Trang chủTin tức

Tin tức

BÀI DỰ THI SỐ 15

  • PDF.InEmail

PHẬN ĐỜI NGHIỆT NGÃ

 

...Vào khoảng 8h ngày 25/10, nhiều người dân đi qua khu vực sông Trường Giang hoảng hốt phát hiện một xác em gái trôi tấp vào đám lục bình nên đã gọi báo Công an. Nhận được tin báo, lực lượng Công an nhanh chóng có mặt tại hiện trường để trục vớt thi thể, khám nghiệm tử thi và lấy lời khai nhân chứng. Thi thể được xác định là bé gái, đang mang thai khoảng 3 tháng, không có giấy tờ tùy thân và đã chết nhiều ngày. Thông tin đã làm lay động cả xóm chài nghèo và ai cũng nhận ra cô bé. Dân làng tổ chức an táng, đưa em về nằm cạnh ba mẹ và người bà kính yêu của em. Thương thay cho phận đời nghiệt ngã! Nhưng có lẽ đây là kết thúc mà ông trời đã ban cho con bé. Đôi khi như vậy sẽ tốt hơn, nó sẽ là vì sao tinh tú trên bầu trời hoặc sẽ là một cô tiên nữ xinh đẹp với tâm hồn ngây thơ, trong sáng. Trần gian quá khắc nghiệt với cuộc đời của em rồi, từ bây giờ em đã được giải thoát...

 

-      Hoa ơi!

     -    Dạ, ngoại gọi con ạ

     -   Ừ, cuối tuần là giỗ của ba má con rồi; con xem chiều đi học về sớm thì ra mộ với ngoại, nhổ mấy cây cỏ với sửa lại phần mộ ba má con cho nó đường hoàng chứ cả năm cát chài xuống hết cả rồi. Mới đây mà đã 8 năm, kể từ ngày ba má con mất trong tai nạn xe, ngày nào ngoại cũng không chợp mắt được. Ngoại thương con và thương ba má con quá! Biết khi nào bà cháu mình mới xây được ngôi nhà mới cho ba má con đây

    -   Dạ, nhà mình nghèo mà ngoại vẫn tần tảo, nuôi con ăn học; nhiều lúc con nghĩ sẽ không bước tiếp được, nhưng vì ngoại, vì ba má con sẽ cố gắng hơn, sau này con sẽ xây cho ba má con một ngôi nhà thật to nghe ngoại.

            Ngôi nhà nhỏ, lụp xụp trong xóm nghèo kể từ khi hai lao động chính qua đời thì cuộc sống càng thêm chật vật. Hai bà cháu Hoa rau cháo qua ngày, bắt ốc hái rau kiếm sống. Cũng chính vì gia cảnh nghèo túng mà em luôn bị bạn bè dè bỉu, coi thường. Người đời thường nói, con cái đến với cha mẹ cũng bởi duyên số. Có đứa thì đến để trả ơn, cũng có đứa đến để báo ân hoặc trả nợ. Có lẽ Hoa xuất hiện trên cõi đời này để trả nợ trần ai. Đứa  bé 13 tuổi đời đáng lý phải được bảo bọc, chăm sóc; vậy mà tấm lưng trần của em phải sớm bươn chải, vất vưỡng cùng với người bà già yếu, bệnh tật mà không biết sẽ bỏ em ra đi lúc nào.

            Nhiều đêm không ngủ được em lại suy nghĩ, em sợ cái cảnh mất đi những người thương yêu nhất. Có lẽ cú sốc lớn lúc vừa lên năm em không bao giờ quên được. Cái ngày chiếc xe cứu thương về đầu làng rồi rẽ vào chính căn nhà tranh lụp xụp nơi đầy ắp tiếng cười hạnh phúc ấy đã làm tim em như tan nát, cả bầu trời như sụp đổ, em ôm lấy thi thể lần lượt ba rồi mẹ gào thét khiến không ai cầm được nước mắt. Hai bà cháu cố gắng vượt qua những tháng ngày cơ cực nhất, mặc cho căn bệnh tim hành hạ, bà gồng hết sức có thể để bù đắp cho đứa cháu ngoại đáng thương. Em yêu bà lắm! Khẽ khàng đặt tay vòng qua ôm ngoại thật chặt rồi hôn lên má, lên cằm ngoại mình...nằm đó bà nuốt nước mắt vào trong. Có đêm nào bà ngủ trước nó đâu, trò chuyện đôi câu rồi giả vờ thiếp đi cho nó ngủ, bà thừa hiểu tính con bé mà...Một đứa trẻ hồn nhiên, vô tư, tinh nghịch sớm chịu cảnh mất mát, đau thương, nó trở nên trầm lặng và già dặn khi nào bà cũng không nhận ra. Có lẽ cuộc đời, hoàn cảnh đã dạy nó. Biết bà già yếu nên nó sợ bà lại bỏ nó đi, bỏ nó lại một mình trên cõi đời, mà chính bà cũng đang rất sợ..

            Mùa đông năm ấy đến sớm và kéo dài, căn nhà nhỏ càng thêm lạnh lẽo; tấm chăn mỏng như không đủ nhiệt ấp ủ hai bà cháu nhưng tình thương, tình cảm họ dành cho nhau rất lớn, ai cũng bảo là không sao rồi cứ nhường qua rồi nhương lại. Biết sức khỏe xuống cấp trầm trọng bà càng lo, hằng ngày cứ căn dặn nó đủ điều, dạy nó bài học làm người và cách tự đứng vững  trên đôi chân của mình. Gà gáy canh ba, bà tranh thủ dậy nhen bếp lửa bắt nồi cháo cho tý nó dậy ăn đi học; bước chân run run chậm chạp hơn kèm theo những cơn ho kéo dài nơi gian bếp khiến Hoa càng thêm đau lòng. Bà bệnh đã hơn mười ngày nay nhưng vẫn chưa uống thuốc, chiều qua em có hái mớ lá xông nhưng ngoại vẫn chưa đỡ. Em chẳng buồn đi học, chỉ muốn ở bên chăm sóc ngoại thôi. Bà con hàng xóm thương tình cho cảnh ngộ của hai bà cháu nên cũng hay qua hỏi han, động viên, giúp đỡ.

            Nhưng, trời cao không có mắt! Trong đêm mưa to hôm ấy, kèm theo cơn ho kéo dài, bà đã trút hơi thở cuối cùng! Không kịp trăn trối với Hoa lời nào bà đã vội ra đi trong khi đôi dòng lệ còn ướt đẫm trên khóe mắt. Lại một lần nữa con bé rơi xuống vực thẳm. Tiếng thét gọi  “Ngoại ơi” giữa đêm khuya như tiếng xé, xé cả ruột gan mọi người. Ngày đưa linh cửu bà về nơi chín suối  con bé như người mất hồn,tay cầm di ảnh bước về phía trước như vô định. Đôi mắt đỏ hoe, sưng húp cứ nhìn vào khoảng không bây giờ không chảy được giọt lệ nào nữa. Có lẽ nó đã khóc, khóc rất nhiều, khóc đến cạn kiệt mất rồi. Không khéo con bé không có sức chống chọi những ngày tháng tiếp theo quá. Bà con ai nấy lắc đầu thương hại. Không ai mà trông thấy cảnh ngộ đó mà không đau lòng!

- Ráng lên nghe con! Có gì cứ chạy sang nhà bác nha, bà con xóm mình không ai bỏ rơi con đâu.

      Nó “Dạ” trong tiếng nấc. Họ hàng của nó kẻ thì mất trong chiến tranh, người thì đi làm kinh tế mới ở đâu nghe nói rất xa, có bao giờ nó thấy mặt được đâu. Bây giờ nó đã không còn một ai bên cạnh, ba má và cả người bà kính yêu đã tụ họp với nhau rồi. Đau thương quá!

            Nó đã bỏ học và quyết định đi kiếm việc làm! Nó đi lang thang cùng khắp, nó đã xin phụ rửa chén bát nhưng vụng về làm rơi vỡ, người ta đã đuổi nó đi. Có lẽ tâm trí nó bây giờ chỉ nghĩ đến ba mẹ và bà ngoại. Nó trầm hơn hẳn, cứ lầm lũi cả ngày, tối về lại ra mộ bà ngoại ngồi hồi lâu. Có thời gian, bà con hàng xóm không thấy nó về nhà nữa; nó đã xin được vào một nhà trên thành phố làm giúp việc. Bà chủ rất thương nó, thấy nó mồ côi nhưng lại siêng năng nên đã cho nó ở lại làm việc và xem nó như con cháu trong nhà. Có lẽ đây là khoảng thời gian nó được ăn ngon, mặc ấm. Nhưng bấy nhiêu cũng không đủ khỏa lấp được nỗi đau chất chồng trong lòng nó. Gia đình, trường lớp, bè bạn cứ lờn vờn hoài trong tâm trí con bé, cho nên nó khó lòng mà vui vẻ được. Ngày kia là giỗ đầu của ngoại, nó xin phép về lo hương khói. Bà con ai nấy bất ngờ khi thấy nó xuất hiện; mọi người mừng rơn vì dạo này thấy nó cũng có da có thịt, đã ra dáng một thiếu nữ rồi. Thật tội nghiệp con nhỏ, nỗi đau chồng chất nỗi đau, dở dang việc học, chỉ hi vọng nó sống tốt để bà và ba mẹ nó vui lòng.

            Hoàn tất việc nhà cửa nó lại lên thành phố, tiếp tục công việc của mình; lau nhà, giặc giũ, cơm nước nó làm gọn ghẽ lắm, ai cũng mến nó cả. Lâu lâu bà chủ lại mua cho nó bộ đồ mới, nó vui lắm và thấy xung quanh ai cũng tốt, ai cũng thương nó; nó thầm cám ơn ông trời vì ít ra cũng ban cho nó miếng ăn, cuộc sống nó đỡ chật vật hơn, có đôi lúc nó còn nghĩ sẽ đi học trở lại nữa.

            “Đùng.g.g …...Đùng.g.g....”

            Sấm chớp to quá, bầu trời tối sầm hẳn lại, phong ba nổi lên, tất cả như một trận cuồng phong...Hoa vội vã chạy lên gác đem sào đồ vô kẻo ướt. Mùa này là thế, những cơn mưa giông bất chợt ập đến nhưng cũng nhanh chóng kết thúc thôi. Chưa kịp xếp xong mớ đồ, Hoa nghe thấy tiếng ai mở cổng; hình như ông chủ đã về, ông đi công tác đã ba hôm nay.

-      Ông chủ mới về ạ?

-      “Ừ” một tiếng rồi ông lên phòng thay đồ đạc.

            Bên ngoài trời vẫn đang mưa, gió vẫn đang rít mạnh, sao hôm nay mưa dai thế nhỉ? Hoa nhủ..Mỗi lần mưa giông thế này em lại nhớ bà ngoại, nhớ cái cảnh hai bà cháu đóng kín hết cửa rồi xuống ngồi bên bếp lửa canh nồi khoai lang luộc. Hoa đang nhớ mùi khoai lang nóng hổi đem chấm tý muối mè của ngoại thì bất giác em giật mình, quay sang thấy ông chủ ngồi sát bên cạnh, ông vòng tay ôm lấy Hoa lúc nào không rõ. Em vung tay tháo chạy nhưng không kịp, ông chủ kéo mạnh tay ôm chặt em vào lòng và giở trò đồi bại. Mặc cho em ra sức chống cự và khóc lóc van xin nhưng cơn dục vọng và thú tính trong người đàn ông 40 tuổi vẫn không hề lay chuyển. Em khóc, la hét đến khản giọng cầu cứu nhưng chả ai nghe thấy. Cầm tờ 50 nghìn dúi vào tay em và dọa không được cho ai biết, ông chủ chạy thẳng lên phòng để lại mình con bé với biết bao cảm giác tội lỗi và tủi nhục. Ôm vội bộ quần áo bị xé rách tươm em lao như bay vào nhà tắm... em dội vòi sen thật mạnh, dội thật mạnh trên người như muốn tẩy đi phần ô uế, dơ bẩn; em khóc ngất và trách bản thân, “ba má ơi, ngoại ơi...” em gọi như điên trong nhà tắm khiến ông chủ cũng khiếp đảm chạy xuống dỗ dành. Em đã trở thành đàn bà kể từ ngày hôm ấy...và hiển nhiên là không ai biết chuyện em bị ông chủ làm nhục. Cũng từ ngày đó, em trở nên lầm lũi, em né tránh và ngại tiếp xúc với mọi người, còn công việc em vẫn hoàn thành tốt. Hơn ba tuần sau, em nhận thấy cơ thể mình có nhiều thay đổi, ai cũng thấy em mệt mỏi, yếu ớt; mọi người cứ nghĩ em bị ốm, nhưng ngờ đâu đó chính là kết quả của hành động tội lỗi ấy_em đã mang thai mà chính em cũng không hề rõ.  Gần ba tháng trôi qua, bụng em ngày càng lộ, em không biết phải đối mặt như thế nào; thật sự là em còn non trẻ lắm, em chưa thể hòa nhập, chưa thể trút đi vẻ ngoài sầu tư kia thì bây giờ em lại gánh chịu thêm một hậu quả vô cùng lớn, nó quá sức so với em, thật sự là lòng em rối như tơ vò. Em khóc cạn nước mắt và mở cổng ra đi...em không biết sẽ đi về đâu nữa nhưng đôi chân cứ lê từng bước chậm chạp về phía xóm chài nghèo_ nơi đã ươm mầm, đã dạy dỗ em, đã hun đúc lên tâm hồn ngây thơ, trong trắng ấy;  Và hơn hết là nơi đó có ba, có mẹ và có bà ngoại đang chờ em quay về. Em muốn chạy thật nhanh để về với mọi người nhưng sao lòng em lại nặng trĩu, đầu óc em cứ như phân ra làm trăm mảnh.

            “Không...”

            Em ôm đầu và chạy thục mạng, em chạy thẳng ra phía bờ sông đầu làng. Em không dám đương đầu, không dám nhìn mặt mọi người, em không dám về nhà nữa...    

            Dòng sông tĩnh lặng, ánh trăng vàng đã lên đến đỉnh ngọn tre, cũng đã khuya rồi mà...chưa bao giờ em  nhận ra quê hương mình đẹp như vậy. Liếc nhìn một lượt, bao nhiêu ký ức tuổi thơ hiện về trong em, em mỉm cười trong dòng nước mắt. Em đã trở về bên bến sông quê, về với gia đình, với ba má, với ngoại, mai đây thôi em sẽ được gặp mọi người rồi mà. Lặng người bước chân xuống sông em cảm thấy mát mẻ vô cùng, cái cảm giác không còn lo âu, không còn oán hận mà là một thứ cảm giác mãn nguyện... em mỉm cười bước tiếp, và như vụt tắt. Em đã nằm sâu trong lòng dòng sông quê hương như nằm trong vòng tay của bà ngoại vậy.

            Đêm nay trăng sáng quá! Có một vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, nó nứ nhấp nháy, cứ lung linh, như đang mỉm cười trước vạn vật.  Dưới đáy sông một đóa Lục Bình vẫn còn trôi giạt. Số phận cuộc đời nghiệt ngã tang thương.

                                ******************************************

 

 

sấm chớp

BÀI DỰ THI SỐ 14

  • PDF.InEmail

MÙI HOA GIẤY

 

Ngày xưa đó, ngày nó và tôi còn chung lớp chung trường. Cùng nhau lớn lên, với những kỉ niệm vui có, buồn có, giận dỗi rồi lại huề nhau trong vô thức. Đối với nó, tôi là người bạn thân đến bấy giờ. Ngày ấy, nó vui vẻ biết bao nhiêu. Tình bạn đó, đã từng rất đẹp, rất rất đẹp.

Tôi và nó đã vô tư lớn lên cùng nhau, cùng đi qua những ngày đẹp nhất của một thời khăn quàng đỏ thắm. Những kỉ niệm làm sao kể hết, những tiếng cười hồn nhiên của nó, nhớ lắm, nhớ đến tiếc nuối. Tình bạn đó, với tôi sâu đậm và đẹp đẽ biết bao.

Nó lúc nào cũng quấn lấy tôi cứ như “cái bóng” vậy. Hầu như trong lớp nó không mấy nói chuyện với ai ngoài tôi, mọi người bảo nó trầm, ít nói quá. Nhưng sau cái lần làm mấy đứa cười phì đến độ vài đứa phải bò lăn ra vì những mẫu chuyện hay trò hề của nó. Ngay cả tôi, cái đứa dính với nó suốt bấy lâu cũng không ngờ được. Và từ đó, cái biệt danh “cây cười” được mọi người in lên người nó. Nhưng kể từ cái ngày cả lớp tìm ra điểm hấp dẫn từ nó cũng là cái ngày nó bắt đầu trở thành tâm điểm cho những truyện cười, những trò hề ngộ nghĩnh. Nó ít để ý tới tôi hẳn, điều đó không phải điều làm tôi lo lắng mà chính sự xuất hiện của các cô cậu lớp 9A3. Tụi nó trong trường này được hai cái đặc biệt mà ai cũng biết. Thứ nhất là học tệ nhất, thứ hai là quậy phá nhất. Và hôm nay, sự hiện diện của chúng bên “cây cười” thật sự làm tôi lo ngại nhiều phần. Cùng đã nhiều lần tôi nhắc chừng nó về tụi kia, nhưng nói đến nó cứ đơ cái mặt hột mít của nó ra cười phì rồi ừ ừ vài ba tiếng cho qua chuyện. Tưởng nó hiểu chuyện nên tôi cũng thôi không nói nữa.

Nhớ hôm đó cũng đã là ngày thứ hai liên tục nó vắng mặt ở lớp, ngồi trong lớp mà lòng cứ thấp thỏm lo âu, chỉ đợi cho tiếng chuông tan trường vừa kêu lên chưa dứt tiếng vang tôi đã với ngay chiếc cặp xách phóng ngay tới nhà nó. Nhà nó cũng bình thường, được cái bên ngoài cổng trang trí giàn hoa giấy tuyệt đẹp mà lúc nào đến chơi tôi cũng tiện tay ngắt vài bông. Và đó cũng chính là lý do duy nhất nó cấu với tôi, những lúc như thế nó là thứ nguy hiểm nhất khu vườn để bảo vệ giàn hoa giấy kia. Bố mẹ nó mất từ lúc nó còn nhỏ, họ hàng cũng chả có ai, nó ở với bà. Đôi mắt bà nó ngày càng mờ nên mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều một tay nó hết. Tôi biết mọi ngóc ngách trong nhà nó, kể cả chìa khóa nhà để đâu tôi cũng biết. Tôi tiến đến từ từ mở cánh cổng ra tránh để không làm rớt một bông hoa giấy nào. Tiếp theo là cánh cửa nhà phía trong, bà nó biết là tôi đến nên vội vàng ngồi dậy hỏi thăm bằng giọng run run:

“Nam đến chơi đấy hả cháu.”

“Dạ, là con đây bà.” Tôi vừa nói vừa vội chạy lại đỡ bà dậy. Bà nheo nheo cặp mắt lại vuốt tay tôi bà nói:

“Thế cháu kiếm thằng Minh à! Lúc sáng hình như có ai kiếm nó, ồn lắm bà không nghe rõ được. Rồi một lát nó cũng đi luôn tới giờ chưa về.”

Đỡ bà ngồi đoàn hoàn xong tiện tay xuống thẳng dưới bếp xới hẳn cho bà một bát cơm miệng lẻm bẻm, cười cười nói lên:

“Thôi bà chả việc gì phải lo cho nó, lớn đầu rồi chứ có còn phải con nít nữa đâu.”

Đó chỉ là những lời trấn an bà thôi, thật sự người đang lo lắng nhất chính là tôi. Có bao giờ nó bỏ học như vậy, càng không đi đâu mà không nói với tôi cả, đúng là một chuyện lạ. Tôi vội vàng đưa bát cơm cho bà rồi chào ra về. Tôi xách xe đi hết các đoạn đường mà tôi nghĩ nó có thể đến, hỏi thăm những người mà tôi nghĩ nó có thể gặp. Nhưng tất cả chỉ là con số không. Đành ngậm ngùi quay đầu đi về, vừa băng qua khỏi cái ngã ba đầu hẽm tôi bắt gặp nó đang đi về, tôi chạy vọt lên bên nó. Thật ra lúc đó trong tôi đang chứa đựng hàng chục, hàng trăm câu hỏi dành cho nó nhưng khi nhìn lại bộ dạng phờ phợt của nó lúc này tôi đành cất xấp câu hỏi kia vào lại. Tôi đưa nó về đến cổng, nó đẩy cổng vào mặc cho những bông hoa giấy mà nó gìn giữ rơi vãi ra sân, tôi còn chưa kịp bước vào nó đã ngăn lại, bảo là hôm nay hơi mệt nên muốn nghĩ ngơi. Dứt câu nó quay lưng đi vào trong, tôi chỉ kịp vội cuối xuống khe cửa ngoài cổng nhắc chừng nó ngày mai có vài bài kiểm tra. Nó đóng sầm cửa lại mặc cho tiếng vọng của tôi vang nhẹ trong gió. Quay lưng dắt xe đi về chưa được mười bước chân bỗng từ phía nhà nó, nó tông cửa chạy ra với vẻ mặt hớt hải, nó chạy lại tôi nhưng chưa nói được từ nào, nhìn bộ dạng nó quýnh lên làm tôi vừa tò mà vừa quýnh theo nó. Cố bình tính lại tôi cầm tay nó hỏi xem có chuyện gì, cái bình tĩnh mà tôi vừa cố lấy lại chưa được năm giây, nó bảo bà nó đi đâu mất rồi, không thấy trong nhà. Bốn con mắt tròn xoe nhìn nhau, khoảng thời gian đủ cho một cái suy nghĩ cũng không có. Tôi vội lôi nó đi, chúng tôi kiếm từng ngóc ngách, từ những bụi cây nhỏ đến bãi đất trống hay thậm chí là nghĩa địa cũng không bỏ qua. Hai đứa đang vòng vòng ra ngoài đường quốc lộ mong kiếm được tia hy vọng thì thấy một đám người vây quanh chỉ chỉ rất đáng ngờ, tôi còn chưa kịp nói gì nó đã kéo tôi phi ngay lại đám đông. Hai đứa phải mất độ chừng ba mươi giây để chen lấn giữa đám người, vào tới nơi bỗng khoản không gian xung quanh như thu hẹp lại hết cỡ đến tận con tim chúng tôi, chỉ có mỗi tiếng kêu vang vọng kéo dài trong đau khỗ “Bà…”. Tôi nhìn thấy một người phụ nữ đang nằm đó, nó ôm lấy người phụ nữ kia gào lên như một gã điên. Những giọt nước mắt đã mọng nước lên chỉ chờ một cái chớp mắt của tôi là chúng thi nhau rơi xuống. Thế nhưng, chúng như không thể rơi xuống vì lí trí vội vàng trong tôi vừa cho tôi biết tôi còn những thứ cần lo, cần làm giùm người bạn kia của tôi, cái gã đang ôm khư khư cái quý giá nhất trong cuộc đời gã vào lòng.

Tang lễ của bà cũng chả mấy ai họ hàng, vừa xong mọi người vãng đi nhiều, căn nhà lại vắng vẻ hơn. Nó vẫn không nói gì kể từ hôm qua, nhưng tôi bắt gặp nó bắt đầu làm quen với điếu thuốc, lúc đầu tôi chỉ đám đứng bên nó, chưa muốn đề cập đến vấn đề điếu thuốc lúc này vì tôi nghĩ nó đang căng thẳng hết mức. Nhưng càng lúc tôi thấy mùi khói thuốc khét hơn tôi nghĩ, có lẫn mùi khác khó chịu hơn nhiều. Tôi hỏi thì nó làm lơ, có vẻ rất đáng nghi, nhưng cũng là ngày buồn nên tôi để bụng lúc khác hỏi cũng được. Tôi nghĩ đây là lúc tôi cần bên nó nhất thì nó lại bảo tôi về, thế là tôi về. Tiễn tôi ra tới cổng, lần này tự tay nó ngắt một bông hoa giấy đặt vào túi áo tôi. Đôi mắt nó lúc này buồn đến kì lạ, nó như muốn nói gì đó nhưng tôi không tài nào đọc ra được. Tôi dắt xe ra về, nó thì cứ đứng đó nhìn tôi cho đến lúc chỉ còn lại cái bóng mờ mờ được lão mặt trời rọi lên.

Hôm sau là chỉ nhật nên tôi đã dậy sớm hơn thường ngày rất nhiều. Năm giờ sáng bánh xe tôi đã dừng trước cổng nhà nó, lần này cũng như mọi khi, tôi nhẹ nhàng mở cánh cổng ra cố nhẹ nhàng ngăn không cho rớt thêm một bông hoa nào. Tôi tiếng vào bật điện lên, căn nhà hiu hắt đến phát sợ, nó không có ở đây tôi chỉ thấy một bức thư trên bàn được đè lại bằng một chiếc ly ngăn không cho gió thổi đi mất. Tôi vội vã bóc thư ra đọc, cả người tôi như chết lặng khi vừa liếc nhìn hàng đầu tiên của lá thư: “TỚ BỊ HIV CẬU À. TỚ…”. Tôi không tin vào mắt mình được nữa, đó là sự thật ư? Tôi đưa mắt sang bàn thờ bà, nến nhang còn đang tỏa khói. Tôi biết nó chỉ mới vừa đi thôi, tôi vội vã phóng xe nhanh hết mức đến ga. Cửa tàu đã đóng kín chuyến tàu đầu ngày sắp sửa lăn bánh, tôi men theo những ô cửa sổ nhỏ trên khoan tàu. Tôi thấy nó ngồi đó úp mặt vào chiếc balo nhỏ mang theo. Tôi chạy đến đập vào ô cửa kín gào tên nó như cái gã điên từng làm trước mặt tôi, nó vội lau hàng nước mắt trên má nhìn tôi, tôi nhìn nó, không một lời nào nữa. Tôi hiểu cảm giác của nó, từ từ móc trong túi áo ra bông hoa giấy nó đưa cho tôi trao cho nó, nó thò tay ra khỏi cửa nhận lấy. Cũng là lúc con tàu chuyển bánh, nó thò luôn cả đầu ra thét lên: “Đợi tớ, tớ sẽ về”, con tàu lao nhanh về phía trước mặc cho tôi đứng đó với hai hàng mi ướt đẫm. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi khóc vì nó …..

Và ngày hôm nay là ngày bế giảng năm học 12 của tôi, cái ngày tôi bận rộn nhất giữa đám bạn, thầy cô. Tôi không còn nhớ cái mùi Comfor một lần xã hương ban mai tôi mang theo từ sáng đã thay thế bằng một thứ mùi khiến tôi ám ảnh suốt buổi sáng. Hơn 11h trưa, đó chính là thời khắc tôi phải tạm biệt ngôi trường tôi đã mài mòn chiếc quần trong những năm cấp 3. Tầm 2h chiều thì mọi thứ chuẩn bị cho buổi liên hoan cuối năm, đúng hơn là cuối cấp đã đâu vào đấy. Kể từ lúc nó rời đi, bỏ tôi cũng lũ bạn ở lại đây thì đây là lần liên hoan thứ 4 và cả 4 lần đều vắng khuôn mặt nó. Cả tôi và bọn chúng đều mong nó, với tôi thì nên dùng 2 từ “ao ước”. Tôi ao ước câu nói đó sẽ trở thành hiện thực. “Đợi tớ, tớ sẽ về”.Sau tiệc tùng cả đám chia ra từng không gian khác nhau để trò chuyện, cười đùa. Có thể thời gian làm phai đi hình ảnh của nó trong đám bạn kia, nhưng với tôi thì không. Tôi lựa riêng cho mình một khoảng không gian yên tĩnh hơn, tôi tiến dần ra phía trước đường nơi có hàng ghế đá cùng với cốc nước lọc đầy ắp. Đặt lưng tựa vào ghế, đầu tôi hơi ngã về phía sau để có thể nhìn được những đám mây đang lơ lửng kia. Giữ lúc tôi còn đang mơ hồ với những đám mây trên cao ấy, một tiếng gọi của anh “ăn xin” làm tôi hoàn hồn. Tôi nhìn anh, dáng anh cao cao ngang ngửa tôi, người anh hơi gầy, chiếc nón lá đội lệch xuống làm tôi không tài nào có thể nhìn thấy khuôn mặt của anh được. Anh chìa đôi bàn tay gầy gồm của mình, tay anh hơi run với bộ dạng khốn khỗ của anh như cầu mong một sự giúp đỡ từ tôi. Tôi vội móc ví rút đưa cho anh tờ tiền 50.000đ mới căng, anh cầm rồi cúi khom người xuống nói “cám ơn!” rồi lẳng lặng bước đi. Đang với tay ra sau túi để cất lại chiếc ví tôi khựng lại bởi 2 tiếng cám ơn. Không phải vì nó quá xúc động hay nó khiến tôi bối rối trước một người ăn xin, mà bởi giọng nói đó, tôi biết giọng nói đó, cái cảm giác quen thuộc như bừng lên trong tôi. Từ đằng sau tôi đứng dậy khỏi chiếc ghế đá, tôi kêu to tên người bạn của tôi:

- “Minh”

Anh chàng kia dừng lại, người anh ta nghiên dần về phía tôi rồi từ từ quay lại. Lúc này, cả thế giới như dừng lại, tôi muốn tiến đến ôm anh chàng kia thật chặt vào lòng, anh chàng mà hơn 3 năm trước đã bỏ tôi lại với một đống ký ức rồi ra đi. Nó đứng đó trên tay vẫn còn cầm tờ tiền tôi vừa mới đưa, từ trong túi áo nó rơi ra một thứ gì đó được bọc lại bằng miếng nilon nhỏ rồi dán lại rất cẩn thận. Nó vội cuối xuống nhặt lại ngay dùng áo lau lau đi một ít bụi dính lên. Ra là đó, bông hoa giấy mà ngày ấy tôi trao lại cho nó, bông hoa héo úa khô khan hết cả rồi. Chắc thời gian quá lâu làm mất đi sức sống của nó, những cánh hoa màu trắng tinh không còn nữa, chúng khoát lên màu nâu xám xịt cuối đời. Chúng yếu ớt đến tuyệt vọng, dường như chúng không còn sức bám vào các đài hoa nữa, tôi thấy vào ba miếng băng dính trên cánh hoa như một sự níu kéo vậy. Cái tên Minh tôi vừa hét lên lúc nãy lan truyền vào tới trong nhà, mọi người đều nghe. Hình như mọi cuộc trò chuyện tán gẫu đều hoãn hết, chúng kéo nhau ra ngoài nơi tôi và nó đứng. Những con mắt tròn xoe đến những khuôn mặt ngơ ngát, sự hiện diện của Minh đã làm mọi người không hết nỗi ngạc nhiên. Cả đám vây quanh lại Minh, kẻ thì hỏi thăm người thì cầm tay vuốt ve. Tôi có thể cảm nhận được từng đoạn xương trên người nó, tay nó lạnh đần lên, khuôn mặt nó bối rối hơn bao giờ hết. Đôi mắt nó dần mọng nước, tôi có thể thấy cả hình ảnh của mình trong đó, rồi những giọt nước mắt cũng lăn trên má của nó. Nó khóc nhè! Cả bọn chúng đều khóc nhè và tôi cũng muốn, tôi muốn òa vào lòng nó, ôm nó thật chặt như một đứa trẻ xa mẹ đã lâu vậy. Nhưng sự thật tôi cũng đã xa nó đủ lâu để cho những nỗi nhớ, những tình cảm lớn dần theo thời gian rồi chín mùi đi.

- “Này, tất cả không tính vào trong này à”. Tôi cố nén lòng lại nói.

Cả đám kéo nhau vào, đứa nào cũng thi nhau đi bên nó, mặt nó vui hơn hẳn, nó cười lại và cũng bắt đầu chép chép cái mồm lóm lĩnh với nụ cười tỏa nắng. Mảnh sân nhỏ trong vườn vừa được dọn dẹp sạch sau buổi liên hoan lại được bày ra lại, lần này chỉ có một chiếc bàn đặt ở giữa sân với một đống đồ ăn trên đó. Cả đám đưa Minh lại ngồi vào đó và bảo phải ăn cho thật no vào mới được, còn bọn nó lui lại hàng ghế ngoài ngồi nhìn nó. Nó e ngại đến mức không dám cầm đũa lên mà gắp, mọi ánh mắt dồn về phía nó làm nó không dám động một ngón tay đừng nói là ăn cho thật no. Thấy vậy tôi từ từ tiến đến bên bàn, tay với thẳng một chiếc đùi gà lên ăn ngon lành còn cố nói với cái mồm đầy ắp thức ăn:

- “Cậu không ăn cứ để hết đó, tớ sẽ ăn giùm”.

Tính hay giành giật với tôi nổi lên, nó không còn để ý đến những ánh mắt kia nữa. Nó chồm dật cầm nguyên một cái giò heo to tướng lên gặm ngon lẻm, giọng vanh lại:

- “Ai bảo không ăn, cứ để đấy, tất cả là của tớ”.

Hai đứa trừng nhau như hai con thú tranh mồi độ chừng mươi giây rồi bật cười, cả đám chúng nó cũng cười phì lên, tiếng cười vang vọng xa xa ra khoảng không gian nhỏ lúc chiều tối ngã màu.

Tối đến tôi đưa nó về lại ngôi nhà cũ, cánh cổng bây giờ trống trãi hơn, tôi không còn cần thận mở cánh cổng như trước nữa. Cơn bão năm ngoái đã mang giàn hoa giấy đi mất. Nó tiến vào trong tiến đến bàn thờ bà thắp nến nhang nhìn một lúc lâu nó quay lại trò chuyện hỏi thăm tôi. Giọng nó khàn hơn lúc chiều, chắc bởi cái hơi lạnh ban đêm đã xuống, nó bắt đầu ho nhiều hơn. Nhìn dáng nó tôi hiểu căn bệnh thế kỉ kia đã tàn phá, ăn mòn từ thể xác đến tinh thần nó như thế nào. Tôi còn biết nó đang cố gắng gồng mình lại, luôn tỏ ra như không có gì nhưng những điều đó có thể qua mặt những đứa bạn kia còn với tôi thì không. Tôi biết tất cả... Ngày hôm sau cả tóp kéo đến, hết làm cái này rồi làm cái nọ. Đủ thứ đồăn, đủ thứ quà và đủ thứ tiếng cười vang lên trong căn nhà cũ. Tôi thấy được nụ cười hạnh phúc đến cùng trên khuôn mặt nó.

Tối nay tôi ngủ với nó, nó hơi mệt, nhịp thở nó ngắn dần. Hai đứa nằm kế nhau trên chiếc giường nhỏ của bà nó, tay tôi cầm chặt tay nó, tôi kể nó nghe cả những câu chuyện vui nhất, bí mật nhất của tôi. Tay nó còn cầm chặt bông hoa giấy năm xưa. Tôi nghe thấy mùi nhang nhẹ nhàng len lỏi bay qua. Tay nó lạnh, không còn nắm vững tay tôi nữa, tôi cầm chặt lại. Nó lại ho, tiếng ho dữ hơn, rồi ngắt quãng dần dần dứt hẳn. Lúc ấy hơn 1h khuya, nó đã đi trong cái lạnh của sương sớm. Chiếc chăn mỏng tôi đắp cho nó tôi sợ nó không đủ làm ấm nó được, tay tôi vòng quanh người nó ôm thật chặt nó vào lòng. Hàng mi tôi lại ướt đẫm, có gì đó đau nhói trong tim, một hàng nước mắt lăn đều trên má tôi rồi rơi xuống người nó. Đó cũng lần thứ hai tôi khóc.............Vì nó.

Và đâu đây thoang thoảng mùi hoa giấy bay nhẹ qua...

                                                                                                    

hoagiay

BÀI DỰ THI SỐ 13

  • PDF.InEmail

tuoitr

ƯỚC MƠ VÀ HIỆN THỰC

 

''Thời gian trôi qua như mũi tên bay, chẳng chờ đợi ai bao giờ''


     Tôi có một người bạn , chúng tôi biết nhau qua câu lạc bộ tiếng anh. Tôi không mấy ấn tượng về cậu ấy, chỉ vô tình một lần vào tiệm bánh mà gặp. Cậu ấy giờ đã nghỉ ngang đại học, đi làm ở tiệm bánh mì nhỏ. Lương cũng được có hai triệu bạc. Làm tiệm bánh cực không kể xiết nhưng cậu cứ khiêm tốn bảo: Mình làm để học mà. Không biết gì mà người ta cho phụ là quý lắm rồi.” Tôi thắc mắc tại sao trước kia cậu ấy quyết tâm học đại học để đổi đời mà bây giờ lại bỏ, đi học làm bánh, một ngành vất vả phải thức đêm dậy sớm lương lại rất là bèo. Cậu bảo rằng: ''đơn giản vì bây giờ: làm bánh là lẽ sống của cậu ấy. Cậu ấy còn bảo: đời người ngắn lắm cậu à, hãy làm những điều mình thích, chứ đừng bao giờ vì chạy theo đồng tiền mà biến bản thân thành một con người không ước mơ. Tiền tuy quan trọng nhưng đó cũng chỉ là vật chất vô hình có thể đến rồi đi bất cứ lúc nào nhưng ước mơ thì khác - ước mơ là liều thuốc tinh thần- là động lực để ta vượt qua những thử thách trong cuộc sống này. Có thể tớ đã nhận ra quá muộn ước mơ của mình, bỏ lỡ việc học đại học giữa chừng là một  thất bại của tớ nhưng nếu như tớ tiếp tục học đại học thì ước mơ trở thành thợ làm bánh của tớ sẽ chẳng bao giờ thực hiện được.Và tớ nghĩ bỏ lỡ ước mơ của mình chạy theo đồng tiền như thế mới chính là thất bại lớn của tớ. Lúc nghe xong tôi đã cười và chợt im lặng. Một dấu hỏi đặt ra với chính bản thân tôi- liệu cậu ấy đã đúng hay đã sai?

Tôi cũng may mắn gặp lại người thầy cũ khoảng chừng năm mấy tuổi. Cả một đời thầy đi dạy làm việc tiết kiệm để đi lòng vòng thế giới. Từng đấy tuổi, không nhiều tiền mà bạn bè năm châu thì nhiều vô kể. Có điều vẫn bị gia đình phàn nàn. Thầy bảo:” Tôi đâu có cầu sinh ra đâu, tự nhiên được sinh ra để cứ muốn đi hoài vậy. ” . Làm gia đình - bố mẹ buồn chứ chả đùa. Tôi cũng chả đồng ý lắm ở cái quan điểm này đâu. Thế mà một lần  vô tình xem tivi thấy chương trình “cuộc hành trình tham quan thế giới của các nghệ sĩ” , mới thấy biết buông bỏ cũng là một cái giá cho những ước mơ. Tuy đồng tiền quan trọng nhưng con người rồi cũng sẽ chết - Cứ sống thật thoả mái miễn luôn vui vẻ và hạnh phúc là đủ rồi.

https://ssl.gstatic.com/ui/v1/icons/mail/images/cleardot.gif" >

 Ai cũng có tuổi trẻ và những câu chuyện tuổi trẻ của riêng mình, trong mỗi câu chuyện ấy đều có những hồi ức đẹp kèm theo cả sự nuối tiếc mãi in dấu lại nơi đáy tim. Vì thế, có thể dù muộn nhưng hãy cứ bắt đầu làm những gì mình thích, sống theo cách mà mình muốn. Và hơn thế hãy trở thành một người công dân tốt, biến ước mơ của mình thành hiện thực chứ đừng mãi chạy theo những đồng tiền vô hình kia. Bởi ''Thời gian trôi qua như mũi tên bay, chẳng chờ đợi ai bao giờ''

Để rồi tôi cứ mãi suy tư, ước mơ và hiện thực cuộc đời...

BÀI DỰ THI SỐ 12

  • PDF.InEmail

DẤU CHẤM HỎI CHO CUỘC ĐỜI

 

Cuộc sống tấp nập.

Người đời nhiều vô kể. Nhiều đến nỗi họ gặp nhau,quen nhau biết nhau rồi không nhớ nhau,  lừa  nhau như vô tình chưa hề quen biết...

 TÔI và cái thằng TA trong tôi dường như biến mất. Từ lâu, tôi trùn mình vào cái vỏ mặc cảm, hoài nghi. Tôi chẳng tin ai. Làm gì có chúng ta. Bạn bè ư? Toàn những kẻ lợi dụng nhau. Người ta toàn nói cái chuyện xa xăm, còn thực tại thì bao nhiêu là bất công ngang trái. Tôi lơ đãng khi mỗi lần thầy cô giảng. Đại học để làm gì. Anh tôi đấy, chị tôi đấy. Tráu gì người học về rồi cũng như không. Cuộc sống tấp nập. Cuộc sống đa mang.  

Rồi một chiều thật may mắn cho đời tôi. Cánh chim én chao nghiêng tưởng chừng đổ xòa xuống mặt đường bê tông những lông và nắng. Ánh nắng mặt trời thoa dịu lên tóc tôi. Đương lúc đăm chiêu nghĩ ngợi về cành bèo trôi dạt, về cành củi hôm nào thầy giáo giảng một cách say sưa. Cành củi hay đời tôi. Như con thuyền không cập bến. Bóng chiều quay chụp cả gót bước phiêu du của người lãng tử. Để con Nai bị chiều đánh lưới, để hồn người trôi dạt ở trời xa. Bỗng đâu một cánh tay xoay gọn che lấy cặp nhãn tự của tôi. Như quen biết, như thân tình. Tôi chưa kịp nhận ra ai thì cánh tay buông thả, kèm theo đó là nụ cười khả ái. Cuộc sống đôi lúc cũng bất ngờ. Điều kì diệu xưa nay có ai biết trước bao giờ. Hạnh phúc chính là điều bí mật.

Tôi gặp người ấy trong một lần tình cờ như thế. Ông Trời đôi khi chơi ác, bắt người xưa nay chẳng muốn tin ai lại phải tin. Tin đến mức cuồng si, ngỡ mình là con chiên suốt đời ngoan đạo.

Tôi và cậu ấy quen nhau từ khi chúng tôi bước chân vào lớp 6. Khi ấy chúng tôi ngồi cùng bàn. Những ngày đầu làm quen, tôi cũng không có ấn tượng mấy đến cậu ấy và chắc cậu ấy cũng chẳng ấn tượng mấy đến tôi. Lâu dần chúng tôi cùng nô đùa, cùng học, cùng cười rúc rích trong những giờ chơi. Trong mắt tôi, cậu ấy là một người hoạt bát, năng động hay nói nhiều. Cậu ấy hay nói những chuyện vu vơ nhưng buồn cười lắm. Đến ni lắm lúc tôi phá ra cười như điên. Điều đặc biệt ở cậu ấy, trong trí nhớ tôi có lẽ là nụ cười. Nụ cười của cậu ấy rất tươi và tôi thường gọi nụ cười ấy là  nụ cười của nắng’’. Về phần tôi thì tôi có hơi trái ngược hơn cậu ấy. Tôi ít cười, sống trầm và khó hòa đồng với bạn bè, vậy nên rất ít bạn chơi với tôi ngoài Trí – tên của cậu ấy. Ngoài ra tôi còn có vẻ ngoài không được ưa nhìn giống như Trí. Thời gian đầu tôi cũng chỉ coi Trí như một người bạn bình thường như bao bạn bè khác. Nhưng sau một lần, một lần khiến tôi nhớ mãi. Đó là một buổi chiều mùa đông, gió khô và lạnh, khi tôi đang trên đường đi học về bỗng tôi nhìn thấy ai như thằng Trí bạn mình khi nhình kĩ lạ thì đúng là nó, mà sao nó lại bị bọn thằng Hải chặn đường thế nhỉ? - tôi tự hỏi. Sau đó tôi mới sực nhớ ra chuyện hồi sáng, chuyện thằng Trí với thằng Hải này có gây gổ với nhau chắc giờ tụi nó tới kiếm chuyện thằng Trí đây mà. Vừa nghĩ tôi vừa phân vân có nên quay lai giúp Trí hay không, vì tôi cũng nhát gan lắm. Nhưng rồi một suy nghĩ chợt vụt lên, tôi nghĩ  dù gì thằng Trí nó cũng là bạn mình với lại để nó một mình đối mặt với năm sáu thằng sao được. thế là tôi quay xe lại đập thật nhanh đến chỗ bọn thằng Hải, tôi dừng xe ngay chỗ Trí, nhìn Trí, mặt nó xanh như tàu lá chuối rồi nhìn bọn thằng Hải, thằng nào mặt trông cũng hằm hằm hè hè trông kinh thật. Tôi lấy hết can đảm quát lớn:

-  Có chuyện gì mà tụi bây chặn đường thằng bạn tao?

Quát xong tôi cảm thấy run run chẳng biết nó sẽ làm gì mình nữa. Thằng Hải nó cũng quát lại tôi:

-          Mày không có chuyện gì ở đây thì về đi nhiều chuyện coi chừng ăn đòn đấy.

 Tôi lớn tiếng:

-          Mày có ngon mày đánh tao đi chú tao là công an xã đấy có tin tao kêu ổng núm cổ tụi bây lên đấy đánh cho một trận không? Tao điện cho ổng rồi đấy chuẩn bị ổng kêu người đến giờ khôn hồn thì giải tán hết đi!

 Không ngờ tụi nó sợ thật, từng thằng lẳng lặng đi về mà không quên kèm theo một lời dọa nạt tôi. Tôi đưa Trí về đến nhà cậu ấy, nhà Trí cũng khá rộng nhưng cả nhà chỉ có Trí và nội cậu ấy ở. Tôi hỏi cha mẹ Trí đâu thì cậu ấy nói rằng cha mẹ cậu đi làm ăn xa tết mới về. Tôi chia tay cậu ấy khi trời đã chập tối, cậu ấy cảm ơn tôi rối rít. Từ sau hôm ấy , ngày nào cậu ấy cũng chủ đông tìm đến chơi với tôi, từng ngày trôi qua tình bạn của chúng tôi càng sâu đậm hơn. Chúng tôi thường hay chia sẻ những chuyện buồn vui hay những nỗi niềm của bản thân. Chúng tôi luôn giúp đỡ lẫn nhau trong hoc tập, đứa biết thì chỉ cho đứa chưa biết. Nhất là Trí, cậu ấy luôn chỉ cho tôi rất nhiệt tình. Chúng tôi thường hay học nhóm với nhau. Một hôm tôi sang nhà cậu ấy học nhóm, đang học thì bỗng điện thoại dưới nhà cậu ấy reo lên, Trí xuống nghe, một lúc sau cậu quay trở lại mặt cậu có vẻ buồn buồn và nói rằng cậu có việc phải ra ngoài một chút nếu tôi thích thì cứ ở lại chơi tự nhiên. Nói xong Trí đi không kịp cho hỏi chuyện gì. Tôi định về, vừa đứng dậy ngó qua bàn học của Trí, tôi vô tình nhìn thấy quyển nhật kí của cậu ấy. Bụng thì nói không được coi vì đó là nơi riêng tư của cậu ấy nhưng tay thì lại cứ cầm lấy. Tính ty máy tò mò của tôi nổi lên. Tôi cầm quyển nhật kí lên và bắt đầu đọc. Tôi đọc từng trang, rồi bỗng tôi đọc kĩ ở một trang được viết bằng bút bi đỏ với nội dung như sau:’’ Ngày 1/5, hôm nay là ngày tệ nhất của tôi, hôm nay tôi phải ra tòa với cha mẹ để chọn người nuôi dưỡng mình. Ôi, cha mẹ ơi sao hai người nỡ làm như vây để con phải khó xử chọn một trong hai, con sẽ biết chọn ai đây khi con đều yêu thương cả hai, bây giờ con chỉ ước sao gia đình mình lại hạnh phúc bên nhau như xưa’’. Đọc đến đây cổ họng tôi nghẹn ứ lại vì quá bất ngờ. Tôi thật không ngờ rằng một người lúc nào cũng tươi cười như Trí lại giấu trong mình một nỗi buồn cay đắng đến như vậy. Tôi rời khỏi nhà Trí với những câu hỏi quẩn quanh trong đầu. Tại sao ban nãy Trí lại rời đi nhanh như vậy? Tại sao mọi chuyện Trí đều tâm sự với mình, chỉ có một chuyện này là cậu ấy chưa bao giờ đề cập đến? Những câu hỏi về cậu bạn thân của tôi cứ ập đến mà không có câu trả lời. Tôi quyết định rằng sẽ im lặng như không biết gì về chuyện này. Vì tôi nghĩ rằng Trí không kể tôi nghe về chuyện của cha mẹ cậu ấy chắc cậu ấy cũng có lí do riêng của mình. Chắc do cậu ấy cảm thấy xấu hổ. Tôi vẫn đi chơi và học cùng trí như những ngày bình thường. Rồi đến dịp nghỉ Tết năm lớp 9 chúng tôi được nghỉ gần ba tuần liền. Do hay đi cùng gia đình trong dịp Tết nên tôi cũng chẳng qua nhà Trí chơi được. Không ngờ rằng trong quãng thời gian nghỉ ấy đã có nhiều thay đổi đến với Trí. Vì cậu ấy quyết định sống chung với mẹ nên cậu đã chuyển về quê mẹ sống và thôi học ở đây. Nhưng tôi chỉ biết được chuyện này sau khi đi học lai không thấy Trí đi học nên tôi hỏi thầy chủ nhiệm và được biết như thế. Câu ấy đi không một lời từ biệt thằng bạn thân là tôi. Có lẽ vì cậu ấy không dám gặp tôi lần cuối và không biết nói lời từ biệt tôi như thế nào. Tôi thấy thương cậu ấy quá. Cậu ấy đã phải chịu nhiều biến cố của cuộc sống và đặc biệt là sự chia tay của cha mẹ Trí. Kì nghỉ hè năm ấy tôi quyết tâm đi thăm Trí. Tôi hỏi thầy chủ nhiệm số điện thoại của mẹ Trí để liên lạc và tôi xin cha mẹ mình được đi thăm bạn mình. Được cha mẹ đồng ý tôi đi liền ngay hôm sau. Với hơn 700 cây số tôi phải đi tàu hỏa mất hơn 4 tiếng đồng hồ. Tôi xuống tàu lúc hai giờ chiều và bắt đầu đi tìm nhà Trí. Đến nơi trông thấy cậu ấy đang cho bò ăn, nước mắt tôi như muốn trào ra. Tôi chạy ngay lại bên cậu ấy, Trí nhìn thấy tôi, cậu ấy khóc, tôi cũng khóc theo. Chúng tôi gặp lại nhau tay bắt mặt mừng hỏi han nhau ríu rít. Tôi ở lai chơi với Trí mấy ngày trời. Lúc chia tay lòng ngậm ngùi không kém ngày gặp lại. Chúng tôi hứa với nhau rằng sẽ cố gắng giữ liên lạc với nhau dù xa cách đến mấy. Tôi bước lên tàu xúc động nhìn Trí, ccậu ấy mắt đỏ hoe nhìn tôi tiễn tôi mãi đến khi tàu rời hẳn

Tôi đã rất may mn khi gặp một người ban thân tốt như Trí. Cậu ấy đã giúp tôi gần gũi với mọi người hơn, giúp tôi lấy lại niềm tin vào mọi người. Từ khi gặp cậu ấy tôi đã trở nên hoạt bát hơn xưa, hay npói chuyện với mọi người hơn. Cảm ơn trời đã mang đến cho tôi một người bạn tốt như Trí. Tôi sẽ cố gắng hết sức để giữ vững tình bạn tốt đẹp ấy.

              ************************************************************

chimen

TRANG THƠ NHÀ GIÁO 2 : HUYỄN HOẶC PHÍA TRỜI ĐÊM

  • PDF.InEmail

bien trang

HUYỄN HOẶC PHÍA TRỜI ĐÊM

                  

Phía trời đêm

mặc nhiên

có người đàn bà đang vọc cát

sóng biển vô tình

khỏa lấp miền kí ức xa xăm.

 

Phía trời đêm

mặc nhiên

có người đàn ông đang cưỡi sóng

con thúng chòng chành

hụp lặn giữa ảo ảnh hư hao.

 

Nơi ấy đang nở ra những đóa buồn tĩnh lặng

những dấu ngắt cuộc đời

mộng mị

mong manh.

 

Thành cát đang xây

Sóng cuộn trào tan biến

Người đàn bà mỉm cươi

Sóng!

 Cát!

 Cặp tình nhân.

 

Bóng chị Hằng Nga

Nhô dần trên mặt nước

Mảnh tình đời ngờ nghệch

Xô lệch phía trời đêm…

 

              Biển Tam Thanh, mùa Vu Lan 2017.

 

(Võ Văn Vân - GV trường THPT Duy Tân, TP Tam Kỳ, Quảng Nam) 

bannerooffice
vanphongtructuyenso
ThuvienanhThuvienvideo
Thong bao nha truongKe hoach nha truong

LỜI HAY Ý ĐẸP


Đời là cuộc đấu tranh liên tục; nó luôn được cải biên với nhưng khó khăn mới. Và chúng ta sẽ chiến thắng nhưng bao giờ cũng phải trải giá.
Mirko Gomex

THƯ VIỆN ẢNH

VIDEO CHUYÊN ĐỀ

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: Ban hùng ca chim Lac lớp 11/7

Hiện có 27 khách Trực tuyến

THỐNG KÊ

Các thành viên : 3
Nội dung : 87
Liên kết web : 24
Số lần xem bài viết : 60495

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS