Trang chủTin tức

Tin tức

TỔNG KẾT HỘI THI TTVH CẤP TRƯỜNG 2017-2018

  • PDF.InEmail

BÀI TỔNG KẾT

HỘI THI THUYẾT TRÌNH VĂN HỌC NĂM HỌC 2017 – 2018

Kính thưa quí thầy giáo, cô giáo!

Các em học sinh yêu quí!

Một ngày đẹp trời, một ngày ấm cúng, thầy trò ta đã được nghe những lời đồng điệu tri âm của các bạn văn, ta được nghe những tâm hồn đang trỗi dậy, chia sẻ nỗi niềm, suy lắng tâm tư, mà bồi hồi ngẫm lại thế sự ngày nay...

Văn chính là đời. Văn chương bắt nguồn từ trong cuộc đời và rồi trả lại cho đời những triết lí nhân sinh mà người đời trông chờ đón nhận. Maxim Gorki nói “văn học là nhân học”.  Đọc văn, học văn để học làm người. Đó cũng chính là thành công lớn nhất trong hội thi thuyết trình văn học vừa qua.

Cùng với bao thầy cô khác cầm chỉnh cân đo giá trị của từng lời văn, tôi quên mất mình là thành viên ban giám khảo, lòng cứ mãi dõi theo sự trăn trở của các em, theo hơi thở của văn chương qua từng thời đại. Các em luận bàn về phép nước tình nhà trong truyện cổ tích, truyền thuyết xa xưa. Các em nhận thức rất sâu về luật trị quốc tề gia. Đồng tình với lưỡi kiếm của An Dương Vương chém rớt đầu một tên phản tặc, dẫu cho đó là con mình để rồi cảm thông sẻ chia với hành động rẻ nước theo rùa vàng xuống biển để lại bài học mất nước muôn đời cho đến hôm nay vẫn còn đau đáu. Các em luận suy trách nhiệm của trang nam nhi tráng sĩ ngày xưa trước vận mệnh quốc gia, trước hồn quốc túy. Người vung giáo gìn giữ non sông suốt cả mấy mùa thu mà không hề nghĩ đến cái tôi cá nhân, hết mình vì cái ta chung của thời đại. Các em lại luận bàn trách nhiệm của thế hệ trẻ ngày nay. Một chút lợi riêng đã giành giật lẫn nhau còn lợi ích quốc gia thì bàng quang hờ hững. Các em ngẫm chuyện an nhàn của Nguyễn Trãi, Nguyễn Bĩnh Khiêm mà đau cho các cụ. Người tâm huyết không gặp thời, lũ nịnh thần thì tung môi múa lưỡi. Đau lắm chứ, văn chương đâu phải để mua vui, văn chương nói lên bao nỗi đau đời, gửi gắm cho người đời luận suy thế sự. Người đời nói nhàn cư vi bất thiện.  Lã Vọng ngồi câu cá làm thịnh cho nhà Chu cả tám trăm năm, Gia Cát Lượng, Lưu Bị nhàn nào đâu bất thiện. Tuyết Giang Phu Tử, Tam Nguyên Yên Đỗ nhàn  mà chua xót cảnh nước non. Những người có lương tâm, có trách nhiệm với non sông, họ có nhàn đâu? Vậy mà thời nay, biết bao người tại quan sao lại nhàn dữ thế! Sáng vát ô đi, chiều vát ô về, bòn rút của dân lòng sao không xấu hổ. Văn chương đó, văn của các cụ ngày xưa, giờ được các em nhắc lại.

Các em đọc chuyện thế sự Chí Phèo, không ghét mà lại thương. Giọt nước mắt Chí Phèo nhỏ rơi, bàn tay run run bưng bát cháo hành mà lòng đau quặn thắt. Ước có mãnh đất cắm dùi, vợ dệt vải chồng cày thuê sống cuộc đời lương thiện. Quyền tối thiểu của con người muốn được sống, được bình yên mà cũng không có, để con quĩ dữ trong cái thằng người đành phải chết. Chết để được an thân. Chí Phèo cướp giật người ta khinh, Bá Kiến cướp ngầm ai nào có thấy. Bá Kiến còn không? Chí Phèo còn không? Nỗi đau không chỉ có xưa mà nay còn đang trăn trở.

Văn chương đã nối bắt nhịp cầu cho bạn đọc gần xa. Người nghệ sĩ Lorca hát nghêu ngao trên yên ngựa mỏi mòn bao năm rồi vẫn còn vang vọng. Người nghệ sĩ tự do, người chiến sĩ tự do để lại cho đời ngẫm suy đi tìm chân lí. Âm thanh tiếng đàn bỗng nhiên có sắc, có màu, có hình, có khối, nó cứ mãi lăn tròn trong tâm hồn bạn đọc nhờ vào thi bút tài hoa của nhà thơ Thanh Thảo.

Tiếng ghi ta nâu bầu trời cô gái ấy

Tiếng ghi ta lá xanh biết mấy

Tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan

Tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy

Văn chương bất chợt hóa hình, máu chảy ròng ròng lòng đau như cắt. Đời thật bất công, kẻ mang gông lại là con người chân chính. Lorca ra đi để lại tiếng đàn, Thanh Thảo gieo thanh bằng vần thơ tuyệt hảo.

Và rồi, cũng bước đi từ trên nhịp cầu ấy, các em lại dẫn tôi vào cái đẹp của con chữ rồng bay. Người tử tù họa bút vẽ chữ thay tranh mà khơi tâm giúp viên quan quay về hướng thiện. Nghệ thuật xóa đi ranh giới hận thù, cảm hóa con người, đưa con người về chốn thiên lương.

Theo trang viết của Nguyễn Tuân các em đưa người đọc, người nghe vào ma hồn trận, cái lược đồ bát quái dưới đáy sông tưởng chừng kìm hãm tất cả thế giới sinh linh, nhấn chìm bao kiếp đời trôi nỗi. Ấy vậy mà ông Đò đã phá thạch trận trùng vi. Tài thật, một người tiểu tốt vô danh làm nghề chèo đò trở thành một vị tướng quân trên con thuyền độc chiến, một nghệ sĩ chèo đò ngoạn mục vượt thác ngàn khơi.

Hai mươi thí sinh, hai mươi phong cách, mỗi em có một vẻ đẹp riêng nhưng cùng có chung một niềm đam mê văn học. Có em giỏi lý, có em giỏi toán, nằm trong đội bồi dưỡng lý, toán mà lại đi thuyết trình văn chương. Hỏi em sao lại thi văn, em hồn nhiên văn chương làm em suy ngẫm, cái sự đời bứt bách không nói không xong.

Cả một ngày ròng rả theo các em lạc vào vườn văn mà yêu văn, yêu người quả không chán. Dẫu đâu đó còn lạc lõng, còn vụng về trong cách nói, cách trả lời, nhưng đó âu cũng là lẽ thường tình. Các em là thí sinh chứ đâu phải thầy giáo cô giáo dạy văn mà bảo nói cho hay, lý cho suông, vấp váp ngượng ngùng là điều không tránh khỏi.

Cuộc thi khép lại bằng sự thắng lợi của tâm hồn mà có lẽ không dễ gì có được. Xin được chúc mừng tất cả thí sinh, cảm ơn tất cả quí thầy cô, đặc biệt cảm ơn thầy Hiệu Trưởng đã tạo sân chơi thanh tao và thiết thực, giúp cho thầy và trò có một dịp ngẫm suy.

Lần nữa, cảm ơn tất cả các em, cảm quí thầy cô chủ nhiệm. Chúc cho hội thi năm sau sẽ có nhiều sẻ chia, có nhiều nhân tài văn chương hẹn mùa nở rộ.

Cảm ơn các độc giả xa gần cùng đồng điệu với trang văn.

 

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

KHỔ

 

Khổ không em?

Nhìn núi, núi cao

Nhìn sông, sông rộng

Chỉ nhìn mình, mình khổ nhất trần ai.

nhiều đâu, vài việc cỏn con nho nhỏ

Chỉ vì mình: thành quả núi, dòng sông

Nếu biết sẻ chia, vì anh em bè bạn

Vì mọi người thì đâu thấy thiệt hơn.

Một góc nhỏ to

Một khoảng trời đơn độc

Mọi sự so bì

Đều ích kỉ diễn suy

Quả đất tròn xoay,

cây cao muôn đời sợ gió

muốn rượt vươn mình

nhưng lại ngại sóng nước ngàn khơi.

Khổ không em

nào đâu riêng mình em chịu khổ

ai sướng hơn mình

làm sao thấy đam mê.

Đường thẳng ai chẳng muốn đi

sông sâu ai nào muốn vượt

sung sướng ai không màng

giàu sang ai nào không ước

nhưng hạnh phúc chỉ là

... một chiếc chăn

kẻ kín người không

kẻ mạnh là kẻ nâng đỡ người khác trên đôi vai

hẳn em đà đã hiểu

sao em mãi nhìn mình khổ có ai hơn.

Khổ không em?

Phía trước là đường xa

Phía sau là dòng đời luôn trăn trở

Ai khổ hơn mình

Mình khổ hơn ai?

                 18/1/2018.FILE-20170303-2330F35WQ1QCSQFB

TRANG THƠ NHÀ GIÁO

  • PDF.InEmail

NƠI ANH ĐẾN

                            Thân tặng anh Lê Thanh Tiền

Ngọc Mỹ đất nghèo nơi anh đến

Là điểm dừng chân rồi sẽ trở về

Khi biển tỏ tình xanh thẳm chân quê

Để bờ bãi ru hoài khúc hátthay

 

Gọi ngày mưa gieo mầm trên cát

Nhặt lá bao chiều ủ lửa mùa đông

Đường mới thênh thang đất trời cao rộng

Đất níu tay con chữ ngập ngừng

 

Cây xanh tán bàn tay cơ cực

Trái chín trên cành cạn kiệt mồ hôi

Gió thổi ngược chiều lõm sâu lồng ngực

Tóc cựa mình điểm bạc rưng rưng

 

Ngày dừng chân cạn cốc rượu làng

Đều nhịp tim ấm vòng tay bè bạn

Đò từ tâm về bến xưa thanh thản

Phía ngôi trường nắng mới vừa lên.

                                    Nguyễn cư - Nguyên Hiệu trưởng THPT Duy Tân, 21/11/2017

 

TỔNG KẾT CUỘC THI SÁNG TÁC TRUYỆN NGẮN TUỔI HỌC TRÒ 2017-2018

  • PDF.InEmail

HOA SÚNG

KHOẢNG LẶNG CUỘC ĐỜI

     Đôi điều cảm nhận qua hội thi sáng tác truyện ngắn tuổi học trò NH: 2017- 2018

Những đường nét loằng ngoằn in hình trên trang giấy, những chuỗi dài kí tự vô hồn mà người đời gọi là con chữ như vô tình đập vào mắt người xem, soi vào hồn người đọc khiến giọt nước mắt rơi, khiến trái tim nhảy loạn muốn phá toang lồng ngực bức phá ra bên ngoài mà la toáng lên:

 Chao ôi sự đời! Còn có biết bao là khoảng lặng.

Tôi ngậm bút ngồi nghe tiếng gọi của loài chim, nó thất thểu kêu vang: Ai là bố nó? Nó hỏi, dấu chấm hỏi mang theo suốt cả cuộc đời mà chẳng ai đưa ra một lời giải đáp.  Bố nó là ai? Ai là người đã cho ra đứa con lạc loài “vô thừa nhận”. Đau lắm chứ! Buồn lắm chứ! Nó ước ao được một lần có bàn tay của Bố dắt nó đi, xoa đầu nó mỗi khi nó tan trường. Bạn bè nó được đón, được đưa, còn nó thui thủi một mình. Nó buồn, nó tủi, nó mặc cảm tự ti với đời vì không có Bố. Lá thư còn hằn in trong vở, nó muốn gửi lâu rồi, nhưng biết gửi cho ai? Ai là Bố nó?  Chao ôi sự đời. (Thư gửi Bố - Trần Thị Thảo Nguyên, 12/5)

Rồi lẳng lặng có một người đàn ông loạng choạng bị bọn trẻ coi khinh, xem thường như một người mất trí chẳng biết đi đâu chỉ quanh quẩn ở cổng trường suốt tháng này qua tháng khác. Lão đói, lão rách, lão sầu đau, hai hàm răng trắng muốt luôn cười với học trò nhưng lại cũng hay khóc khi học trò đi vắng. Có ai biết đâu rằng, đó lại là người Bố tìm con. Tìm con trong mơ, tìm con trong niềm hoài vọng. Con gái của lão đã mất rồi, một tai nạn giao thông đã cướp đi sinh mạng cuộc đời của một cô gái trẻ, tuổi mới độ trăng tròn. Đau quá lão thất thểu tìm con. (Người cha vô danh và món quà vô giá – Đỗ Thị Ánh Nga, 10/1)  

Một đứa trẻ tìm cha, một người cha tìm con. Hai tác phẩm, hai nghịch cảnh cuộc đời làm trái tim bạn đọc xa gần ít ra cũng một lần đau nhói. Có người cha vô tình trốn tránh một người con, lại có người cha đau khổ bại tình khi nghe tin con mất. Sự đời sao còn bao nỗi trái ngang.

Đài báo bão xa, người ra khơi tìm nơi ẩn nấp, người ở nhà mong ngóng chờ trông. Tiếng bác trưởng thôn vừa như thể trấn an, vừa như để bớt nỗi lo trong lòng để mọi người cùng nuôi niềm hi vọng. Nhưng sự đời sóng nước ngàn khơi được tạo bởi bể khổ trầm luân. Người miền biển sinh ra từ nước, trở về với nước. Biết đó là qui luật Thiên Địa giao hòa song con tim của bao người cứ mãi giật thốt lúc bão qua. Một đứa trẻ mất cha, một cảnh đời côi cút. Thương xót ngậm ngùi cho những người vợ lặng thầm hóa đá Vọng Phu. (Tia nắng – Dư Thị Kiều Quí, 11/5)

Tâm hồn tuổi thơ từ giả ra đi, thay vào đó là trái tim của một người đàn bà lỡ vận. Nó côi cút một mình không mẹ, không cha. Bà nó cũng chối từ nó, để lại trong nó nỗi đau. Thương bà, thương cha thương mẹ biết sống thế nào, hoặc gục ngã hoặc gượng đứng lên. Dòng sông xanh hằng ngày thay gương nó thường soi tóc, con nước mặn mà tình nghĩa cũng đành chuốc lấy nỗi đa mang. Giọt nước không xóa được những vết nhơ, không làm phai mờ bao nỗi lòng trắc ẩn. Nó có nợ gì mà người đời lấy đi của nó cái ngàn vàng để rồi bắt nó phải quyên sinh. Phận đời nghiệt ngã đã cướp một tâm hồn thơ ngây trong trắng, một giấc mơ đẹp để rồi:

  Dòng sông tĩnh lặng, ánh trăng vàng đã lên đến đỉnh ngọn tre, cũng đã khuya rồi mà...chưa bao giờ em  nhận ra quê hương mình đẹp như vậy. Liếc nhìn một lượt, bao nhiêu ký ức tuổi thơ hiện về trong em, em mỉm cười trong dòng nước mắt. Em đã trở về bên bến sông quê, về với gia đình, với ba má, với ngoại, mai đây thôi em sẽ được gặp mọi người rồi mà. Lặng người bước chân xuống sông em cảm thấy mát mẻ vô cùng, cái cảm giác không còn lo âu, không còn oán hận mà là một thứ cảm giác mãn nguyện... em mỉm cười bước tiếp, và như vụt tắt. Em đã nằm sâu trong lòng dòng sông quê hương như nằm trong vòng tay của bà ngoại vậy.

  Đêm nay trăng sáng quá! Có một vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, nó cứ nhấp nháy, cứ lung linh, như đang mỉm cười trước vạn vật.  Dưới đáy sông một đóa Lục Bình vẫn còn trôi giạt. Số phận cuộc đời nghiệt ngã tang thương. (Phận đời nghiệt ngã – Đỗ Ngọc Thanh Hoàng, 11/1)

....

Còn biết bao trang văn kể về những mối tình đầu tan vỡ, những giọt lệ đầu đời không dễ nguôi ngoai. Những khoảnh khắc nhớ nhung của một thời thơ dại. Yếu đuối, dại khờ, vụng dại, cả tin. Cả một chút vu vơ của tình yêu đơn phương tuổi học trò trong trắng, thư đi thư về còn kèm cả ổi cả me. Một ly cooktai, một tút segum vẫn đọng hoài trong nỗi nhớ. Những trang viết về học trò quả thật dễ thương.

Đọc mãi, sửa mãi từng lỗi chính tả, từng dấu câu mà thấy mình không chán. Đôi lúc mạo muội thay đổi nhan đề chưa hỏi qua tác giả mà lòng thanh thản vui mừng như vừa mới viết được trang văn. Nhịp cầu tri âm của văn chương không giới hạn gái – trai, không phân biệt giàu – nghèo, sang – hèn, lớn – nhỏ. Đọc là thích, cảm là mê.

Tôi muốn viết nhiều hơn, muốn kể nhiều hơn những gì các học trò thân thương của chúng tôi đã viết. Nhưng thiết nghĩ bút mực không thể thay thế tình người, tôi đành dành lại một khoảng lặng để tri âm.

Cảm ơn các em, cảm ơn các nghệ sĩ không chuyên, các nhà văn chưa một lần đưa tên lên mặt báo, nhưng đã để lại trong chúng tôi rất nhiều trăn trở suy tư. Văn các em viết ra là nỗi lòng của các em đó. Ai nói rằng học trò thời này vô cảm, hãy đọc những gì em viết để biết có vô cảm hay không? Không! Các em biết yêu thương những con người đồng khổ, biết căm ghét hận thù những kẻ uy quyền bạo lực ức hại thường dân. Nào đâu vô cảm như người lớn cứ diễn suy rồi ra đề bài “bệnh vô cảm” áp đặt cho trò phải viết những điều đâu đó bắt phải theo.

 Việc gán bút cân đo để phán cho cái gọi là nhất nhì thật là nhẫn tâm của người làm ban giám khảo. Thôi cũng đành. Xin quí độc giả, tác giả hiểu cho rằng giải thưởng chỉ tạm thời, lòng tri âm mới là vô hạn. Độc giả sẽ là người thẩm định và trao giải cho văn chương.

Lần nữa xin cảm ơn các em, cảm ơn tất cả chúng ta, những người đã làm cho tâm hồn sống dậy, cho giọt nước mắt tình đời biết gạn đục khơi trong.

Chúc cho hội thi năm sau được mùa hơn hội thi năm trước, chúc trang văn tuổi học trò mãi mãi là sân chơi của tình đời, của những người biết quí trọng con tim.

                                                                                           20/11/2017.

BÀI DỰ THI SỐ 22

  • PDF.InEmail

anh ban cong

BAN CÔNG PHÍA NHÀ CÓ NẮNG

 

Đầu năm học mới, khắp hành lang, sân trường ngập tràn sắc trắng màu áo học sinh. Mọi việc ngỡ vẫn thân quen như mọi ngày, nhưng hình như Tú cảm thấy mình vừa chạm mặt một điều gì đó hơi khác biệt.

Trong cái ồn ào náo nhiệt của giờ ra chơi, Tú chợt đứng lặng vì một ánh mắt biết cười. Có cảm giác vừa thân quen vừa lạ làng. Cô bạn ấy có dáng người nhỏ nhắn và mái tóc xỏa ngang vai. Tú lặng lẽ đi theo sau cô bạn về tận nhà và chợt nhận ra, đó là hàng xóm của mình, hai nhà đối diện cách nhau có vài bước chân.

Cô bạn dễ thương ấy tên là Yến Nhi. Ngày nhỏ Tú và Nhi cùng học mẫu giáo. Nhi có một mái tóc đen, dày và mướt, cô có một đôi mắt đen và trong veo như chứa đựng cả khoảng trời đầy nắng. Tú thường xuyên bứt tóc, gõ đầu và hay trêu chọc Nhi, Nhi nhỏ con và mít ướt. Mỗi lần bị bạn trêu đùa, cô bé ấm ức hoặc đôi khi khóc òa lên. Nhưng Nhi cũng là một cô bé “kiên cường”, chưa bao giờ chạy lại mách cô như các bạn khác. Tú thích trêu cô bạn cũng bởi lẽ đó.

Năm năm Tiểu học và bốn năm Trung học, Tú học ở Thành Phố và ở nhà Bác trên đó, ít khi về nhà. Còn Nhi học trường dưới quê. Nhà gần nhau nhưng gần chục năm hai đứa không chạm mặt. Bây giờ hai đứa lại cùng trường…

Tú về nhà lật tìm lại những tấm ảnh hồi nhỏ. Thời gian quả diệu kỳ, khiến người ta lớn lên và thay đổi. Cả hai đứa đều rất khác xưa. Chỉ có đôi mắt đen ngày ấy cho đến bây giờ, hình như … vẫn thế!

Từ hôm đó, Tú bắt đầu “quan tâm” đến Nhi, từ điều nhỏ nhặt nhất. Cậu cũng lặng lẽ theo dõi hoạt động của Nhi và nhiều lần tìm cách giới thiệu, hay gợi lại cho Nhi nhớ ra mình là cậu bạn nghịch ngợm ngày xưa. Nhưng sự ngượng ngùng và thiếu tự nhiên khiến cậu bối rối.

Biết Nhi thích bóng chuyền, Tú đăng ký tham gia vào đội bóng chuyền của trường. Mỗi chiều tan học, Nhi đều ở lại xem và cổ vũ cho đội bóng. Đều đặn hằng tuần, sân bóng chuyền không chiều nào thiếu Nhi, Tú và đội bóng. Nắng chiều dịu dàng khiến mọi vật hiện lên thật đẹp. Có Nhi trong nắng, mọi thứ dường như càng đẹp hơn. Mỗi khi nghĩ đến điều ấy Tú lại không giấu được nụ cười.

Đã hai ngày không thấy Nhi đến sân bóng chuyền hồn nhiên, tíu tít nói cường như mọi ngày. Đó quả thực là chuyện lạ và điều này khiến Tú phân vân lo lắng.

Trở về nhà Tú ra trước ban công phòng mình, nhìn sang phía nhà Nhi. Chà, ban công dạo này có nhiều hoa nở rộ. Nhâm nhi tách trà Atiso, Tú cứ nhìn về phía căn phòng ấy và đinh ninh đó là phòng của Nhi. Quả thực rất lâu rồi Tú mới dành thời gian ra ban công hóng gió như thế này. Ban công rất đẹp, trồng nhiều hoa và cây xanh, thế nhưng toàn là ba chăm sóc cây chứ Tú chẳng để ý đến chúng, cho đến hôm nay.

Ngày thứ nhất, thấy Nhi mở cửa ra ngoài ban công, Tú mừng rỡ vẫy tay chào. Thế nhưng Nhi không để ý. Cô bé thẩn thờ nhìn xa xăm. Đôi mắt buồn như đựng đầy nước mắt. Và cứ thế, trong nắng thu dịu ngọt, Nhi khóc thật tự nhiên. Cô bé đâu biết rằng phía nhà không có nắng bên kia có một cậu bé đã chứng kiến mọi việc và thực sự tò mò khôn xiết.

Ngày thứ hai, vẫn là trà Atiso, vẫn góc ban công đó, Tú lặng lẽ ngắm nhìn về phía ban công nhà có nắng. Một cô gái xinh xắn mở cánh cửa ra, lại nhìn về phía xa một cách không rõ ràng. Đôi mắt nhìn chăm chăm như hút vào khoảng không và hình như cô ấy… khóc. Sự việc lặp y như hôm qua khiến Tú vô cùng bất ngờ. Hàng loạt câu hỏi đặt ra trong đầu Tú mà không có cách nào giải đáp?

Ngày thứ ba, mọi việc lại tiếp tục lặp lại y như hai ngày trước. Nhưng đối với Tú, nó thực sự là quá tệ. Bản tính tò mò khiến Tú như muốn hét lên thật to, muốn gọi với sang ban công nhà ấy: “Nhi ơi, sao thế? Cậu chia sẻ với tớ có được không chứ?”. Thế nhưng cuối cùng, tất cả sự việc vẫn không một chút thay đổi.

Xuống dưới nhà, Tú vội vàng hỏi mẹ rằng, nhà cô chú hàng xóm bên cạnh có chuyện gì không? Mẹ bất ngờ với câu hỏi khá vô duyên ấy, nhưng thực sự mẹ không thất có chuyện gì bất ổn cả. Đến lớp, Tú hỏi hết đám bạn của Nhi. Chẳng ai biết Nhi có chuyện gì không vui cả. Cô bạn lúc nào cũng vui tươi, nhí nhảnh như thế. Sắp tới Nhi còn định tham gia hoạt động văn nghệ của Tỉnh tổ chức và còn thi học sinh giỏi cấp huyện, Nhi đâu có thời gian để buồn?

Ngày thứ tư và thứ năm, ban công phía bên nhà có nắng, vẫn có một cô bé đứng khóc,ban công phía bên nhà không nắng, vẫn có một cậu bé trầm ngâm suy tư nhìn cô bé thật lâu.

Ngày thứ sáu và thứ bảy …

“Cần phải chấm dứt ngay chuỗi ngày tồi tệ này”. Tú lại tự nhủ khi đã nhẫm đúng bảy là quá đủ rồi. Tú rất ghét việc phải thấy con gái khóc, nhất là Nhi. Tan học hôm sau, Tú quyết định về cùng Nhi để hỏi cho rõ về chuyện này, mặc dù cũng hơi vô duyên. “Dù sao bạn bè cũng nên quan tâm nhau” – Tú đưa ra lý do biện mình cho hành động vô duyên, kỳ cục của mình.

Tú kéo nhẹ bím tóc của Nhi, khiến Nhi giật mình quay đầu lại. Nhi nhìn Tú không chút ngạc nhiên rồi cong cong cái môi. Hơi lạ lùng trước thái độ vô tư đó của Nhi, Tú mạnh dạng lại gần hỏi thăm về việc “một tuần mít ướt” là sao? Nhi đỏ ửng mặt vì câu hỏi đó nhưng rồi lại nhí nhảnh vừa mỉm cười vừa vỗ nhẹ vai Tú: “Tớ sẽ nói cậu sau nhé!”

Nhi cứ thế khiến Tú càng thêm hồi hộp.

Chiều hôm sau, Nhi đợi sẵn Tú trước cổng trường. Cầm tờ giấy đưa cho Tú, nháy mắt có chút tinh nghịch. Tú cầm tờ giấy đọc và bất ngờ đến vô cùng.

-   Hóa ra là cậu tập … khóc ư? Cậu tập khóc suốt một tuần để chuẩn bị cho vai diễn chính trong lần thi văn nghệ sắp tới?

-   Ừ! Sắp tới tớ tham gia thi, là một vỡ kịch tớ rất thích nên muốn mình để lại dấu ấn một kỷ niệm đẹp!

Hai đứa tung tăng nói chuyện suốt quãng đường về nhà, bất chợt Tú quay sang hỏi Nhi:

-   Ơ này, cậu không chút gì thắc mắc tớ là ai ư?

-   Không! Nhi trả lời với vẻ bình thản, đôi mắt như biết cười.

Nhận ra vẻ mặt khó hiểu của Tú, Nhi mới cười thật tươi: “Cậu là Tú, Tú đáng ghét suốt ngày bắt nạt tớ chứ gì? Tớ nhận ra cậu từ ngày đầu tiên nhập học cơ, nhưng chẳng biết bắt chuyện với cậu thế nào, mà lại sợ, lỡ đâu bị cậu bắt nạt như hồi xưa. Tớ vẫn thường xuyên đến xem cậu chơi bóng chuyền đấy. Và đương nhiên tớ biết cậu ở bên nhà đối diện”.

Tú ngỡ ngàng và vui đến khó tả. Ngắm nhìn Nhi tươi tắn trong nắng, im lặng hàng phút sau Tú mới tiếp tục câu chuyện được.

Trở về nhà, không hề hẹn trước, cùng lúc ban công hai nhà có hai cô cậu, cửa sổ đều mở ra. Một người tóc tết bím đuôi sam, hai má đỏ ửng lên trong nắng, đôi mắt đen ngây thơ cùng nụ cười xinh xắn. Một người lại một lần đứng lặng vì nụ cười ấy.

Bạn đã bao giờ có cảm giác bổng nhiên rơi vào một thác cảm xúc chưa? Bạn bất ngờ rơi và rơi, cho đến khi bạn chạm vào mặt nước và nhận ra là bạn đã … cảm nắng. Nó sẽ làm bạn choáng váng đến mức cảm xúc ấy theo bạn vào cả trong giấc ngủ. Mọi thứ xung quanh bạn thật ngọt ngào.

Và đấy, cuộc sống vô cùng đáng yêu. Có thể là bạn sẽ bắt đầu từ những điều giản dị quanh mình như ánh mắt, nụ cười ai đó… Điều giản dị ấy sẽ khiến bạn mỉm cười, hạnh phúc và đôi khi là thay đổi bản thân để trở nên hoàn thiện mình hơn!.

 

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Tình bạn ít ồn ào nhất và khiêm nhường nhất là tình bạn hữu ích nhất.
J.Eđison

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: thầy Bảo hát SVTT múa khai diễn

Hiện có 30 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 3
Nội dung : 112
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 91674

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS