Trang chủTin tức

Tin tức

THÔNG ĐIỆP Hưởng ứng Ngày thế giới tưởng niệm các nạn nhân tử vong do tai nạn giao thông năm 2016

  • PDF.InEmail

tuong niem

THÔNG ĐIỆP

Hưởng ứng “Ngày thế giới tưởng niệm các nạn nhân tử vong do tai nạn giao thông” năm 2016

Tưởng nhớ người đi – Vì người ở lại

Mỗi ngày trôi qua trên đất nước Việt Nam, tai nạn giao thông lại cướp đi sinh mạng của 24 người và làm cho gần 60 người lâm vào cảnh tàn phế suốt đời, mang đến sự đớn đau tột cùng cho hàng trăm gia đình. Thiệt hại to lớn về nhân mạng là không gì bù đắp được. Di chứng thương đau của tai nạn giao thông là nỗi ám ảnh không thể xoá nhoà trong ký ức của mỗi người thân, bạn bè những người bị nạn.

Đau lòng hơn là phía sau cái chết của những nạn nhân tử vong, trong ánh nhìn tuyệt vọng của những nạn nhân không còn khả năng lao động là những em nhỏ mất đi cơ hội đến trường, những bậc cha, mẹ già không còn nơi nương tựa. Phía sau những vụ tai nạn là nguy cơ đói nghèo của hàng chục ngàn gia đình, là sự xói mòn những thành quả phát triển kinh tế mà cả dân tộc đang gắng sức thực hiện, là sự sợ hãi lan toả trong cộng đồng, xã hội, làm tổn thương nghiêm trọng hình ảnh một đất nước Việt Nam yên bình, thân thiện trong mắt bạn bè, đối tác 

Đây là điều không thể chấp nhận được với một dân tộc đang sống trong hòa bình.

Vì vậy, từng người Việt Nam cần phải nhận thức sâu sắc về tác hại khôn lường của tai họa này đến sự phát triển của giống nòi và tiến trình vươn lên của dân tộc. Mỗi chúng ta phải thực sự dũng cảm và chân thành để đặt câu hỏi và trả lời cho được đâu là lỗi và trách nhiệm của mỗi cá nhân, tổ chức, cộng đồng và Nhà nước.

Bằng nhiều hành động mạnh mẽ, thông qua các chính sách quốc gia và những cam kết xã hội, chúng ta đã và đang chung tay hành động để giảm thiểu số vụ tai nạn giao thông, qua đó là giảm thiểu số người chết và bị thương, và sự thực là tai nạn giao thông ở Việt Nam đã liên tục được kéo giảm trong những năm qua. Nhưng chúng ta vẫn có thể và cần phải làm nhiều hơn nữa với quyết tâm sắt đá và khát vọng khôn nguôi về một xã hội yên bình, không còn nỗi đau do tai nạn giao thông.

Hoạt động tưởng niệm các nạn nhân mà Việt Nam cùng thế giới tổ chức là dịp để chúng ta tưởng nhớ và thương cảm với những người không may qua đời khi tham gia giao thông; cùng chia sẻ để phần nào xoa dịu nỗi đau đối với người thân của họ. Đây cũng là cơ hội để mỗi chúng ta nhắc nhở chính mình, người thân, bạn bè về sự trân quý không gì so sánh được của cuộc sống và sự cần thiết phải chấp hành luật giao thông, nhường nhịn, giúp đỡ nhau khi tham gia giao thông. Mỗi gia đình, nhà trường cần giáo dục con em mình từ khi còn bé về ý thức trách nhiệm khi tham gia giao thông, góp phần tạo ra một môi trường giao thông an toàn cho bản thân và cho cộng đồng.

Hãy vì niềm thương cảm những người đã mất mà hành động cho sự an toàn của những người đang sống!

Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia kêu gọi mỗi người Việt Nam, vì sự an toàn của bản thân, vì tương lai của con cháu, vì sự trường tồn của dân tộc, hãy làm tất cả những gì có thể để giao thông ở đất nước chúng ta ngày càng an toàn hơn./.

Theo http://antoangiaothong.gov.vn/

BẢN CHẤT MÔN VĂN VÀ VIỆC DẠY VĂN - HỌC VĂN

  • PDF.InEmail

144522VHTX240116

BẢN CHẤT MÔN VĂN VÀ VIỆC DẠY VĂN - HỌC VĂN - TS.NGUYỄN XUÂN LẠC

Đăng trên tạp chí Đất Tổ - Thứ ba - 23/02/2016

Chúng ta đang tiếp tục đổi mới việc giảng dạy và học tập môn Văn trong nhà trường nhằm đạt được những kết quả đích thực và bền vững để chuẩn bị tốt cho việc biên soạn sách giáo khoa mới môn Văn sẽ được thực hiện từ năm học 2018- 2019. Vì vậy, việc nhìn lại bản chất của môn Văn để có một quan điểm thống nhất trong dạy - học Văn là điều cần thiết. Với tư cách là một giáo viên dạy Văn, xin có đôi điều trao đổi về vấn đề này

 

Trước hết, cần xác định môn Văn là môn học kiến thức hay môn học nghệ thuật? Đã là môn học thì môn nào cũng phải cung cấp kiến thức cho học sinh, nhưng xét về bản chất, môn Văn không đặt mục tiêu cung cấp kiến thức là chủ yếu như các môn khác (Sử, Địa, Lý, Hóa, Sinh...) mà hướng tới mục tiêu quan trọng nhất phải đạt được là đem đến Cái Đẹp cho học sinh, nhằm bồi dưỡng năng lực thẩm mỹ, biết rung cảm trước Cái Đẹp cho thế hệ trẻ. Dạy Truyện Kiều của Nguyễn Du, nếu chỉ cung cấp cho học sinh cốt truyện và cuộc đời của nàng Kiều thì có khác gì dạy các bộ môn khác, nhưng khi làm cho các em rung cảm được trước vẻ đẹp của nàng Kiều để cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của người con gái Việt Nam thì đó mới đích thực là dạy văn. Thành ra, kiến thức ở đây chỉ là cái nền để từ đó Cái Đẹp sẽ được lóe sáng lên dưới sự dẫn dắt của giáo viên và sự khám phá của học sinh. Ta có thể dễ dàng nhận ra sự khác nhau cơ bản giữa môn Văn và các môn học khác: nếu các môn Sử, Địa, Lý, Hóa, Sinh... được viết ra bằng tư duy khoa học thì tác phẩm văn chương lại được viết ra bằng tư duy nghệ thuật. Tư duy khoa học bao giờ cũng cung cấp kiến thức cho người học, còn tư duy nghệ thuật thì đem đến cho họ Cái Đẹp. Văn học ở ngoài đời thuộc lĩnh vực nghệ thuật thì môn Văn trong nhà trường cũng là môn học nghệ thuật. Và giảng dạy - học tập môn nghệ thuật không thể giống với các môn khoa học mà nó phải có con đường đi riêng. Đó là con đường đi từ tâm hồn, trái tim người học để đến với Cái Đẹp Nghệ Thuật, cũng chính là Cái Đẹp của Cuộc Sống, Con Người. Mọi sự áp đặt, dập khuôn, cảm nhận hộ, suy diễn, duy ý chí... đều xa lạ với con đường này khi nó chưa làm cho người học mở lòng ra để tiếp nhận Cái Đẹp trong tác phẩm văn chương. Người giáo viên phải biết cách giúp các em mở lòng ra để đến với Cái Đẹp ấy: đó là thiên chức cao cả nhất và cũng là mục đích phải đạt được của việc dạy Văn.

Nhưng Cái Đẹp trong văn học không dễ gì tìm thấy ngay và càng khó hơn khi phải dẫn dắt học sinh tìm đến, khám phá để cảm nhận được Cái Đẹp và chiếm lĩnh nó. Cái Đẹp có khi lộ ra, nhưng nhiều khi lại được ẩn giấu trong hình tượng bằng lời mà nhà văn đã nhào nặn, khái quát từ hiện thực phong phú, đa dạng của cuộc sống. Bản thân văn học lại thường có tính đa nghĩa và tính mơ hồ (chẳng hạn bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca của Thanh Thảo, Văn 12). Vì vậy phải có “con mắt tinh đời” thì mới phát hiện ra được Cái Đẹp trong tác phẩm văn chương. Người giáo viên văn học dĩ nhiên là phải có năng lực phát hiện ấy, nhưng quan trọng hơn là phải biết truyền cái năng lực ấy đến cho học sinh, tức là bồi dưỡng năng lực thẩm mỹ và kỹ năng tìm đến Cái Đẹp của các em khi đọc tác phẩm. Chúng ta đang chuyển từ việc dạy học chủ yếu là cung cấp kiến thức sang hình thành và phát triển các năng lực cho học sinh thì ở đây chính là hình thành năng lực thẩm mỹ, năng lực khám phá Cái Đẹp trong văn học. Như vậy, khi dạy văn học như một bộ môn nghệ thuật, cùng một lúc, sẽ đạt được một kết quả kép: vừa đem đến cho học sinh Cái Đẹp trong tác phẩm văn chương, lại bồi dưỡng được năng lực thẩm mỹ cho các em - vốn là một năng lực cần thiết cho con người hiện đại ngày nay. Và từ việc cảm nhận Cái Đẹp mà chính các em đã tự tìm đến sẽ kéo theo nhiều tình cảm tốt đẹp khác một cách tự nhiên như yêu con người, yêu cuộc sống, yêu nước, yêu các giá trị mà con người đã tạo ra...

Xác định môn Văn là môn học nghệ thuật là điều đặc biệt quan trọng, bởi nó không chỉ trả lại cái bản chất vốn có của môn Văn mà còn định hướng đúng đắn cho việc dạy và học Văn trong nhà trường. Từ việc xác định đó, người dạy sẽ tiếp cận môn Văn bằng góc độ nghệ thuật và dẫn dắt người học đi tìm Cái Đẹp cũng bằng con đường nghệ thuật để người học tự mở lòng ra đến với Cái Đẹp bằng trái tim và tâm hồn của mình. Khi đó, giờ Văn sẽ tạo được một sự đồng cảm nghệ thuậtgiữa thầy - trò - tác phẩm để có thể tạo ra sự đồng sáng tạo cùng tác giả. Trong thực tế, nhiều giáo viên đã không làm được điều này, bởi không đi đúng con đường này, mà nguyên nhân sâu xa là do họ chưa ý thức được rõ ràng để xác định môn Văn là môn học nghệ thuật. Đây thật là điều đáng tiếc!

Thứ hai, môn Văn có phải là môn học thực hành không, và nếu có thì đặc điểm và ý nghĩa của nó như thế nào? Bất cứ môn học nào, bên cạnh việc cung cấp kiến thức cũng đều có yêu cầu thực hành để củng cố và vận dụng kiến thức đó. Môn Văn cũng vậy. Nhưng thực hành của nó lại có đặc điểm và ý nghĩa riêng và đây chính là điều khác biệt giữa thực hành môn Văn và các môn khác. Nếu các môn khác chỉ có yêu cầu thực hành tự thân của nó (nhằm củng cố và vận dụng kiến thức đã học) thì môn Văn, bên cạnh yêu cầu thực hành tự thân ấy, còn có thêm yêu cầu hỗ trợ cho các môn khác, nên đã được nâng lên một cấp độ cao hơn để trở thành môn công cụ (cùng với Toán và Ngoại ngữ). Môn Văn không chỉ đáp ứng yêu cầu về thực hành tự thân của nó là biết đọc hiểu các loại văn bản và biết tạo lập các loại văn bản (nói và viết), mà còn là môn công cụ để hỗ trợ việcdiễn đạt được đúng và hay cho các môn khác, kể cả các môn khoa học xã hội như Sử, Địa, Giáo dục công dân... hay các môn khoa học tự nhiên như Toán, Lý, Hóa, Sinh (cũng như Toán là môn công cụ để hỗ trợ việc tính toán cho các môn học khác và Ngoại ngữ là môn công cụ để qua đó có thể mở rộng thêm kiến thức cho từng môn học). Xác định môn Văn là môn công cụ là điều cần thiết để người giáo viên quan tâm chú ý nhiều hơn đến khâu thực hành bởi đây không chỉ thực hành cho riêng môn Văn mà còn có tác dụng đến các môn khác. Trong thực tế, nhiều giáo viên đã làm chưa tốt yêu cầu thực hành tự thân cho riêng môn Văn thì làm sao có thể đảm đương được chức năng công cụ cho các môn học khác. Đây cũng là một điều đáng tiếc nữa của môn Văn!

***

Tóm lại, xét về bản chất môn Văn, ta thấy có hai đặc điểm: môn Văn vừa là môn học nghệ thuật lại vừa là môn công cụ. Môn học nghệ thuật là môn học về Cái Đẹp, nhằm đem đến Cái Đẹp cho học sinh để giáo dục óc thẩm mỹ và bồi dưỡng năng lực thẩm mỹ cho các em. Nhưng từ Cái Đẹp đó, nó sẽ mang đến cho thế hệ trẻ nhiều tố chất để làm người, hoàn thiện nhân cách: lòng yêu nước, thương dân, vị tha, nhân ái, trung thực, dũng cảm... Từ trong Cái Đẹp đã chứa đựng biết bao tư tưởng và tình cảm mà nhà văn muốn gửi tới người đọc. Cái Đẹp của văn chương đã trở thành cái đẹp của con người và cuộc sống. Môn công cụ là môn học mang ý nghĩa thực hành, mà ở đây chính là cách đọc hiểu văn bản, cách tạo lập văn bản, cách diễn đạt sao cho đúng, cho hay (cả nói và viết). Nó phải trở thành mẫu mực, phải nâng lên mức kỹ năng thuần thục để có thể hỗ trợ cho các môn khác một cách dễ dàng, tự nhiên. Chức năng công cụ của môn Văn trong việc hỗ trợ cách diễn đạt cho các môn khác là không thể thiếu được.

Với hai đặc điểm trên đây, môn Văn giữ một vị trí quan trọng đặc biệt trong hệ thống các môn học ở trường phổ thông, kể cả về nội dung tiếp nhận cũng như về thực hành kỹ năng. Là môn học nghệ thuật, nó vượt xa các môn nghệ thuật khác như Âm nhạc và Mỹ thuật vốn chỉ nặng về mặt thực hành và cũng chỉ có ở bậc tiểu học và trung học cơ sở; là môn công cụ, nó có thể sánh ngang với môn Toán: một bên là công cụ để diễn đạt, một bên là công cụ để tính toán. Với lợi thế đó, chắc chắn môn Văn sẽ phát huy tiềm năng và tác dụng của nó trong việc giáo dục tư tưởng, tình cảm và hình thành, phát triển năng lực văn học cho thế hệ trẻ, trong đó đáng chú ý nhất là năng lực thẩm mỹ, biết phát hiện và khám phá Cái Đẹp và năng lực biết đọc hiểu, biết tạo lập văn bản - những năng lực cần phải có của con người trong cuộc sống hiện đại ngày nay.

                       N.X.L

Top of Form

 (Sưu tầm: Võ Văn Vân)

BÀI DỰ THI HÙNG BIỆN ĐẠO ĐỨC VÀ PHÁP LUẬT CUỐI CÙNG.

  • PDF.InEmail

IMG 1021

Kính thưa quí thầy giáo cô giáo!

Thưa tất cả các bạn học sinh thân mến!

Hôm nay, tôi rất vinh dự được là thí sinh cuối cùng dự thi hùng biện đạo đức và pháp luật. Vì là người đến sau, tôi biết chắc mình sẽ là người thất bại, song tôi vẫn muốn được dự thi. Bởi tôi hiểu rằng cái thành công lớn nhất trong hội thi lần này là tôi học được rất nhiều ở các bạn. Các bạn nói rất hay, nói rất nhiều, ai ai cũng đều thành tâm và nhiệt huyết.

Thưa quí thầy cô, thưa ban giám khảo!

Với tư cách là một thí sinh, cho phép tôi được nói lại những gì các thi sinh trước đã nói. Nói lại để ngẫm suy chứ hoàn toàn không nhại lại. Nói lại chuyện an toàn giao thông, chuyện  môi trường, chuyện đứa con hư không nghe lời mẹ, nói cả chuyện người thầy cô giáo đánh mất niềm tin…

Thưa quí thầy cô!

Ngày ngồi nghe, tối về ngẫm suy thấy các thí sinh trước nói rất nhiều mà lòng thầm mong các bạn học sinh chúng ta ai ai cũng làm được điều hay việc tốt. Tai nạn giao thông là “Quốc nạn” ai cũng biết, ai cũng dè chừng, luôn luôn lo sợ. Ấy vậy mà không hiểu sao, các bạn học sinh lại chở 4, chở 3 chạy băng băng trên đường đầu không đội mũ bảo hiểm. Các bạn đang đùa với tử thần, nhưng các bạn vẫn tự xưng tự đắc cho mình là “anh hùng xa lộ”. Không hiểu sao quí bậc phụ huynh có con ai ai cũng rất thương con, vậy mà họ lại can đảm trao cho con mình một hung thần đùa cợt với bóng ma hẹn chào gặp Diêm Vương mà họ không hề lo sợ.

Thưa các bạn học sinh!

Trong chiến tranh súng đạn không làm bạn với bất cứ ai, chính nó đã gây biết bao đau thương cho đến bây giờ hàng trăm mẹ già vẫn chưa lau khô dòng nước mắt. Vậy mà hiện thời nước mắt của mẹ già vẫn cứ mãi rơi. Súng đạn đã qua đi song tai họa vẫn còn nhiều. Đó là phương tiện giao thông, là những con ngựa bất kham, do kẻ bất tài mà cứ tự cho mình là tài ba lên lưng cưỡi ngựa. Ngựa ngã, người ngã theo và thế là những chiếc khăn tang lại bịt lên đầu những người thân cật.

Thưa quí thầy cô!

Học sinh nói về học sinh, mà lòng thầy cô phải đau, đau cho chính mình vì có những học trò mình chưa dạy được. Chúng  nghịch ngợm, quậy phá lung tung, đôi khi lỗi đạo với thầy, với cô, làm thầy cô phải trằn trọc suốt cả đêm khuya giấc ngủ không tròn, tóc thêm nhiều sợi bạc. Ngẫm lại trong đó có lỗi của mình, thất bại nào cũng là nỗi đau, thất bại trong sự nghiệp trồng người lại càng đau gấp mấy. Thôi thì cũng cố lấy hai chữ vị tha, lấy cái đức độ bao dung mà cảm hóa học trò để gọi là “phép thắng lợi tinh thần” của anh A. Q thời hiện đại.

Thưa tất cả các bạn !

Chuyện các bạn viết ra, kể lại làm người thầy rưng rưng nước mắt. Đôi lúc cũng phải biết khóc cho đời, khóc cho trăm sự bể dâu. Chuyện người mẹ mất con mà chiều chiều ra ngồi nhặt rác. Những cọng rác môi trường không xót xa bằng cọng rác trong lòng người đa nghi và ti tiện.  Chuyện một em gái dối mẹ, dối cha đi chơi khuya để mẹ phải lo ba phải ngồi hằng đêm trông ngóng. Em gái có biết đâu rằng lúc ba giận dữ đánh mình lòng ba lại oặn thắt niềm đau. Em bỏ nhà đi mà lòng mẹ cha tan nát. Không chỉ họ đau cho con họ mà còn đau cho chính mình bất hạnh có đứa con hư.

Các bạn có biết không?

Các bạn nghiện thuốc lá, nghiện game, rồi dần dần nghiện cả xì ke ma túy không chỉ làm cho cha mẹ buồn, thầy cô buồn, mà còn làm cho cả nhân loài ngày gần đi đến chỗ suy vong. Một làn khói trắng cong bay là đốt cháy đi bao nhiêu sự sống. Các bạn cứ vô tình tìm chút khoái cảm nhất thời để rồi làm lụi tàn hàng vạn giấc mơ. Người bán thuốc có biết đâu, trái tim họ đã nhuốm đen lòng lang dạ thú, vì nô lệ đồng tiền mà họ đánh mất cả lương tâm.

Các bạn có nghe chăng?

Tiếng gọi của trái tim, tiếng gọi của tình yêu đang bồi hồi theo nhịp thở. Vâng! Tình yêu là chuyện của ngàn đời mà thế gian không ai đưa ra được lời định nghĩa. Song yêu ai, yêu để làm gì, đâu là thấp hèn, đâu là cao thượng. Các bạn biết chưa? Cái rạo rực của thân xác, cái xúc cảm của tâm hồn đôi lúc làm lí trí u mê. Các bạn hãy ngẫm suy, tạo hóa sinh ra ta, cho ta đứng thẳng bằng hai đôi chân, bộ não bao giờ cũng là nơi cao nhất. Triết lý từ hai chữ CON NGƯỜI đâu phải giản đơn.

Các bạn có thấy không?

Phía trước là tương lai, là đường đời đang rộng mở. Các bạn đừng đổ lỗi cho đời mà hãy tự hỏi mình ta đã làm được gì, đã sống được gì và sống cho ai? Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai. Mà nói như lời Bác Hồ đã từng căn dặn: “Non sông Việt Nam có được vẻ vang hay không? Dân tộc Việt Nam có bước lên đài vinh quang sánh vai cùng các cường quốc năm châu hay không? Đó là nhờ phần lớn công lao học tập của các bạn”

Để khép lại bài thuyết trình, cho phép tôi, thí sinh cuối cùng dự thi xin gửi đến tất cả quí thầy giáo, cô giáo cùng toàn thể các bạn học sinh lời kêu gọi: “Hãy nâng cao nhận thức và hành động. Trăm lời nói hay không bằng một việc làm tốt”

Cuối cùng, kính chúc quí thầy cô cùng các bạn học sinh mạnh khỏe, dạy tốt và học tốt.

Xin chân thành cảm ơn!   

Tác giả: Võ Văn Vân

Nhật kí NGƯỜI THẮP LỬA

  • PDF.InEmail

 

(Báo Giáo dục&Thời đại số 190 ngày 10.8.2015)

images copy  

            Ngày...

            Giật mình bởi tiếng nói nghe quen quen qua điện thoại: "Cô ơi! Em nhớ cô, thèm nghe lời giảng trầm ấm của cô mỗi chiều se lạnh, thèm giọng ngâm thơ của cô và cả cái giọng chua chua khi cô nhập vai người vợ nhặt mà bảo "Điêu, người thế mà điêu". Cô ơi! Em vẫn muốn nói lời cảm ơn cô - người thắp lửa cho em..."

            Ôi cô bé, em làm cô nhớ...Chia tay miền đất đỏ Tây Nguyên sau hơn mười năm gánh gùi con chữ đến với các em, có những cái nắng, cái gió và cả những nỗi nhớ đúng là tôi không thể nào quên cho đến tận hôm nay. Kỉ niệm, tình yêu cứ đong đầy mỗi khi ai đó khẽ chạm về...

            Cô bé cũng làm tôi nhớ ba, không biết hôm nay ba thế nào rồi. Miền Trung dạo này nắng nóng, bệnh cũ tái phát, ba nằm viện mấy hôm rồi mà cách trở xa xôi con chưa về được. Bàn chân ba có thường tê nhức khi trái gió trở trời? Cơn ho chiều có còn hành hạ ba nữa hay không? Muốn chạy về bên ba mà năm học chưa thực sự khép lại với nghề giáo chúng con...Hơn tám mươi tuổi rồi, so với những người già thì ba còn minh mẫn bao nhiêu là chuyện. Ba vẫn còn răn dạy con cháu mỗi ngày, vẫn đêm đêm nghe rađiô rồi bình luận chuyện đó đây. Vậy mà đã có lúc con nhận ra rằng: ba bắt đầu có sự nhầm lẫn kiểu người già. Đã hơn ba lần ba thắc mắc với con: con dạy môn gì? Ơ, học đại học mà chỉ dạy một môn Văn thôi à? Tệ vậy à...Lần đầu tiên nghe ba băn khoăn, con tìm cách lí giải cho ba hiểu. Lần hai rồi lần ba, con biết...ba đã bắt đầu...

            Ngày ấy, con còn nhớ những trang văn đầu tiên con viết, ba là người chỉnh sửa, uốn nắn từng lời. Con lớn lên  mang theo tình yêu văn học và con nhận ra rằng: ba là người đầu tiên thắp lửa cho con. Con bắt đầu ngốn ngấu đọc những trang văn có thể có được từ tủ sách gia đình. Con nâng niu từng quyển truyện tranh mà anh con mua tặng. Hằng đêm, con háo hức chờ  nghe những câu chuyện lịch sử nước mình từ lời kể của chị...Con tập làm thơ và hớn hở khoe với chị gái khi chị đang bận rộn chuẩn bị bữa cơm chiều. Chị vội vã xua tay còn con thì ấm ức...Và con nhớ nhất một lần vào năm học lớp Bốn, cô giáo ra đề văn "Hãy tả chị bán của hàng ở hợp tác xã của em". Con làm xong và chép lên tấm bảng gỗ mà ba chuẩn bị sẵn khi con vào lớp Một. Cả ngày quần quật với ruộng vườn, ba chỉ dạy con vào mỗi tối. Có các anh chị nhưng con vẫn thích được ba bày dạy cách học văn. Đơn giản vì ba giảng dễ hiểu vô cùng. Ba không cầm tay con mỗi lần con viết vì ba bảo bàn tay ba thô ráp lắm, dễ làm con đau. Có thể bây giờ con đã quên bao lời văn ba giảng. Nhưng đi trọn cuộc đời này có lẽ con chẳng thể quên cái kết bài mà ba góp ý cho con khi viết về chị bán cửa hàng của hợp tác xã "Em rất yêu quý chị bán của hàng của hợp tác xã em bởi chị ấy luôn tươi cười, gần gũi với bà con và đặc biệt lúc nào cũng cân, đo, đong, đếm đầy đủ...". Cả nhà cùng cười vì "văn ba chắc quá". Ba cũng cười "dân nhà nông mình chỉ cần điều đó nhất con à, đi mua thực phẩm ở của hàng mà không được cân, đo, đong, đếm đầy đủ thì tội nghiệp lắm". Cái thời mà người ta hay bảo "Thủ kho to hơn thủ trưởng " ấy mà!

            Ngày...

            Con yêu mảnh vườn nhà , yêu con gà qua ngõ, yêu bờ tre giếng nước trưa hè, yêu con nghé ọ mới chào đời còn tươi trong màu mắt, yêu những khúc ca dao sâu lắng trữ tình... Con lẽo đẽo theo ba từng con đường sỏi đá lô nhô để nghe ba kể chuyện. Con thắc mắc vì sao ba dạy con y như thầy con vậy. Mẹ cười: vì ba con trước đây từng là thầy giáo dạy bình dân học vụ. Rồi sau này con cái đông, điều kiện khó khăn nên ba không đi học tiếp để chính thức với nghề dạy học. Thì ra vậy. Và con tự hào về ba - người thắp lửa cho con.

            Ngày...

            Vẫn chiếc xa đạp cũ kĩ ấy mà cứ mỗi lần con đi thi học sinh giỏi từ cấp một đến cấp hai, ba vẫn chở con đi. Khi bạn bè thành phố có người sang trọng trên chiếc xe gắn máy, con vẫn cùng ba ríu rít trên chiếc xe cọc cạch đến sợ! Rồi từ quê lên tỉnh, con học trường chuyên, con biết ba vui lắm. Con chưa thật sắc sảo như bao bạn bè khác nhưng con biết ba tự hào về con. Ba không còn dạy con học những trang sách nữa nhưng trang đời ba cứ dần cóp nhặt cho con.

            Ngày

            Con là một sinh viên khoa Văn...Bao âu lo ngày đầu thực tập. Ba lặng lẽ nâng cấp tấm bảng gỗ ngày xưa bằng cách thêm hai cái chân cao lên để con tập giảng trước khi đến lớp. Thế giới của con là phía góc vườn yên tĩnh dưới bóng cây khế đã già. Có lần, con đang say sưa tập giảng...Quay lại...ba cười, chiếc cày đồng còn chưa kịp buông vai. Ba bảo "Con phải giảng và minh họa sao cho học sinh dễ hiểu thì mới hay được con à". Thì ra ba mới đi làm về. Tự lòng thấy rưng rưng hạnh phúc - ba vẫn là người lặng lẽ thắp lửa cho con.

            Ngày...

            Khi con là cô giáo, mỗi lời văn của con đã có sự quyện hòa kiến thức thầy cô, cuộc đời và của người ba mà lòng con hằng yêu kính. Ba ơi! Đúng là con chỉ dạy một môn Văn nhưng con vẫn đã và đang trọn vẹn với nghề. Và sẽ như ba - hôm nay, con làm người thắp lửa...Ba ơi!

                                                                        Hoàng Thủy

                                                            GV Trường THPT Duy Tân, Tam Kỳ, Tỉnh Quảng Nam

                                                            

LỄ TRI ÂN THẦY CÔ 2015

  • PDF.InEmail

   Sáng 16/11/2015 vừa qua, tuổi trẻ trường THPT Duy Tân long trọng tổ chức Lễ "Tri Ân Thầy, Cô"nhân kỉ niệm 33 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11/1982 – 20/11/2015).

t7

   Về tham dự buổi lễ, Có sự tham dự của thầy giáo Lê Thanh Tiền – Hiệu trưởng nhà trường cùng toàn thể quý thầy cô trong HĐSP, đại diện Hội cha mẹ học sinh và hơn 955 ĐVTN toàn trường.

zzz

Trong không khí long trọng của buổi lễ, em Nguyễn Thị Thanh Nhàn – Học sinh chi Đoàn 12/1 đại diện ĐVTN toàn trường phát biểu lời tri ân, tiếp theo ngay sau đó, đại diện BCS lớp, BCH các chi Đoàn là ĐVTN ưu tú thay mặt cho ĐVTN toàn trường dâng những đóa hoa tươi thắm thay lời tri ân chân thành và sâu sắc nhất gởi đến quý thầy cô. Buổi lễ khép lại trong không khí ấm ấp và hân hoan của toàn thể thầy và trò trường THPT Duy Tân.

                                                               BCH ĐOÀN 

 

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Muốn chinh phục người con gái ấy, bạn hãy làm cho nàng hiểu rằng nàng chẳng phải viên sỏi duy nhất trên bờ biển.
Harry Brousteau

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: Giải cầu lông chào mừng 20/11 của trường THPT Duy Tân

Hiện có 89 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 3
Nội dung : 103
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 77518

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS