yếu đuối, dại khờ, vụng dại, cả tin. Cả một chút vu vơ của tình yêu đơn phương tuổi học trò trong trắng, thư đi thư về còn kèm cả ổi cả me. Một ly cooktai, một tút segum vẫn đọng hoài trong nỗi nhớ. Những trang viết về học trò quả thật dễ thương.

Đọc mãi, sửa mãi từng lỗi chính tả, từng dấu câu mà thấy mình không chán. Đôi lúc mạo muội thay đổi nhan đề chưa hỏi qua tác giả mà lòng thanh thản vui mừng như vừa mới viết được trang văn. Nhịp cầu tri âm của văn chương không giới hạn gái – trai, không phân biệt giàu – nghèo, sang – hèn, lớn – nhỏ. Đọc là thích, cảm là mê.

Tôi muốn viết nhiều hơn, muốn kể nhiều hơn những gì các học trò thân thương của chúng tôi đã viết. Nhưng thiết nghĩ bút mực không thể thay thế tình người, tôi đành dành lại một khoảng lặng để tri âm.

Cảm ơn các em, cảm ơn các nghệ sĩ không chuyên, các nhà văn chưa một lần đưa tên lên mặt báo, nhưng đã để lại trong chúng tôi rất nhiều trăn trở suy tư. Văn các em viết ra là nỗi lòng của các em đó. Ai nói rằng học trò thời này vô cảm, hãy đọc những gì em viết để biết có vô cảm hay không? Không! Các em biết yêu thương những con người đồng khổ, biết căm ghét hận thù những kẻ uy quyền bạo lực ức hại thường dân. Nào đâu vô cảm như người lớn cứ diễn suy rồi ra đề bài “bệnh vô cảm” áp đặt cho trò phải viết những điều đâu đó bắt phải theo.

 Việc gán bút cân đo để phán cho cái gọi là nhất nhì thật là nhẫn tâm của người làm ban giám khảo. Thôi cũng đành. Xin quí độc giả, tác giả hiểu cho rằng giải thưởng chỉ tạm thời, lòng tri âm mới là vô hạn. Độc giả sẽ là người thẩm định và trao giải cho văn chương.

Lần nữa xin cảm ơn các em, cảm ơn tất cả chúng ta, những người đã làm cho tâm hồn sống dậy, cho giọt nước mắt tình đời biết gạn đục khơi trong.

Chúc cho hội thi năm sau được mùa hơn hội thi năm trước, chúc trang văn tuổi học trò mãi mãi là sân chơi của tình đời, của những người biết quí trọng con tim.

                                                                                           20/11/2017.

BÀI DỰ THI SỐ 22

  • PDF.InEmail

anh ban cong

BAN CÔNG PHÍA NHÀ CÓ NẮNG

 

Đầu năm học mới, khắp hành lang, sân trường ngập tràn sắc trắng màu áo học sinh. Mọi việc ngỡ vẫn thân quen như mọi ngày, nhưng hình như Tú cảm thấy mình vừa chạm mặt một điều gì đó hơi khác biệt.

Trong cái ồn ào náo nhiệt của giờ ra chơi, Tú chợt đứng lặng vì một ánh mắt biết cười. Có cảm giác vừa thân quen vừa lạ làng. Cô bạn ấy có dáng người nhỏ nhắn và mái tóc xỏa ngang vai. Tú lặng lẽ đi theo sau cô bạn về tận nhà và chợt nhận ra, đó là hàng xóm của mình, hai nhà đối diện cách nhau có vài bước chân.

Cô bạn dễ thương ấy tên là Yến Nhi. Ngày nhỏ Tú và Nhi cùng học mẫu giáo. Nhi có một mái tóc đen, dày và mướt, cô có một đôi mắt đen và trong veo như chứa đựng cả khoảng trời đầy nắng. Tú thường xuyên bứt tóc, gõ đầu và hay trêu chọc Nhi, Nhi nhỏ con và mít ướt. Mỗi lần bị bạn trêu đùa, cô bé ấm ức hoặc đôi khi khóc òa lên. Nhưng Nhi cũng là một cô bé “kiên cường”, chưa bao giờ chạy lại mách cô như các bạn khác. Tú thích trêu cô bạn cũng bởi lẽ đó.

Năm năm Tiểu học và bốn năm Trung học, Tú học ở Thành Phố và ở nhà Bác trên đó, ít khi về nhà. Còn Nhi học trường dưới quê. Nhà gần nhau nhưng gần chục năm hai đứa không chạm mặt. Bây giờ hai đứa lại cùng trường…

Tú về nhà lật tìm lại những tấm ảnh hồi nhỏ. Thời gian quả diệu kỳ, khiến người ta lớn lên và thay đổi. Cả hai đứa đều rất khác xưa. Chỉ có đôi mắt đen ngày ấy cho đến bây giờ, hình như … vẫn thế!

Từ hôm đó, Tú bắt đầu “quan tâm” đến Nhi, từ điều nhỏ nhặt nhất. Cậu cũng lặng lẽ theo dõi hoạt động của Nhi và nhiều lần tìm cách giới thiệu, hay gợi lại cho Nhi nhớ ra mình là cậu bạn nghịch ngợm ngày xưa. Nhưng sự ngượng ngùng và thiếu tự nhiên khiến cậu bối rối.

Biết Nhi thích bóng chuyền, Tú đăng ký tham gia vào đội bóng chuyền của trường. Mỗi chiều tan học, Nhi đều ở lại xem và cổ vũ cho đội bóng. Đều đặn hằng tuần, sân bóng chuyền không chiều nào thiếu Nhi, Tú và đội bóng. Nắng chiều dịu dàng khiến mọi vật hiện lên thật đẹp. Có Nhi trong nắng, mọi thứ dường như càng đẹp hơn. Mỗi khi nghĩ đến điều ấy Tú lại không giấu được nụ cười.

Đã hai ngày không thấy Nhi đến sân bóng chuyền hồn nhiên, tíu tít nói cường như mọi ngày. Đó quả thực là chuyện lạ và điều này khiến Tú phân vân lo lắng.

Trở về nhà Tú ra trước ban công phòng mình, nhìn sang phía nhà Nhi. Chà, ban công dạo này có nhiều hoa nở rộ. Nhâm nhi tách trà Atiso, Tú cứ nhìn về phía căn phòng ấy và đinh ninh đó là phòng của Nhi. Quả thực rất lâu rồi Tú mới dành thời gian ra ban công hóng gió như thế này. Ban công rất đẹp, trồng nhiều hoa và cây xanh, thế nhưng toàn là ba chăm sóc cây chứ Tú chẳng để ý đến chúng, cho đến hôm nay.

Ngày thứ nhất, thấy Nhi mở cửa ra ngoài ban công, Tú mừng rỡ vẫy tay chào. Thế nhưng Nhi không để ý. Cô bé thẩn thờ nhìn xa xăm. Đôi mắt buồn như đựng đầy nước mắt. Và cứ thế, trong nắng thu dịu ngọt, Nhi khóc thật tự nhiên. Cô bé đâu biết rằng phía nhà không có nắng bên kia có một cậu bé đã chứng kiến mọi việc và thực sự tò mò khôn xiết.

Ngày thứ hai, vẫn là trà Atiso, vẫn góc ban công đó, Tú lặng lẽ ngắm nhìn về phía ban công nhà có nắng. Một cô gái xinh xắn mở cánh cửa ra, lại nhìn về phía xa một cách không rõ ràng. Đôi mắt nhìn chăm chăm như hút vào khoảng không và hình như cô ấy… khóc. Sự việc lặp y như hôm qua khiến Tú vô cùng bất ngờ. Hàng loạt câu hỏi đặt ra trong đầu Tú mà không có cách nào giải đáp?

Ngày thứ ba, mọi việc lại tiếp tục lặp lại y như hai ngày trước. Nhưng đối với Tú, nó thực sự là quá tệ. Bản tính tò mò khiến Tú như muốn hét lên thật to, muốn gọi với sang ban công nhà ấy: “Nhi ơi, sao thế? Cậu chia sẻ với tớ có được không chứ?”. Thế nhưng cuối cùng, tất cả sự việc vẫn không một chút thay đổi.

Xuống dưới nhà, Tú vội vàng hỏi mẹ rằng, nhà cô chú hàng xóm bên cạnh có chuyện gì không? Mẹ bất ngờ với câu hỏi khá vô duyên ấy, nhưng thực sự mẹ không thất có chuyện gì bất ổn cả. Đến lớp, Tú hỏi hết đám bạn của Nhi. Chẳng ai biết Nhi có chuyện gì không vui cả. Cô bạn lúc nào cũng vui tươi, nhí nhảnh như thế. Sắp tới Nhi còn định tham gia hoạt động văn nghệ của Tỉnh tổ chức và còn thi học sinh giỏi cấp huyện, Nhi đâu có thời gian để buồn?

Ngày thứ tư và thứ năm, ban công phía bên nhà có nắng, vẫn có một cô bé đứng khóc,ban công phía bên nhà không nắng, vẫn có một cậu bé trầm ngâm suy tư nhìn cô bé thật lâu.

Ngày thứ sáu và thứ bảy …

“Cần phải chấm dứt ngay chuỗi ngày tồi tệ này”. Tú lại tự nhủ khi đã nhẫm đúng bảy là quá đủ rồi. Tú rất ghét việc phải thấy con gái khóc, nhất là Nhi. Tan học hôm sau, Tú quyết định về cùng Nhi để hỏi cho rõ về chuyện này, mặc dù cũng hơi vô duyên. “Dù sao bạn bè cũng nên quan tâm nhau” – Tú đưa ra lý do biện mình cho hành động vô duyên, kỳ cục của mình.

Tú kéo nhẹ bím tóc của Nhi, khiến Nhi giật mình quay đầu lại. Nhi nhìn Tú không chút ngạc nhiên rồi cong cong cái môi. Hơi lạ lùng trước thái độ vô tư đó của Nhi, Tú mạnh dạng lại gần hỏi thăm về việc “một tuần mít ướt” là sao? Nhi đỏ ửng mặt vì câu hỏi đó nhưng rồi lại nhí nhảnh vừa mỉm cười vừa vỗ nhẹ vai Tú: “Tớ sẽ nói cậu sau nhé!”

Nhi cứ thế khiến Tú càng thêm hồi hộp.

Chiều hôm sau, Nhi đợi sẵn Tú trước cổng trường. Cầm tờ giấy đưa cho Tú, nháy mắt có chút tinh nghịch. Tú cầm tờ giấy đọc và bất ngờ đến vô cùng.

-   Hóa ra là cậu tập … khóc ư? Cậu tập khóc suốt một tuần để chuẩn bị cho vai diễn chính trong lần thi văn nghệ sắp tới?

-   Ừ! Sắp tới tớ tham gia thi, là một vỡ kịch tớ rất thích nên muốn mình để lại dấu ấn một kỷ niệm đẹp!

Hai đứa tung tăng nói chuyện suốt quãng đường về nhà, bất chợt Tú quay sang hỏi Nhi:

-   Ơ này, cậu không chút gì thắc mắc tớ là ai ư?

-   Không! Nhi trả lời với vẻ bình thản, đôi mắt như biết cười.

Nhận ra vẻ mặt khó hiểu của Tú, Nhi mới cười thật tươi: “Cậu là Tú, Tú đáng ghét suốt ngày bắt nạt tớ chứ gì? Tớ nhận ra cậu từ ngày đầu tiên nhập học cơ, nhưng chẳng biết bắt chuyện với cậu thế nào, mà lại sợ, lỡ đâu bị cậu bắt nạt như hồi xưa. Tớ vẫn thường xuyên đến xem cậu chơi bóng chuyền đấy. Và đương nhiên tớ biết cậu ở bên nhà đối diện”.

Tú ngỡ ngàng và vui đến khó tả. Ngắm nhìn Nhi tươi tắn trong nắng, im lặng hàng phút sau Tú mới tiếp tục câu chuyện được.

Trở về nhà, không hề hẹn trước, cùng lúc ban công hai nhà có hai cô cậu, cửa sổ đều mở ra. Một người tóc tết bím đuôi sam, hai má đỏ ửng lên trong nắng, đôi mắt đen ngây thơ cùng nụ cười xinh xắn. Một người lại một lần đứng lặng vì nụ cười ấy.

Bạn đã bao giờ có cảm giác bổng nhiên rơi vào một thác cảm xúc chưa? Bạn bất ngờ rơi và rơi, cho đến khi bạn chạm vào mặt nước và nhận ra là bạn đã … cảm nắng. Nó sẽ làm bạn choáng váng đến mức cảm xúc ấy theo bạn vào cả trong giấc ngủ. Mọi thứ xung quanh bạn thật ngọt ngào.

Và đấy, cuộc sống vô cùng đáng yêu. Có thể là bạn sẽ bắt đầu từ những điều giản dị quanh mình như ánh mắt, nụ cười ai đó… Điều giản dị ấy sẽ khiến bạn mỉm cười, hạnh phúc và đôi khi là thay đổi bản thân để trở nên hoàn thiện mình hơn!.

 

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Em, chỉ mình em mới tạo cho anh cảm giác đang sống… Những người đàn ông khác bảo đã gặp được thiên thần nhưng anh đã thấy em và thế là đủ.
George Moore

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: thầy Bảo hát SVTT múa khai diễn

Hiện có 50 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 3
Nội dung : 103
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 77506

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS